Hôm nay,  

Bầy Ong

01/11/200900:00:00(Xem: 37949)

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 412

Bầy Ong

Thức Nguyễn

Sau vườn nhà em, ngay bên non bô có một hòn đá khá lớn bị rổng bụng nên đàn ong làm tổ  trong đó.
Lúc đầu, mẹ và em tránh không dám tới gần, sợ bị ong chích. Những ngày cuối tuần, sáng sớm em thường theo mẹ ra vườn để phụ với mẹ nhổ cỏ dại, hốt lá rụng. Em thấy có nhiều con ong bay trên những bông hoa, chúng hút nhụy, bay từ bông hoa này sang bông hoa khác. Những con ong làm việc rất chăm chỉ, khi bay đậu trên hầu hết các bông hoa trong vườn rồi thì ong bay đi rất xa. Em để ý không phải chúng bay đi làm việc hết đâu, mà còn nhiều con bay quanh hòn đá để bảo vệ tổ ong. Hòn non bộ lại rất gần hồ bơi, nên mỗi sáng mẹ thường đi quanh hồ, vớt những chú ong rơi xuống nước và có vẻ sắp chết đuối. Mẹ vớt mấy con ong ướt nhèm, vẫy nhẹ chiếc vợt cho ong rơi xuống trên những chiếc lá hay nên xi-măng khô, dưới ánh nắng ấm áp. Những con ong nhúc nhích, vuơn cánh một hồi lâu, lại bay vù đi. Từ đó, mỗi ngày trước khi đi làm, mẹ đều ra vườn, tới bên hồ vớt những con ong bị sa xuống nước. Riết rồi đàn ong cũng quen mẹ, nhiều lúc mẹ tới rất gần tổ ong, cũng không thấy con nào xà tới chích mẹ.


Tính tình của em rất hay nghịch, cứ muốn phá tổ ong để lấy mật, nhưng mẹ thường khuyên:
“Tổ ong là nhà của nhiều gia đình ong. Mình cũng có một căn nhà sống hạnh phúc, đàn ong cũng vậy, con đừng phá nó. Con thích mật ong thì mẹ mua cho con ăn.”
Em nghe lời mẹ nên tổ ong được yên ổn và đàn ong ngày ngày đi hút nhụy hoa đem về. Cả gia đình em và nhiều gia đình ong đều sống yên vui, không ai phá ai.
Thức Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Vào chiều Chủ Nhật ngày 29 tháng 9 năm 2019 tại Tòa soạn Việt Báo chúng tôi có tiếp xúc với Chị Văn Thị Tuệ Phương là một trong những thành viên sáng lập và điều hành hội trong nhiều năm qua
Tin Sinh-Hoạt Viện Việt-HọcTháng Mười
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Ở Việt Nam chính trị là chuyện quốc cấm, càng cấm bà con ta càng tụm 5 tụm 7, người nói, người nghe thường tâm đắc nên tranh cãi chính trị ít khi xảy đến.
Trong tháng 9 vừa qua, có 2 sự việc xảy ra ở Hà nội đáng để ý: “Lễ kỷ niệm 130 năm ngày sanh của Cụ Thượng thơ Bùi Bằng Đoàn” và “Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn thị Kim Ngân đánh trống khai trường”.
Bọn con trẻ đùa giỡn rần rần khắp vỉa hè, chúng vây quanh ông lão kỳ dị ăn mặc rách rưới te tua, đầu quấn khăn chéo trước trán, tay bị tay gậy…
Thêm một lần nữa chúng tôi xin gửi đến quý thân hữu xa gần bài viết dưới hình thức một lá thư mời. Xin vui lòng đến tham dự Ngày cảm ơn Mỹ quốc. Thank you America.
Thường khi đầu tư vẫn có nghĩa là ném tiền lên cho bay theo gió… Chưa hẳn thế, nói đầu tư, có khi tiền vào túi riêng cán bộ và rồi khai đầu tư chưa hiệu quả…
Ở Việt Nam chính trị là chuyện quốc cấm, càng cấm bà con ta càng tụm 5 tụm 7, người nói, người nghe thường tâm đắc nên tranh cãi chính trị ít khi xảy đến.
Trong bài viết phổ biến trên Việt Báo Online, hôm 26-9-2019, tôi đã hy vọng ”PTT Phạm Bình Minh có đầy đủ can đảm và trí tuệ tố cáo trước Đại Hội Đồng-LHQ-74,Trung Quốc đã đưa yêu sách “Đường 9 khúc” để viện cớ xâm lăng biển của VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.