Hôm nay,  

Vui Buồn Thẩm Mỹ: Người Khách Mới (tt)

18/08/201800:00:00(Xem: 3369)
Trương Ngọc Bảo Xuân

 
Chị Ngà đưa tờ báo mới cho khách và bàn:

-Tay chị sơn đẹp quá, nhưng mà, cỡ ba ngày là sơn tróc ra đúng hông? nếu chị đắp bột cho dài ra thì sang hơn nhiều mà giữ được nước sơn cả hai tuần lễ. Trong khi đợi thuốc thấm ngồi không làm chi? Chị làm móng, chừng xong mái tóc bộ móng cũng xong, nếu có thì giờ chị cũng nên dưỡng da đi. Da chị cũng hơi khô đó. Dưỡng da thường xuyên, sạch sẽ, chống lão hóa, ngừa nhăn đó chị. Chị có thường coi phim Hàn quốc hông? Chị thấy tụi tài tử có làn da thiệt là mịn, mỏng, con trai cũng như con gái. Còn mấy tài tử già già, tui coi mấy phim họ đóng hồi còn trẻ, bây giờ coi phim mới, thấy họ càng lớn tuổi càng xinh đẹp trẻ hơn xưa đó chị. Tụi nó săn sóc da mặt kỹ lắm chị ơi, vừa massage vừa đắp mặt nạ vừa xông hơi, hổng đẹp sao được.

Thời gian mình có bao lâu, bây giờ còn trẻ tội gì mình không làm đẹp? Mình đẹp đẽ tự nhiên trong lòng cũng vui vẻ, yêu đời hơn lên đó chị.

Nếu làm cả ba thứ, tóc, móng tay, dưỡng da lần đầu tiên được bớt 10 phần trăm nữa. Ra khỏi tiệm chị đẹp toàn diện. Làm luôn chị hén?

Nghe vậy, chỉ vài giây suy nghĩ, bà khách dễ dãi gật đầu, dặn:

-Nhưng, đừng làm dài quá nhé, để tôi còn làm công việc nữa. Hôm nay làm tóc làm móng thôi. Hôm khác tôi sẽ tới dưỡng da.

Chị Ngà gật đầu:

-Dạ, chỉ dài thêm chút xíu thôi chị à. Tui đắp thử chị coi một móng.

Soạn đồ nghề ra, chỉ tích tắc là xong một móng típ đắp bột thử cho bà khách coi. Bà khách ngắm nghía gật đầu. Chị Ngà vô trong bưng chậu nước ra cho khách ngâm chân.

Bà khách rụt chân lại, kêu lên:

-Úi giời, lạnh quá. Cho nước nóng vào.                 

Chị Ngà xuýt xoa xin lỗi, chị nói:

-Tại vì mấy bữa nay trời nóng quá, khách vô hay kêu đừng ngâm nước nóng quá nên tui mới... ờ để tui pha thêm nước nóng, chị đợi chút nha.

Khi đặt chân vô chậu nước nóng rồi, chị Ngà cầm một bàn tay khách lên bắt đầu chùi nước sơn. Còn một tay bà khách cầm tờ báo liếc sơ qua trang nhứt xong, lật qua trang hai, nói:

-À à xem hôm nay truyện ngắn có hay không. Có khi gặp bài viết hay quá, đắc nhân tâm lắm, trúng ý, cũng có bài tào lao, văn chương lộn xộn, không đầu hụt đuôi, toàn những lời nói xấu, hạ người này nâng người kia, tệ nhứt là tự đưa cái tôi lên một cách khéo léo. Có lẽ tác giả tưởng người ta không biết, làm như độc giả không thấy ý đồ của mình hay sao ứ. Nếu gặp mặt tác giả nầy tôi sẽ nói:

-Nầy thôi thôi, nói xiên xỏ móc méo thiên hạ mà quên,mình cũng vậy,  cũng đang nói xấu người khác mà mìnhkhông hay, bởi thế, Giời cho mình hai lỗ tai mà chỉ có một cái mồm mà thôi. Hừm. Nghe nhiều nói ít tốt hơn.

Ha ha ha ... (bà đọc báo tiếp)...

... à à ờ... bài hôm nay cũng hay hay...

Bà lật qua trang quảng cáo, nói:

-Úi Giời! Báo nào cũng thấy quảng cáo toàn là tìm thợ làm “neo” không vậy hà? Bao ăn bao ở bao lương mà còn bảo đảm rinh về cả mấy nghìn đô la một tháng. Lương còn cao hơn kỹ sư!  Ta nói, bởi thế con tôi mới than

-Phải chi hồi đó mẹ cho con học làm nails thì khỏe biết mấy, nha sĩ  học đã cực tốn kém nhiều mà khi mở phòng mạch thì phải lo lắng phải tốn đủ thứ tiền bảo hiểm, lợi tức thu vào có khi còn kém hơn thợ làm nails nữa. Làm thợ lãnh lương khỏe ru!

Úi Giời! Nói thế mà nghe được?. Ta nói, công mình nai lưng đi làm ráng nuôi cho nó có học vấn có địa vị nở nang mặt mày với xã hội mà nó phân bì như thế ấy nghe có lọt tai không ta? Làm gì làm, danh xưng là nữ nha sĩ có ngon hơn là “con neo” không? Mà tôi nói thật nhá, con tôi phân bì cũng có phần đúng. Đôi khi thấy nó lo cũng tội.

Ai mà khinh thường khi dể thợ làm nails là quá... quá... thành kiến kiểu bảo thủ, kiểu quan lại phong kiến. Nói thật, nếu tôi mà biết trước nghề làm neo của mấy cô đây khá quá, lên như diều buông dây thì tôi đã theo nghề neo rồi, hổng chừng bây giờ cũng có hai ba căn nhà cho mướn thành triệu phú đeo túi xách hàng hiệu ba bốn nghìn đô la một cái rồi ha ha ha ...


Chị Ngà cũng cười, nói:

-Trời, chị nói quá, đâu phải người thợ nào cũng giàu như vậy đâu chị. Tui biết rất nhiều người, đi làm thợ một thời gian, thăng trầm lên xuống, học rành nghề rồi, dành dụm mớ tiền, đổ vô sang cái tiệm. Làm chủ khoái hơn làm thợ mờ. Nhưng sao kỳ? Hồi xưa tiệm người ta đắt, sang qua mình thì ế nhệ, rồi tiêu luôn.  Có ai ngờ, lớ ngớ chưa kinh nghiệm, người ta sang tiệm chớ đâu có sang khách, sang số điện thoại đâu, cho nên họ lấy mớ tiền qua mở tiệm khác lớn hơn ngon hơn, đem luôn khách hàng cũ theo vì đa số khách theo thợ. Nghề nầy dễ vô mà cũng dễ tiêu. Chỗ nào cũng cạnh tranh ráo riết, thét rồi nhiều người phải bỏ xứ mà chuyển qua mấy cái tiểu bang lạnh thấy bà kìa. Mở tiệm rồi đóng tiệm như cơm bữa, chỉ có mấy người chủ nhà là sướng thôi. Hông cần ai vô ai ra, làm nhà hàng hay tiệm nails, cứ tháng tháng thâu tiền mướn tiệm, tiền vô túi rụp rụp!. Làm địa ốc khỏe quá.  Làm chủ nhà cửa đất đai là số một. Ai nói “bất thương bất phú” đừng có tin.

Với lại,vì thâu tiền mặt nhiều nên hàng năm phải nhớ mà trừ tiền thuế ra, để dành mai hậu. Nhiều người hồi đó hổng biết, cứ lãnh tiền mặt, còn khoái nữa, không nghĩ tới chuyện thuế má, bây giờ về hưu lãnh tiền già mỗi tháng có mấy trăm bạc, hông đủ sống kìa. Chánh phủ Mỹ họ tính trước hết rồi, còn trẻ làm lương cao đóng thuế nặng, than thỉ sao tui đóng thuế nhiều quá, nuôi dân qua lậu làm chui hông đóng thuế thiệt là bất công, nhưng, khi về già thì được thêm phần nào tiền thuế mình đã đóng, hưởng lợi, sống thoải mái đi du lịch tà tà.

Hai người nói láp dáp bao nhiêu chuyện, thì giờ qua rất mau. Sau khi tóc đã thấm thuốc, chị mở 1 ống ra coi thử độ quăn vừa thành hình chữ S rồi, mở tất cả ống ra, xả nước nhè nhẹ mà lâu. Chị lấy khăn chậm cho khô rồi xịt thuốc giữ độ quăn, xoa nhẹ cho thấm tóc. Vài phút sau chị xả lại lần nữa bằng nước hơi âm ấm. Lau khô, chị xấy tóc, tạo thành kiểu.

Xong mái tóc thì nước sơn bàn tay bàn chân cũng khô. Chị Ngà đưa tấm kiếng cho khách rọi ngược lại coi phía sau lưng, nói:

-Nè, bảo đảm về nhà chị khỏi có ngửi được mùi “nước đái quỷ” đâu, mà chỉ có mùi nước hoa thơm lộng lẫy mà thôi nghen.  

Hồi tóc chị bị hư thì “như quỷ” bữa nay thì  “như tiên” rồi. Như vầy tụi tui nói là sang toàn diện đẹp toàn tập đó nghen. Chị để kiểu tóc tém này cho mát mùa hè, vài tháng nữa tóc dài ra thêm mấy phân, nhuộm màu khác cắt chải kiểu khác cho hạp mùa thu hén chị. Ờ, thường thường sau khi gội đầu chị có sấy tóc hông?

Bà khách nói ít sấy lắm. Chị Ngà nói:

-Vậy chút nữa đi chợ chị nhớ mua vài cái ống cuốn tóc, roller đó chị, thêm chai Gel hay Mousse, gội đầu xong lau khô thoa lên rồi chị quấn, vài ống phía trên đỉnh đầu, như vầy nè, để khô tự nhiên. Chừng tóc khô rồi, mở ống ra chải bằng bàn chải loại bự, xịt chút keo, mái tóc chị sẽ phùng lên đẹp lắm giữ nếp cả ngày luôn. Làm dễ ợt hà chị. Nhớ mua loại xà bông cho tóc nhuộm tóc uốn nha chị.

Bà khách vừa ừ à vừa xây qua xây lại ngắm mái tóc, dĩ nhiên là cô chủ này khéo tay quá, bà không phải rinh cái bắp cải hay cái nấm rơm về nhà, mà là kiểu tóc ốp vô trên vành tai, chừa tóc hai bên má vuốt nhọn kéo vô che bớt cái má bầu, phùng cao trên đỉnh, phía sau tỉa mỏng, lài lài phủ ót, mái tóc có hình dạng thuôn thuôn như khuôn mặt trái xoan hoàn hảo của cô gái mới trổ mã. Tóc thì rất là thời trang, bà vảnh hai bàn tay lên coi, móng dài vừa phải, sơn kiểu french tip, phía trong màu hồng hồng tự nhiên, đầu móng màu trắng, giản dị mà sang ghê.

Bà khách híp mắt cười một cách sung sướng, hài lòng:

-À à ... Hễ bỏ công ra tiệm thì phải khác từ trên xuống dưới chứ. Vậy hẹn hai ba tuần nữa tôi trở lại refill bộ móng nhé. Bái bai.

Chị Ngà nhìn theo bà khách, tay giũ giũ tấm khăn choàng, miệng mỉm cười sung sướng.

Trong trong lòng chị, có thể còn vui hơn bà khách nữa kìa./.
Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.