Hôm nay,  

Tìm Hiểu: Con Cóc

30/05/200400:00:00(Xem: 3458)
Hễ chiều tối thì cóc hay nhảy ra đường, ra sân để kiếm ăn. Hình con cóc thật là xấu: mồm rộng, bụng to, mắt lồi, da lưng xùi lên từng cục. Tuy vậy, nó không thuộc giống độc mà lại có ích. Nó ăn những con giun, con sên là loại phá rễ cây, lá cây của người trồng. Vì thế cho nên nó nhảy đâu mặc đó, không ai đánh nó bao giờ.

(Trích Quốc Văn Giáo Khoa Thư của Trần Trọng Kim, Nguyễn Văn Ngọc).
Giải nghĩa:
Lồi: nhô ra ngoài. Xùi: Nổi lên từng cục, cộm lên. Sên: loài hình thù như con ốc bươu, chuyên ăn lá cây.


Góp ý: Con cóc là giống vật quen thuộc ở thôn quê, có lợi cho nhà nông. Ngoài ra, thịt nó còn giúp chữa trị được một số bệnh. Theo nhân gian, chỉ cần loại các chỗ u trên mình nó, vì những chỗ u chứa chất độc, thì thịt cóc còn là thức ăn bổ dưỡng. Thường loài cóc cũng cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết, nên khi chuyển mưa thì cóc nghiến răng. Do vậy có câu ca dao:
Con cóc là cậu ông trời
Hễ ai đánh nó thì trời đánh cho
Hai câu nay nhằm đề cao con cóc biết báo trước khí hậu và khuyên người ta đừng hại cóc để bảo vệ mùa màng.
Còn con ếch thì sao" Con ếch hình dang giống con coc, nhưng thân dai hơn, da không xù xì và thịt ăn ngon như thịt gà vậy.

Cóc và ếch ngồi lá sen.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.