Hôm nay,  

Vấn Đề Hành Quân Qua Lào

30/06/200000:00:00(Xem: 5976)
Hàng ngàn bộ đội đã được CSVN xua qua Lào. Tiếng là để tiếp bạn làm nghĩa vụ quốc tế; tăng cường quan hệ quân sự, củng cố hợp tác chống các lực lượng thù địch. Hmong, lực lượng Hmong gần đây đã nổi lên tấn công một số xã ấp và phá hoại bằng chất nổ ngay tại Thủ đô Vạn Tượng. Tiếng là chống Hmong, nhưng thâm ý thực sự của CSVN là chống Trung Quốc. Việc tung quân qua Lào chỉ là một điểm nằm trong lế hoạch lớn là be bờ Trung quốc. Động lực của kế hoạch là làm chủ Đông dương, làm thân với Mỹ và làm lớn sự bất mãn trong nước.

Ai cũng biết từ khi Đặng Tiểu Bình dạy cho CSVN một bài học, VNCS và Trung quốc “bằng mặt mà không bằng lòng”. Bang giao thì có, nhưng vấn đề biên giới và đất đai (chủ quyền hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa) vẫn ở trong tình thế hòa bình có võ trang (paix armée).

Dưới ánh sáng đó, lý do tại sao VNCS tăng cường họp tác quân sự với Ấn độ được phơi bày, Ấn độ giúp huấn luyện chiến tranh rừng rậm, thao diễn hải quân chung với VNCS mùa thu nầy. Cũng cần lưu ý là sự hợp tác ấy được Ấn ký sau chuyến đi Ấn của Tổng Thống Hoa kỳ, Clinton.
Còn việc bang giao với Lào, VNCS đang thất thế so với Trung quốc. Nếu VNCS liên kết bằng giấy về ngoại giao, thương mãi và cách thi hành luật với Lào, thì Trung quốc cho vay không lời, viện trợ không hoàn trả bằng tiền đô la với Vạn Tượng (nhật báo The Nation Thái Lan).

Về địa lý, biên giới Lào Việt dài rất nhiều hơn của Trung quốc Việt Nam. Có nơi chỉ cần đi 50KM từ biên giới Lào là đến Biển Đông. Bộ binh hay Hải quân Trung quốc có thể cắt đôi VNCS từ Lào hay từ biển trong vòng thời gian VNCS chưa điều quân tập trung ngăn chận kịp.
Do vậy, liên minh với Ấn hay với Mỹ bảo vệ phía đông chưa đủ. Phải cần bảo vệ phía Tây nữa. Phía đông, tây có yên thì mới tập trung chống đỡ biên giới phía bắc hữu hiệu. Hmong chỉ là mối quan tâm nhỏ; Trung quốc mới là mối quan tâm chiến lược. Lào không còn cách nào khác là chiều VNCS. Bộ đội VNCS còn ở lâu tại Lào, không do Hmong đâu, mà vì Trung quốc.
Lý do quân sự để đổ quân qua Lào được các động lực tâm lý, kinh tế, chính trị sau thúc đẩy.

Thứ nhứt, giấc mộng một Liên bang Đông dương do VNCS làm chủ vẫn còn đó dù thiên đường Liên xô do người Bạch Nga làm bá chủ mười mấy dân tộc đã đổ vỡ lâu rồi. Viên thuốc độc bọc đường Khemer Đỏ do Trung quốc và CIA Mỹ nhào nặn làm liệt kinh tế, bại ngoại giao, chết chóc, què tệt hàng trăm ngàn thanh niên của Quân khu 9 (Miền Tây Nam Việt) trên chiến trường Miên để sanh ra một quái thai hiện thân Trung quốc hơn VNCS. Cả hai chưa làm tỉnh giấc mộng Nam Kha bá quyền CSVN.

Động lực thứ hai là kinh tế. Con bài đổi mới, kỳ vọng thắng giặc nghèo để lấy thế chính thống cầm quyền đã thất bại. Cán cân chi phó chao đảo. Ngoại tệ sở hữu thiếu hụt. Tài nguyên sắp cạn kiệt. Người đầu tư nước ngoài vĩnh biệt con cọp giấy kinh tế, ba chân bốn cẳng. Thương ước, chiếc phao cứu sinh sau cùng của Mỹ thả quá chậm, người lái thuyền CSVN e không còn đủ sức bám phao qua cơn bão tố kinh tế.

Thất bại trong kinh tế thị trường vì cái đuôi theo định hướng xã hội chủ nghĩa quá cồng kềnh và lòng thòng cộng với hiệu quả tất yếu của “diễn biến hòa bình”, CSVN mệt ngất ngư với phong trào tự do, dân chủ từ trong nội bộ đảng đến ngoài nhân dân. Sự Bất mãn đối với tham nhũng, độc tài dảng trị, thất bại kinh tế, thư lại của quyền đang đưa xã hội Việt Nam đến ngưỡng cửa, khúc quanh một thay đổi lớn, thách thức tận gốc nền cai trị dộc quyền của Dảng.

Dối phó với thách thức đó lịch sử cổ kim, đông tây chỉ rõ. Các nhà độc tài thường xua quân ra nước ngoài, lấy chiến thắng làm thỏa mãn tự hào dân tộc, lấy thù ngoài làm loãng hận trong để nhân dân bớt chống đối. Tướng Lê khả Phiêu cũng đi trên lối mòn lịch sử trong việc xua quân qua lào ở một mức độ nào đó.

Phân tích sẽ chưa đầy đủ nếu cái nhìn chỉ qua lăng kính Việt Nam. Trong thời kinh tế toàn cầu và truyền thông đại chúng nầy, trái đất nhỏ lại; quốc gia chỉ là những láng giềng trong xóm. Trung quốc và chánh quyền ngầm (CIA) của Mỹ đã làm kiệt quệ kinh tế, cô lập ngoại giao của VNCS bằng chiến trường Miên. Một mức độ nào chiến trường Lào cũng làm nghèo VNCS giữa lúc đang rớt mồng tơi hàng nhì ba thế giới. Đối với Mỹ, Trung quốc và VNCS càng tương tranh, ngư ông Chú Sam càng đắc lợi. Còn lâu VNCS mới diệt được du khách Hmong, vốn là hậu duệ của lực lượng Vang Pao. Nội tên tuổi đã nói rõ tiền, chất nổ do đâu mà có rồi. Và còn lâu hàng ngàn bộ đội đi Lào mới rời bỏ tiền đồn Lào, phía tây của đất nước. Tăng quân thì có vì đằng sau Hmong có thế lực ngầm hà hơi tiếp sức để VNCS chảy máu người, máu, của, yếu đi. Đó là mục tiêu tối hậu của các siêu cường đối với các nước Đông Nam Á còn Cộng sản.

“Cái quay bún sẵn trên trời, Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm.” Người tin thuyết Tiền Định cho là thời trời. Người phân tích chính trị cho là thế cờ quốc tế hay chiến lược toàn cầu của các siêu cường thời hậu Chiến Tranh Lạnh. Trung quốc không thể tái lập lại khối Cộng sản như Liên xô. Các tiểu quốc xã hội chủ nghĩa phải phi cộng sản hóa dần dần. Hết Bắc Hàn, Việt Nam, rồi sẽ Cuba v.v.. VNCS là điểm yếu nhứt vì thiếu nội lực nhân dân. 25 thống nhất lãnh thổ mà không thống nhất được dân tộc. Chưa bao giờ hố ngăn cách giàu nghèo, kỳ thị Bắc Nam sâu sắc hơn bây giờ. Chưa bao giờ bất mãn của nhân dân lớn hơn bây giờ. Chưa bao giờ ánh sáng tự do, dân chủ đi vào tâm não đảng viên và nhân dân nhiều hơn bây giờ.

Biết đâu việc xua quân qua Lào để be bờ Trung quốc là một xúc tác để hóa trình dân chủ, tự do mau và mạnh phát triển hơn hầu biến thái, biến thể VNCS cho dân nhờ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.