Hôm nay,  

Đường Cùng Phải Bạo Động

30/03/201200:00:00(Xem: 11862)
Trong một quốc gia dân tộc, bao lâu mà chánh quyền không giải quyết những mâu thuẩn bằng pháp lý và đạo lý, thì người dân chỉ còn có cách phải tự giải quyết, giải quyết bằng bạo lực chống nhà cầm quyền. Lúc đó đứng trên phương diện khế uớc thành lập xã hội, chính nhà cầm quyền là người có tội, do hành vi bất động hay manh động đã đùa đẩy người dân đến đường cùng phải phản ứng tự vệ, như con kiến mà dày xéo nó nó phải cắn thôi. Điều này có thể thấy không những ở các chế độ độc tài nước lớn như Trung Quốc, vừa như Việt Nam và nhỏ như Miên.

Ở VN điển hình là trường hợp gia đình kỹ sư Đoàn văn Vươn dùng súng và mìn tự chế chống lại công an đến cưỡng chế, cưỡng chiếm đất ven biền và đầm nuôi tôm mà gia đình anh đã đổ mồi hôi, tốn không biết bao công sức, suốt hàng chục năm trời mới thành nhưng cán bộ đảng viên địa phương lại ỷ quyền cưỡng chế và cưỡng chiếm.

Và một người dân Quảng Nam là Ông Nguyễn Văn Tường rút dao đâm hai cán bộ về đất đai của CS đến làm thủ tục cưỡng chế, cuỡng chiếm đất của Ông Tường rồi sau đó Ông Tường về nhà uống thuốc độc tự sát. Theo lời tường thuật của thân mẫu Ông Tường, Ông Tường có nói “Đất con họ lấy hết nhưng đền chỉ được mấy đồng. Con kiện không được thì con sẽ chết thôi mẹ ơi.”

Chưa hết mới đây, tin đài RFA,ngày 26-3-2012, Dân oan tập trung khiếu kiện về đất đai tại số 35 Ngô Quyền, Văn phòng Tiếp dân của Quốc hội ở Hà Nội, và Sài Gòn, tại khu vực 210 Võ thị Sáu, văn phòng của trung ương Đảng tại Sài Gòn. Như thường lệ lực lượng an ninh, công an và dân phòng cũng xua đuổi họ, bắt thẩy lên xe bus chở về địa phương.

Còn ở Trung Quốc thì vô số vụ nhà cầm quyền cưỡng chế, cưỡng chiếm đất đai của dân. Dân chúng chống đối bằng đủ mọi cách, đốt xe công an, bao vây đồn cảnh sát, bắt cán bộ ủy ban làm con tin như Vụ Ô Khảm.

Và ở Miên công nhân biểu tình lãng công gần đây đòi tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc, xô xát với chủ nhân và cán bộ thông đồng với chủ ăn hiếp công nhân. Người dân Miên đã sử dụng đến các biện pháp phản kháng bạo lực. Như người dân Miên ở Phnom Penh, ngày 24/01/2012 biểu tình chống cưỡng bức giải tỏa, đã ném đá, gây hỏa hoạn hay bắt cóc con tin. Còn công nhân Miên ở nhiều doanh nghiệp dệt may của hai tỉnh Svay Rieng và Kampong Cham đã tấn công nhà máy, đập cửa sổ, để buộc ban lãnh đạo phải ngồi vào bàn đàm phán.

Những trường hợp người dân và công nhân phải dùng bạo lực chống nhà cầm quyền nêu trên xảy ra rất thường ở Trung Quốc, Việt Nam và Miên từ khi Đảng Nhà Nước CS hay độc tài chuyển sang kinh tế thị trường nhưng vận hành như thời kỳ kinh tế tư bản hoang dã với cán bộ đảng viên CS hành động như tư bản đỏ ở thành thị và cường hào ác bá đỏ ở nông thôn.

Đảng Nhà Nước CS nếu làm ngơ không giải quyết thì cũng đánh bùn sang ao, cố ý để lâu cứt trâu hóa bùn những khiếu nại, thưa kiện,đòi hỏi, đấu tranh của dân chúng liên quan đến quyền lợi vật chất và tinh thần của người dân. Có nơi Đảng Nhà Nước còn bá đạo, cấp trên chuyển đơn thưa về nhà cầm quyền địa phương xét giải quyết. Đó là cách giết dân, báo cho người bị thưa biết ai thưa, thưa cái gì để trả thù. Và việc cán bộ đảng viên CS dùng du đảng để trấn áp dân oan là chuyện rất thường.

Ai cũng biết VN vốn là nước dĩ nông vi bản, bây giờ trên 65% dân số vẫn còn là nông dân. Đối với dân chúng VN, đất đai ngòai phương tiện sản xuất còn là tình tự quê hương, mồ mả tổ tiên, là núm ruột của người dân. Lương bổng, điều kiện làm việc ngòai ý nghĩa phương tiện sinh sống cho cá nhân và gia đình còn là giá trị, phẩm chất của người lao động.

Số những vụ khiếu kiện đất đai như trên, số những vụ nhà cầm quyền cưỡng chế, cưỡng chiếm đất đai của dân xảy ra hàng ngày, khắp nước, kéo dài hai ba chục năm trời mà không có ai giải quyết.

Có khi trên giải quyết mà bảo dưới không nghe.CS có nguyên tắc cấp ủy địa phương lãnh đạo. Cấp ủy ở dưới tìm đủ cách để không thi hành chỉ đạo ở trên vì quyền lợi địa phương và quyền lợi cá nhân,trên ăn thì dươi cũng phải ăn chớ.

Người dân tuyệt vọng cùng cực, bị đùa vào chân tường, phải phản ứng tự vệ. Biện pháp tự vệ duy nhứt mà người dân có thể làm sau khi biện pháp hành chánh, pháp lý, đạo lý bị nhà cầm quyền bất động bế tỏa, và bị nhà cấm quyền trấn áp bằng bạo lực cưỡng chế, người dân chỉ còn có cách tự vệ duy nhứt là dùng bạo lực.

Bạo lực sẽ kêu gọi bạo lực. Nhà cầm quyền trấn áp bằng bạo lực, thì người dân sẽ bạo lực hơn về nhịp độ và cường độ. Người dân chỗ này thấy chỗ khác bạo động thì sẽ bắt chước bạo động theo.

Con số những vụ biểu tình bạo động về đất đai của dân bị nhà cầm quyền cưỡng chế, cưỡng chiếm và các cuộc công nhân biểu tình, lãng công chống Đảng Nhà Nước cấu kết ép giá lương và bắt làm việc với điều kiện như lao nô, càng ngày càng tăng.

Theo Viện Hàn Lâm Khoa Học Xã Hội của TC, trong 20 năm gần đây, ỡ TQ có khoảng 6,7 triệu mẫu ruộng đất bị trưng thu. Do sự chênh lệch giữa giá thị trường và giá đền bù, người dân bị lỗ 1000 tỷ nhân dân tệ (160 tỷ đôla). Có khỏang 50 triệu nông dân đã mất trắng đất cày và trong 20 năm tới, đạo binh «người cày không ruộng» tăng thêm 67 triệu nữa. 67% những vụ nổi dậy, điều mà CS dị ứng và nhậy cảm, sợ không nói ra đúng tên, như sĩ tử ngày xưa sợ phạm húy nên TC gọi là “sự cố tập thể”.Theo giáo sư Tôn Lập Bình, đại học Thanh Hoa, trong năm 2010, mỗi ngày xảy ra ít nhất 500 «sự cố tập thể ».. Dân chúng làm sao chịu nổi khi 43% nông dân Trung Quốc bị nhà cầm quyền CS trưng thu đất đai, trả rẻ mạt, đem bán cao gấp 40 lần.

Còn ở VN, tỷ lệ ấy cũng không thấp hơn đâu. Ở VNCS có cả một phong trào dân oan bị Đảng Nhà Nước cướp giựt đất như kiểu Anh Đòan văn Vươn bị. Người dân Việt ở thành thị, lẫn nông thôn đều bị, bị từ Bắc, chí Nam, lên Cao Nguyên. Số đơn khiếu kiện cũng như những cuộc đấu tranh đòi đất bị cán bộ đảng viên cướp, chiếm phần lớn nhứt những cuộc đấu tranh, đòi hỏi của người dân, điều mà CS Hà nội gọi là “tụ tập đông người”.

Một “đại biểu nhân dân” của cái Quốc Hội “đảng cử dân bầu” nói 80% các vụ thưa kiện ở VN liên quan đến vấn đề trưng thu, cưỡng hành trung thu đất đai của dân. Những người dân nạn nhân của chính sách trưng thu của CS với đền bù rẻ mạt như giựt của dân và cán bộ đảng viên lấy bán hay hù với công ty giá 50 cao hơn.

Đó là chưa nói dân oan tôn giáo. Đạo nào cũng bị CS lấy đất, lấy nhà, đem sử dụng thủ lợi riêng, chớ không phải công ích. Công giáo bị nặng nhứt, đấu tranh bằng cầu nguyện nhưng rất mạnh, có lúc lên hàng trăm ngàn người như ở Vinh.

Phương ngôn VN có câu “tức nước phải vỡ bờ”. Phong trào dân oan bị cán bộ, đảng viên CS cướp đất, cuớp công, bóc lột, áp bức sẽ tạo thành một cuộc nổ chụp làm tan hoang chế độ CS. Sớm hay muộn thôi./.

Vi Anh

Ý kiến bạn đọc
30/03/201203:31:53
Khách
Chúng tôi có xem buổi đối thọai của Đỗ Phủ, Tường Thắng, và Tiến sĩ Nguyễn thanh Giang (nhân vật đấu tranh cho dân chủ trong Nước), trên SBTN. Chúng tôi quan tâm tới chủ đề mà Ông Nguyễn thanh Giang đang thảo luận với Tường Thắng (qua telephone) :"Đa Đảng, đảng nào cần cho VN hôm nay" . Ông Nguyễn Thanh Giang có đề cập đến vấn đề là thành lập một đảng mới, tên gọi là "Đảng lao động VN", mục
đích mà ông Nguyễn thanh Giang lí giải, là để lôi kéo các thành phần đảng viên trong hàng ngũ CS-VN, và vẫn giữ được hình ảnh và uy tín của Bắc Hồ. Sau đó thì Đảng mới-đảng lao động VN, sẽ cạnh tranh với DCS-VN, bộ phận CS bảo thủ của ông Lê-Duẩn.
1. Xin nói cảm giác của người có chút kiến thức về lịch sử DCS-VN, thấy vấn đề ông Giang đưa ra không ổn
,bởi Đảng lao động VN chính là cái tên của DCS-Đông Dương trong giai đoạn 1945 -1959, và thành tích vĩ đại nhất của đảng lao động VN, đả là phát động cuộc cải cách ruộng đất, đấu tố giam cầm, xử bắn, hàng trăm nghìn "phú nông và địa chủ", tại miền bắc VN 1953.Người lãnh đạo cuộc cải cách ruộng đất , chính là
tổng bí thư Trường Chinh, và Ông Hồ chí Minh lúc đó là chủ tịch Đảng lao động Việt-nam. Và ở khía cạnh khắc, ông Hồ chí Minh học tập tiến hành cải cách ruộng đất từ Mao trạch Đông & DCS-Trung quốc. Cho nên giả sử ông Nguyễn thanh Giang có thành công trong việc thành lập đảng mới :"đảng lao động VN", thì đảng này vẫn giữ nguyên hình bóng làm tay sai cho Trung-cộng, như ông Hồ chí Minh đã từng làm.
2. Ông Nguyễn thanh Giang có thể đã hiểu về nguy cơ, ngày mà DCS-VN còn tồn tại, Nhưng Nguyễn Thanh Giang không đủ can đảm để đi tới kết luận đúng đắn.
3.Thay lời kết luận, như đức cha Phê rô Nguyễn văn Khải, khi ngài khen ngợi SBTN-Trúc Hồ "Trúc Hồ đang làm những gì mà CS-VN dang sợ hãi". Cái mà DCS-VN sợ hãi, đó là phong trào đấu tranh đòi giải thể DCS-VN, thực hiện đa đảng, đa nguyên, giải quyết tận gốc đại họa mất nước, về tay Trung-cộng.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
nữ tài tử Julia Roberts và cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ có chuyến đi đặc biệt thăm Việt Nam trước khi sang Malaysia dự chương trình "Leaders: Asia-Pacific"
ông có tập Thơ Lửa, cùng làm với Đoàn Văn Cừ, gồm những bài thơ đề cao cuộc kháng chiến chống Pháp, do Cơ quan Kháng chiến Liên khu III xuất bản, được in ở Thái Nguyên năm 1948
James Nguyen Fernandes, 43 tuổi, bị buộc tội 6 vụ tấn công, gồm 2 tội tấn công cố ý sát hại, và 6 tội phạm tội liên quan súng, theo hồ sơ tòa án cho biết.
Cục Cảnh sát Hình sự của Bộ Công an mới đây thừa nhận Việt Nam là một “điểm nóng” của nạn buôn người và di cư bất hợp pháp, với lợi nhuận hàng năm lên đến hàng chục tỉ đôla.
Khi chưa thấy ánh mặt trời, Tôi đã cảm nhận được muôn ngàn đau khổ, Của mẹ cha, Của bà con và của muôn triệu người dân gần xa trong nước, Lúc mẹ ôm bụng bầu chạy từ chỗ nầy sang chỗ khác,
Theo bản tin từ đài KUSI, Dân biểu Cộng Hòa Duncan D. Hunter cho biết ông sẽ nhận một tội sử dụng sai trái quỹ vận động khi ra tòa vào hôm Thứ Ba ngày 3 tháng 12/2019 trước Chánh án Thomas J. Whelan.
Mùa cháy rừng hiện nay nêu bật việc cần phải nhanh chóng đạt được các mục tiêu loại bỏ carbon đầy tham vọng của California, và bản báo cáo ‘Lộ Trình 2045’ đặt ra sơ đồ định hướng để đạt được mục tiêu đó
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.