Hôm nay,  

Hy Sinh Cần Thiêát

22/04/200300:00:00(Xem: 4880)
Đầu thiên niên kỷ thứ 3 và đầu thế kỷ 21, Chiến tranh Iraq do Mỹ lãnh đạo có thể đưa đến một hình thái mới và một trang sử mới về chiến tranh. Mới trên hai bình diện. Mới ở khả năng kỹ thuật của vũ khí và chiến thuật hành quân mạnh chưa từng thấy của Mỹ. Nhưng mới nhứt phải nói là ở khiá cạnh nhơn đạo trong chiến tranh.
Mục đích chánh, trước mắt của chiến dịch hành quân là lật đổ Ông Hussein và giải giới vũ khí giết người hàng loạt. Nhưng song song phải tránh chết chóc cho thường dân và thiệt hại hạ tầng cơ sở của nước Iraq để tiến trình tái thiết Iraq hậu Hussein sau này được nhanh và đỡ tốn. Do vậy tiêu lịnh hành quân-- vì chú trọng tránh thương vong và thiệt hại -- nguyên người lính chiến Mỹ bị đặt vào một hoàn cảnh dễ bị tấn công, thiệt hại hơn. Giới lãnh đạo và nhân dân Mỹ chỉ muốn quân đội đánh đúng địch và để yên cho dân vô tội vì lòng nhân đạo cố hữu. Và cũng vì niềm tin sức công phá của vũ khí Mỹ rất chính xác đến mức gọi là " vũ khí tinh khôn" sử dụng đến 90% so với 10% hồi Chiến tranh Vùng Vịnh. Thế cho nên người quân nhân Mỹ phải nhận một nhiệm vụ vừa nặng nề vừa tế nhị. Sinh mạng người quân Mỹ ở chiến trường Iraq càng dễ bị nguy hại hơn với âm mưu và kế hoạch lấy thường dân làm lá chắn cho chế độ, lấy số thương vong của thường dân làm bổi để thổi phòng thành bão Phản Chiến ngay tại nước Mỹ và khắp thế giới và để nung nấu mối hân thù trong thế giới Hồi giáo đã được quân Khủng bố Hồi giáo cực đoan cố phát động thành Thánh Chiến.
Sau 3 tuần lễ vừa đánh vừa chuyển quân trên một khoảng đường vừa dài vừa khó, tiếp liệu gay go, Liên Quân đã làm chủ được Thủ đô Iraq là Baghdad và hai thành phố lớn khác. Cái khó của Liên Quân phải chịu không phải là đường xa, khí hậu ác nghiệt, các cuộc đụng độ lẻ tẻ trên đường. Cái khó lớn nhứt là cách đánh giặc bá đạo, dơ dáy và những mánh lới hèn hạ và xảo trá của quân Hussein. Cách đánh đó của Hussein không phải là tao ngộ, bất ngờ. Đó là cả một chiến thuật có nghiên cứu, tính toán kỹ trước của Ông Hussein. Tạp chí Army Times tóm lược thành 9 điểm chánh như sau. (1 ) Eùp buộc đàn bà, trẻ con làm bia đỡ bom đạn cho các cơ sở và công sự của quân Hussein. (2) Bố trí bộ chỉ huy tại trường học, nhà thương và, ở Nasiryah, tại một nhà thương trẻ em. Nhiều tù binh khai họ không sợ bị bỏ bom vì được bố trí hầu hết vào các công sở dân sự Hussein trưng dụng gần hết để làm bộ chỉ huy và đia điểm trú quân. (3 ) trá hàng để gạt Liên Quân vào ổ phục kích hay dấu vũ khí bất ngờ tấn công rồi bỏ chạy thoát. (5 ) Đặt pháo binh, súng phòng không tại các vùng dân cư để khi ra đa Mỹ phát giác, báo cáo về trung tâm hành quân xin tấn công phá hủy thì bộ chỉ huy từ chối. (6) dùng xe cứu thương có cờ, có sơn Lưỡi Liềm Đỏ [huy hiệu của hội từ thiện Hồi Giáo, vì vùng Hồi Giáo tránh dùng chữ Thập Đỏ, cho đó là biểu hiệu của Ky tô giáo ] để chuyển quân tăng cường qua mặt Liên Quân. (7 ) Giả mặc quân phục giống quân nhân của Liên Quân (8) buộc đàn bà, trẻ con đi lấy thây, gom nhặt vũ khí của quân Hussein bị tử thương đem về. (9) bắt buộc đàn ông dân thường và quân nhân phải chiến đấu nếu không sẽ giết vợ con của họ.

Tình hình chế độ Hussein lấy dân làm lá chắn, làm con tin, giả dân để đột kích đó trầm trọng và nguy hại cho Liên Quân khiến Tướng Franks, Tư lịnh Chiến trường, phải thốt ra một câu theo kiểu Mỹ, "Họ có lá phiếu của họ, chúng tôi có lá phiếu của chúng tôi", khi Liên Quân đột kích vào Baghdad. Còn Tướng Brooks nói thẳng với báo chí, những thiệt hại thường dân do Liên quân gây ra chẳng qua là do quân của Hussein lùa thường dân đến chỗ chết. Đó là những hy sinh cần thiết, ngoài ý muốn nhưng khó có thể tránh trong chiến trận. Thí du một chiếc xe dân sự qua trạm kiểm soát của Thủy Quân lục chiến, lính ra lịnh dừng mà vẫn chạy tới. Người quân nhân không còn cách nào khác hơn là phải nổ súng để tự vệ và để bảo vệ đơn vị. Ai bảo đảm chiếc xe bất tuân lịnh ấy khong phải là xe chở bom cảm tử. Trong cuộc Chiến tranh Iraq này, rõ rệt Hussein đã khai thác điểm mà quân đội Mỹ cố tránh, cố hạn chế số thương vong cho thường dân và sự thiệt hại ha tầng cơ sở Iraq. Hussein biết rất rõ Mỹ đang bị áp lực nặng của Phản Chiến về hai vấn đề nhậy cảm ấy. Chế độ Hussein dùng đủ mọi cách, 24 giờ một ngày, mở tối đa công suất bộ máy tuyên truyền quốc ngoại, nhấn mạnh con số thương vong của thường dân ở nhiều nơi dù có hay không có, không cần kiểm chứng. Hussein cho lùa thường dân ra trước làn đạn, trận bom và kế đó mời truyền thông đến chứng kiến, quạt mạnh mối từ tâm, lòng nhân đạo của nhân dân Mỹ và thế giới, như CS đã từng làm khi Mỹ thả bom bằng B52 ở Miền Bắc.
Vì vậy câu hỏi phải đặt ra là, làm sao đánh được một chế độ khi chế độ ấy chẳng những không lưu tâm đến sự an nguy của nhân dân mình mà còn lấy sự chết chóc của nhân dân làm vũ khí đấu tranh. Trong khi đó bên đánh lại phải lưu tâm đến sự an nguy, sự chết chóc của nhân dân xứ ấy nhiều hơn. Câu trả lời: Vô cùng khó khăn. Rất hiểm nguy cho người tác chiến. Chế độ độc tài toàn diện bất cần dư luận quần chúng. Chế độ dân chủ bị quân chúng ảnh hưởng rất nhiều. Cũng như CS Hà nội khi xưa, Hussein biết không thể thắng Mỹ bằng quân sự. Do vậy họ làm tất cả cái gì có thể làm được và không từ bỏ một cơ hội nhỏ nào để đưa những hình ảnh chết chóc, vấy máu của thường dân lên. Để đến lúc nào đó, quần chúng Anh Mỹ thông qua chánh quyền dân cử trói tay quân đội. Ngoài chiến trường người quân nhân đánh trận không được tự do tác chiến, không được tự do bảo toàn mạng sống mình bằng tấn công trước trong chiến trận, nơi ai chậm bắn thì chết, mình không giết người, người sẽ giết mình. Vì rằng chánh quyền dân cử sống bằng lá phiếu bị quân chúng nặng lòng thương người, sợ chết chóc dùng lá phiếu trói tay quân đội bằng chiến tranh ủy nhiệm, bảo đánh tới đâu đánh tới đó, thụ động trên chiến trường, và từ đó tinh thần chiến đấu xuống thấp, mất sáng kiến linh hoạt để chiến thắng. Baghdad là điểm hẹn của Hussein với âm mưu dùng nhân dân Anh, Mỹ và phong trào Phản chiến trói tay Liên Quân tại chiến trường Iraq và để Liên Quân thua độc tài Iraq không phải bằng quân sự, không phải tại Iraq. Mà thua Hussein ngay tại Anh và Mỹ như CS Hà nội đã làm trong Chiến tranh VN. Nhưng Hussein đã lầm, Thường dân thương vong rất ít so với hoả lực Anh Mỹ sử dụng. Và Hussein cũng đã lầm khi Liên Quân đã giải quyết chiến trường trong vòng chỉ có 3 tuần lễ. Thương vong Liên Quân kể cả tai nạn, bắn lầm chỉ 105 người và thường dân Iraq hơn 500 khi vị Tư lịnh Chiến trường chấm dứt sũ dụng oanh tạc vào ngày N 28.
Sinh mạng của ai cũng quí. Sư mất mát sinh mạng nào cũng đáng chia buồn. Nhưng thương vong trong Chiến tranh Iraq là những hy sinh cần thiết trong chiến tranh. Đó là qui luật.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại Hội trường báo Việt Mỹ tại số 14190 Beach Blvd, Westminter, CA 92683 vào lúc 5:00 chiều thứ Tư, ngày 16 tháng 10 năm 2019 một buổi họp báo đã diễn ra với sự tham dự của một số các cơ quan truyền thông, một số đại diện các hội đoàn, đoàn thể, Ban Tù Ca Xuân Điềm…
Có hàm răng và nướu khỏe mạnh là quan trọng đối với sức khỏe tổng quát. Tuy nhiên, càng lớn tuổi, người ta càng dễ bị bệnh về nướu và những bệnh khác về răng miệng.
Santa Ana (Bình Sa)- - Tại hội trường Trung Tâm Công Giáo Việt Nam 1538 N. Century Blvd. Santa Ana, CA 92703 vào lúc 11: 30 sáng thứ Sáu ngày 18 tháng 10 năm 2019, Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ đã tổ chức buổi họp báo với sự tham dự một số các cơ quan truyền thông, một số đại diện hội đoàn, qúy vị nhân sĩ cùng một số đồng hương.
Tấm hình của nhiếp ảnh gia Nick Út chụp “Em Bé Napalm” cách nay 50 năm đã được bầu chọn là bức ảnh đã làm “thay đổi thế giới” trong nửa thế kỷ qua
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Nó đi laị lồng lộn trong phòng, đụng đâu đá đó chán bèn nằm ườn trên giường, lăn lộn rồi kéo mền trùm kín đầu..
Trương Ba, tuổi còn trẻ, lại giỏi tài đánh cờ tướng, tiếng tăm bay tới bên Tàu. Lúc bấy giờ, bên Tàu có ông Kỵ Như cũng nổi tiếng là vua cờ, nghe danh Trương Ba, bèn qua Việt nam, tìm tới Trương Ba để thi tài cao thấp.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Cũng như thời gian bà con ta đã từng sống với ngục tù Cộng Sản, các nạn nhơn của chế độ Cộng Sản – một chế độ coi thường nhơn quyền, coi thường tình thương nhơn loại, nên chế độ đối đãi người tù thường đặt vào hạng chót.
Trước thềm tái đàm phán Chiến tranh Thương mại thư 13, vào ngày 11/10/2019, Báo Le Monde một tờ báo lớn nhứt nhì của Pháp ngày 08/10/2019 tóm tắt tình hình kinh tế hai nước từ khi xảy ra chiến tranh thương mại song phương.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.