Hôm nay,  

Thơ Thơ

19/06/200200:00:00(Xem: 9182)
*

Cung Đàn Lỗi Nhịp

Theo tâm sự cuœa người bạn học cũ NVT - thân tặng VT

Xứ Lạng, đông sang gió lạnh nhiều
Mưa sầu giăng mắc caœnh đìu hiu
Từng cơn gió thổi làm tê tái
Những cánh hoa lòng giữa tịch liêu.

Thiếu nữ bên song lặng lẽ buồn
Nhìn mây lưu lạc lệ sầu tuôn
Mây ơi! Cho nhắn người thương ấy
Có nhớ trăng thề ơ bến Tương"

Nhớ bao kyœ niệm những ngày qua
Dưới mái trường xưa đôi chúng ta
Chung sách chung đèn chung lối mộng
Đâu ngờ có lúc phaœi chia xa.

Anh đi theo đuổi chí nam nhi
Thì chút tình riêng có kể gì"
Tung cánh chim bằng bay khắp neœo
Khuê phòng khôn dõi bước người đi.

Thế rồi chinh chiến khắp nơi nơi
Chàng maœi mê xây mộng cuộc đời
Hoàn caœnh đổi thay người thiếu nữ
Trơœ về quê cũ lệ đầy vơi...

Một sáng mùa thu đẹp ánh ngà
Chàng về trong tiếng khaœi hoàn ca
Lòng vui trọn vẹn tình non nước
Chạnh nhớ niềm riêng lại xót xa.

Tìm kiếm người yêu khắp mọi nơi
Sầu dâng theo những giọt thu rơi
Thẫn thờ bao nỗi niềm thương nhớ
Bến cũ nhà xưa vắng bóng người.

Cung đàn lỗi nhịp thành dang dơœ
Hai ngaœ đôi ta rẽ lối rồi
Chôn chặt trong lòng bao kyœ niệm
Mối tình muôn thuơœ mãi không phai.

Đan Phụng

*

Hỡi Người Yêu Dấu

Hỡi người yêu dấu cuœa tôi ơi!
Tôi xin người nói một đôi lời
Xin đừng ngoaœnh mặt, đừng e ấp...
Nụ cười, sao để tắt trên môi"

Vẫn biết cuộc tình cõi u mê...
Như là... hương vị đắng cà phê
Để tôi thêm chút đường... em nhé!
Dẫu biết tình tôi... quá vụng về...

Hỡi người yêu dấu bước chân son!
Tình này trang traœi nước cùng non.
Tôi mong người hiểu, mong đừng để...
Đừng để tim mình mãi héo hon...

Không biết yêu em tự thuơœ nào!
Sáng ngày mà cứ ngỡ chiêm bao...
Ngỡ em thấp thoáng... còn đâu đó...
Nhìn mãi trông hoài, chẳng thấy đâu!

Hỡi người yêu dấu tháng ngày qua,
Ân tình như đã... đã phôi pha...
Xin người bước lại... bên hồ vắng!
Một chiếc thuyền chờ đợi... thiết tha...

TT.Đ.Mai

*

Bâng Khuâng

Tặng Thế Nhân - Qld.

Từ ngày vui caœnh điền viên
Cây vườn cao thấp lá nghiêng nắng vàng.
Xuân qua hạ tới thu sang,
Vườn cây đổ lá úa vàng vào đông.
Xuân về ấm áp nắng hồng,
Mưa xuân tưới mát cây trồng trổ hoa.
Nào xoài, nào mít, nào na.
Một vườn cây quaœ cũng là rau tươi.
Người thương ghé lại bên tôi,
Một dây bia lạnh, đĩa mồi mực khô.
Lăn tăn sóng gợn mặt hồ,
Nước trong xanh mát tưới cho cây trồng.
Đời vui thuận vợ thuận chồng,
Sức còn dư tát Biển Đông khó gì...
Vườn cây vào tuổi đương thì.
Cây thì trái ngọt, cây thì quaœ ngon.
Những đêm gió mát trăng tròn,
Ngắm trăng hóng gió lòng còn bâng khuâng.

Triệu Nam

*

Người Đưa Đò

Bao năm gắn bó với con đò
Nào có nề chi sóng gió to
Chẳng ngại gì biết bao khó nhọc
Ai qua đò vẫn nhiệt tình đưa.

Lớp trước sang sông đã đến bờ
Thoœa lòng người lái thaœ hồn thơ
Rồi quay đò lại về nơi cũ
Lưu luyến nhìn theo đứng ngẩn ngơ!

Thường xuyên có sẵn lắm người chờ
Hăng hái con đò lại đón đưa
Lặng lẽ chăm lo tròn sứ mệnh
Bao năm vượt sóng chẳng hề lơ!

Người đợi qua đò mãi chẳng thưa
Với lòng ưu ái sẵn sàng đưa
Đến bến, đến bờ ai quên được
Người lái con đò tự thuơœ xưa.

Thanh Tương

*

Mừng Ngày Sinh Nhật

Mừng ngày sinh nhật cuœa anh yêu
Hẹn nhau ta đến buổi chợ chiều
Mua tôm, cây trái và rau caœi
Về nhà anh nấu món mỹ miều
Tài nghệ nấu ăn thật độc đáo
Món Tây, món Tầu anh biết nhiều
Anh ơi, anh hiền và dễ mến
Bên anh, em caœm thấy cưng chiều.

Buổi tối chúng mình lại dạo chơi
Bên nhau tay nắm, thắm hương trời
Dưới trời trăng sao đều lấp lánh
Chúc mừng sinh nhật đẹp tuyệt vời
Và rồi trăng sao lại lên tiếng
Chúng mình hai đứa xứng lứa đôi
Gặp nhau nói chuyện hoài không nghỉ
Xa nhau xao xuyến nhớ nhau hoài.

Chúc mừng anh yêu sống khoœe mạnh
Người anh có tài, lại đẹp trai
Em vái trời anh người đức hạnh
Để em mãi dâng người tâm can
Em vái trời anh người dễ tính
Để tình ta luôn mãi dài lâu.

Trần Hoàng Mai

*

To My Darling Mother

You’re the one, who has the sweetest name
And adds a lustre to the same

Who shares my joy when I am glad
And sheds a tear when I am sad

You’re the greatest friend I ever had
Throughout life, for there’s no other

I’ve searched my whole life through, for love
That compares to that of my darling mothers

No one can ever take your place
For you’re a gem, oh kindest of all mothers.
Tuan Pham
Chiều
Ngẩn ngơ
giữa buổi tan trường
Mắt rưng rưng lệ
ngập ngừng bước chân.

Gót son
bước lạc phong trần
Bóng chim lìa tổ
chiều Xuân chán chường.

Vân Lam

*

Chẳng Cưu Mang
Chẳng mong Thiên Đường, chẳng e địa ngục
Trái tim thường thơœ hắt bùi ngùi
Cuộc đời này rất hiếm những niềm vui
Chỉ có hàng mộ bia ngày càng lấp lối
Thân tội lỗi, chẳng cầu mong xám hối
Sống trong cơn chấn động kinh hoàng
Ước gì được hóa thành đôi cánh tình lang
Sáng ngaœ bờ vai, chiều theo chân tóc
Hương tình yêu uœ mùi ẩm mốc
Dỗ chân giường đừng đổ nhịp giao hoan
Mắn đôi tay quen thói sỗ sàng
Anh uốn mình thành cơn địa chấn
Chẳng còn gì vui, neo thân khánh tận
Trót theo thuyền đơm khoang mộng hoàng hoa
Vỗ thuyền mà ca. Trời đất bao la
Theo chân sóng, chẳng tìm ra phương hướng
Anh đầu thai đứa con hoang tươœng
Thấy bên mình tận thế, cõi yêu ma
Thấy bình nguyên nắng cháy thịt da
Sông cá chết, cua bò ngang mặt lộ...
Anh lú lẫn triền miên, từng hơi thơœ
Treo cuộc tình, hong khô hết chồi mơ
Giữ dùm anh, em ơi, những bài thơ
Là hạnh phúc vĩnh hằng, anh mơ ước...

Phạm Quang Ngọc

*

Một Thuơœ Huy Hoàng

Cà phê uống quán vỉa hè
Tự do mà nổ khoœe re thân mình
Thêm vài thằng bạn chí tình
La cà quán cốc mặc tình say sưa
Hổng kham móc họng mưœa bừa
Xong rồi nhậu tiếp keœo thừa đồ ăn
Nhậu cho lút tới con trăng
Vô cho tới chỉ trời chăng biết gì
Dễ gì có độ li bì
ƠŒ nhà con vợ nó đì te tua
Bên nhà mình cố chịu thua
Về đây mình sẽ làm vua một trời
Trước là bốn món ăn chơi
Kế là đem tiếp bia hơi Holland*
Vài lon caœm thấy sần sần
Có em ngồi đút chẳng cần mất công
Em đây ngồi gọn trong lòng
Tai kề tựa má lắc mông thì thào
Uống đi nào uống đi nào
Thôi anh chịu chết đành nhào nguyên con
Tay em gọn nhoœ thon thon
Lòn sâu mò túi xem còn tiền không"
Kể như xong kể như xong
Bao tiền còn lại vào trong tay nàng
Chớ thơœ than chớ thơœ than...

Việt Kiều lãng tưœ
(*)Bia Henneken cuœa Hoà Lan

*
Anh
Anh đưa em vào thơ
Bằng tình yêu vô bờ
Tôn vinh như thần tượng
Em vui mừng lắm cơ

Anh đưa em đi chơi
Đời tươi đẹp tuyệt vời
Như lạc vào tiên caœnh
Trọn một ngày nghỉ ngơi.

Anh cho em hương nồng
Caœ ân tình mênh mông
Em đắm chìm trong mộng
Phaœi đời đẹp lắm không"

Anh cho em ngọt ngào
Những giờ phút nôn nao
Vì đợi chờ thương nhớ
Vì hẹn hò xuyến xao.

Anh cho em tâm đồng
Không thấy lạnh mùa đông
Hết rồi thời cô độc
Caœ tấm lòng caœm thông.

Anh cho em dặn dò
Luôn ân cần đắn đo
Giữ cho lòng trong sạch
Giữ cho tình thơm tho.

Thương, thương hoài anh ơi!
Nhứt, nhứt ơœ trên đời
Anh, anh là tất caœ
Em nghe hồn thaœnh thơi.

Phạm Tình Thơ

*

Thương Trái Bần Chua

Chèo xuồng những lúc ban trưa
Ra ngoài đồng vắng vàm thưa bãi bùn
Thòi lòi hoaœng chạy tứ tung
Đâu rồi vào đó ung dung giỡn đùa
Bọn ta leo hái bần chua
Chấm ăn muối ớt chẳng thua chi xoài
Khi thì cơm nguội lai rai
Thêm con mắm sống ớt cay hít hà
Bần xanh quên hái mẹ la
Canh chua mẹ nấu caœ nhà cùng ăn
Thòi lòi giỡn nước lăn tăn
Cần câu ba lưỡi ta quăng giựt liền
Lẹ tay ta ném liên miên
Đuœ kho khô quéo thịt hiền ít xương
Quê nghèo maœnh đất quê hương
Thòi lòi, rau coœ trời thương dân mình
Bần chua, tuổi nhoœ bao tình
Đi xa vẫn nhớ quê mình ngày xưa
Quê hương thương những rặng dừa
Bần chua laœ ngọn vàm xưa lỡ bồi
Nhớ hoài đám cá thòi lòi
Có còn giỡn nước thụt lồi trong hang
Mai này ta trơœ về làng
Bạn còn mấy đứa" Lang thang hàng bần
Nhớ xưa ta đã một lần
Trời trưa, im vắng hàng bần hôn em.

Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi cùng tử đến đây, mùa hạ chưa qua, mùa thu chưa đến. Lá trên cành còn xanh màu lộc biếc. Những cây tùng già cỗi được cắt xén bao lần, vẫn kiên trì chan nắng giữa công viên.
Vụ nổ súng hung hăng tại West Texas hôm Thứ Bảy đã làm 7 người thiệt mạng, theo cảnh sát cho biết hôm Chủ Nhật.
Việc Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, DC, Maryland, và Virginia thách thức ông Nguyễn Phú Trong đối thoại với Cộng Đồng trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ sắp tới, biết đâu cuộc cách mạng sẽ xảy ra sớm hơn và ôn hòa hơn.
bao nhiêu hậu duệ của người Việt tị nạn, vừa sinh ra không được thừa nhận quốc tịch và hưởng những ưu đãi dành cho công dân Hoa Kỳ? Bao nhiêu hậu duệ trong độ tuổi vị thành niên không được “ăn theo” cha mẹ, khi cha mẹ vừa nhập tịch Hoa Kỳ, mà phải chờ đến 18 tuổi để thi quốc tịch, thì suốt trong những năm trung học hay đầu đại học không có quốc tịch thì bao nhiêu ưu tiên cho công dân Hoa Kỳ đến trường sẽ không tới tay họ.
Anh đến Sơn La rồi ở lại Bạn bè sau đó cũng về Nam Chiều nay trở lại tìm anh đó Chớp mắt qua rồi mấy chục năm Cây sao cổ thụ giờ đâu mất Còn chỉ mênh mông sắn phủ đồi Cách ngã ba nầy trăm rưởi thước Mồ hoang viễn xứ lạnh mưa rơi
Nguyễn Phú Trọng hãy trả lời công khai trên công luận để nhân dân biết: Nên học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách nào của HCM? Chả lẽ cứ theo Bác mở “đũa thần“ Marx-Lenin đã bị lịch sử vất vào sọt rác ra làm tiếp
Muốn giải quyết tình trạng Biển Đông, cần có hậu thuẫn của toàn dân và nếu có sức mạnh toàn dân sẽ được thế giới ủng hộ thì TBT Nguyễn Phú Trọng phải vứt cái “kim cô” trên đầu ĐCSVN. Vứt một cách khéo léo và luật quốc tế sẽ giúp VN lấy lại thăng bằng trong quan hệ với TQ, không phải quan hệ anh - em mà là quan hệ giữa hai quốc gia
Tháng tám, trời tây ! Với những thằng ở xứ tây lâu như thằng tui, tháng 8 tây là đang còn trong Hè nóng bức. Nhưng tại sao, trong tuần qua, khi nhìn lịch thấy tháng 8 tuy tây – en plein mois d’Août- nhưng vì thấy ngày 23 … bổng sực nhớ đến bài ca bắt đầu bằng « Mùa Thu rồi, ngày 23... » từng nghe thời còn nhỏ, khi cùng cha mẹ đi tản cư ở vùng Tân trụ ? …
Trong ánh nắng mong manh của một buổi chiều, Bảo-Trân và Phong đều cảm thấy buồn buồn, không nói năng chi nữa, chỉ đi chầm chậm bên nhau, theo triền dốc, về hướng bờ Hồ-Xuân-Hương.
Thế là chúng tôi quyết định thăm viếng tiểu bang Arizona. Trong đó có Sedona. Ô, nhưng tại sao thăm viếng? Không ổn. Làm như thể là bà con thân thích lâu ngày không gặp nay phải đi thăm, hoặc là viếng người bạn trọng bệnh “thập tử nhất sinh”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.