Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chào Mừng Đảng Dân Chủ Nhân Dân

11/07/200500:00:00(Xem: 5379)
Một sự kiện quan trọng vừa mới xảy ra ở Việt nam, lại trùng với thời gian chuyến công du của Thủ tướng Việt Nam Phan Văn Khải tại Hoa Kỳ, cho nên dù rất quan trọng đối với đời sống chính trị trong nước, nhưng vẫn chiếm hàng thứ yếu trên các phương tiện thông tin đại chúng tại Hải ngoại, sự kiện đó đã bị ảnh hưởng của hàng núi sự kiện dồn dập trong chuyến đi của vị Thủ tướng họ Phan, sự kiện đặc biệt mà tôi muốn nói đến đó là sự ra đời của một tổ chức chính trị đối lập với đảng cộng sản, tổ chức chính trị đó là Đảng Dân Chủ Nhân Dân. (Đảng DCND)

Cái yếu tố quan trọng nhất trong sự kiện này đó là lần đầu tiên tại trong nước đã xuất hiện một đảng đối lập với đảng cộng sản. Nếu Đảng DCND được đồng bào trong nước đón nhận thì đây sẽ là một “biến cố của lịch sử Việt Nam trong thế kỉ 21”.

Như chúng ta đã biết từ hơn 30 năm qua, các cá nhân cũng các tổ chức chính trị đối lập đã xuất hiện rất nhiều ở Hải ngoại, với một mục đích duy nhất là đấu tranh mang lại Tự Do và Dân Chủ cho Việt nam. Trong nước cũng đã có rất nhiều nhà bất đồng chính kiến, có nhiều người chức vụ rất cao trong Đảng như Ông Trần Xuân Bách, Cố Trung Tướng Trần Độ, Cựu nhà báo Bùi Tín…rất nhiều người đang chịu án nơi chốn lao tù như Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Tòan…Khát vọng dân chủ và tự do ngày càng được đông đảo quần chúng trong nước đón nhận. Sự ra đời của Đảng DCND đã đáp ứng được mong mỏi đó. Đây sẽ là nơi hội tụ cho những người yêu nước, những người mong muốn cho dân tộc Việt Nam được ngẩng cao đầu.

Bất cứ người Việt Nam nào còn nghĩ đến Tổ Quốc, còn tình nghĩa với đồng bào ruột thịt mình, còn cho mình là người Việt Nam thì cũng đều phải ủng hộ cho mọi nỗ lực mang lại Tự do và Dân chủ cho Việt Nam. Chúng ta cần ủng hộ mọi tổ chức, mọi cá nhân đang đấu tranh để đem lại dân chủ cho đất nước, với điều kiện là tổ chức đó, cá nhận đó tuân thủ trước mắt, hai nguyên tắc: Dân chủ Đa nguyên và đấu tranh bất bạo động. Trên tinh thần đó, tôi xin chúc mừng sự ra đời của Đảng DCND. Hy vọng Đảng DCND sẽ tạo nên những bước đột phá tích cực để nhanh chóng mang lại Tự do và Dân chủ cho quê nhà.

Dù rằng Bản Tuyên Ngôn và Thư ngỏ của Đảng DCND đã được đăng tải trên các phương tiện truyền thông và gửi đến toàn thể đồng bào trong nước, thế nhưng chắc chắn vẫn còn rất nhiều thắc mắc. Ngay cả cái tên gọi cũng đã tạo ra nhiều tâm ý trái ngược, thú thật là ngay cả với bản thân tôi, tôi cũng cảm thấy dị ứng với những cái tên gọi có cái đuôi “nhân dân” đằng sau. Dù rằng tôi cũng là “nhân dân” và bản thân đại danh từ nhân xưng “nhân dân” cũng không có gì là xấu xa. Khổ nỗi bao nhiêu năm qua, danh từ này đã bị đảng cộng sản lợi dụng tối đa và đã làm cho nó trở nên kệch cỡm và hài hước. Cái gì, đảng cộng sản cũng bảo là “của nhân dân” hết nhưng ai cũng biết là “nhân dân” chẳng bao giờ có cái gì. Nếu có, thì rất đúng như nhà thơ Bùi Minh Quốc đã viết:

Dân đen chỉ một quyền được … đói
Và thêm nữa là quyền sợ hãi
Triền miên …


Còn đảng cộng sản, những “đày tớ trung thành của nhân dân”, “là giai cấp tiên phong”, “là đại biểu ưu tú của nhân dân” thì:

Chúng lấy máu đúc vàng
Độc quyền ngự trị nghênh ngang
Độc quyền nghĩ
Độc quyền nói
Độc quyền ráo trọi…

Theo tôi thì lãnh đạo Đảng DCND đã rất dũng cảm khi chọn tên là “Đảng Dân Chủ Nhân Dân”, vì thật ra cuộc cách mạng dân chủ là cuộc cách mạng của toàn dân, là mong muốn, đồng thời là nghĩa vụ của mọi người Dân. Đây là cuộc cách mạng của Nhân Dân, tên gọi của Đảng hoàn toàn đúng với sự việc và bản chất của vấn đề, mặt khác Đảng DCND sẽ trả lại sự cao quí cho đại danh từ nhân xưng “nhân dân” này.

Nhiều người cũng lo rằng Đảng DCND sẽ là Đảng “cuội”, thế nhưng điều này cũng đã được xóa tan, khi được biết rằng Câu Lạc Bộ Dân Chủ đã ủng hộ mạnh mẽ cho Đảng DCND. Thông qua những tin tức “tuyệt mật”, “thâm cung bí sử”… mà Điện Thư có được, chúng ta thấy rõ một điều là Đảng DCND có rất nhiều cảm tình từ các thành phần cấp tiến trong bộ máy lãnh đạo cao cấp của đảng cộng sản.

Một thắc mắc nữa là tại sao một tổ chức chính trị đối lập trong nước mà lại không có tên những nhà dân chủ quen thuộc như Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Minh Chính và Trần Khuê, Phương Nam…" Rồi thì cái tên Nguyễn Hoàng Long vẫn còn xa lạ với nhiều người" Rồi chức vụ, văn phòng đại diện… ban đầu tôi thấy cũng rất thắc mắc, nhưng sau đó nghĩ lại thì thấy rằng Đảng DCND ra đời và hoạt động trong lòng một chế độ nổi tiếng thế giới về hà khắc và quân phiệt, chế độ cộng sản Việt nam. Thì tất nhiên vấn đề an ninh cá nhân phải đặt lên hàng đầu. Nhà báo Nguyễn Vũ Bình chỉ với một lá đơn xin thành lập Đảng Dân chủ-Tự do đã phải chịu một cái án oan uổng 7 năm tù, thì mọi bí mật liên quan đến nhân sự của Đảng DCND cần phải bí mật là điều thông cảm và dễ hiểu.

Chủ trương “vừa bí mật, vừa công khai” của Đảng DCND theo tôi được hiểu là bên cạnh những hoạt đông bí mật, sẽ có những đấu tranh công khai, trong những trường hợp cụ thể nhưng không nhất thiết phải xác định tính công khai của Đảng để tránh bị đàn áp khi Hiến pháp Việt Nam vẫn xác định vai trò thống soái của đảng CSVN và gán ghép đối lập chính trị tội phản động. Một thắc mắc nữa mà hy vọng sẽ được lãnh đạo Đảng DCND giải tỏa trong thời gian tới, đó là cương lĩnh của Đảng. Tất nhiên là trong Thư ngỏ, Đảng DCND đã xác định mô hình chính thể trong tương lai, đó là “tam quyền phân lập”. Ba cơ quan này phải hoạt động độc lập để kiểm soát lẫn nhau. Mọi người dân (kể cả Tổng Thống) đều phải bình đẳng trước Pháp luật. Phi chính trị hóa Quân đội và Công an, trả các lực lượng này về vai trò chủ đạo: bảo vệ Tổ quốc và bảo vệ Nhân dân. Các quyền tự do căn bản của người Dân cần được công bố long trọng và rõ ràng, đặc biệt là các quyền tự do như: tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do thành lập các Hội, Đoàn, Đảng… tự do biểu tình, tự do ứng cử và cuối cùng là bầu cử tự do để người dân được quyết định, ai sẽ là người xứng đáng đại diện cho hơn 80 triệu người dân Việt Nam.

Như tôi đã có dịp trình bày trong bài viết trước “Cải cách chính trị-khát vọng của nhân dân”, chưa bao giờ, nhu cầu thay đổi chính trị lại cấp bách như hiện nay. Ngay cả trong các văn kiện dự thảo cho Đại hội 10 sắp đến cũng đã nói đến vấn đề này “đổi mới kinh tế phải đồng bộ với đổi mới chính trị”. Ông Hồng Hà, Tổng thư ký Hội đồng lý luận TƯ, nguyên Bí thư TƯ Đảng (một nhà Macxit xuất sắc của cộng sản) cũng đã khẳng định trong bài phỏng vấn trên ViêtnamNet rằng “nay mai hệ thống chính trị phải đổi mới rất mạnh.” Và “hướng đi của chúng ta là đổi mới đồng bộ, mạnh mẽ và toàn diện.”

Tất nhiên là ông Hồng Hà không định nói đến chuyện đa đảng, đa nguyên nhưng chúng ta phải hiểu rằng nếu không có đa đảng thì sẽ không có dân chủ, bởi vì không có cạnh tranh sẽ không có tiến bộ. Sự xuất hiện của Đảng DCND là chuyện tất yếu phải xảy ra. Cái gì đến sẽ phải đến, dưới thời phong kiến các chế độ quân chủ rất hà khắc. Tội chống lại Vua là trọng tội, những hình phạt cũng rất kinh hoàng như “tru di tam tộc”, “tru di cửu tộc”, thế nhưng các chế độ đó không tồn tại mãi mãi được mà lần lượt bị thay thế. Lịch sử Việt Nam cũng đã trải qua biết bao nhiêu là đời Vua Chúa nhưng rồi cũng đến hồi kết thúc tất cả. Lịch sử chứng minh rằng: bất cứ chế độ nào không hợp lòng dân đều bị đào thải. Đảng cộng sản đã không mang lại một tương lai tốt đẹp cho đa số người dân Việt Nam, mà chỉ đem lại sự giàu có và sung túc vô bờ bến cho một số ít kẻ có chức quyền, trong giới “Hoàng thân quốc thích” của đảng mà thôi. Vì vậy mà đảng cộng sản đang bị dân chúng bỏ rơi.

Một điều chắc chắn là, không có đảng này thì ắt cũng đảng khác ra đời để thay thế cho đảng cộng sản. Và đây là thời cơ có một không hai cho những kẻ anh hùng, hào kiệt, những người có lòng yêu nước, thương dân tộc, thương nòi giống.. Nếu hơn chục năm về trước thì việc xuất hiện các đảng đối lập tại Việt nam là điều không tưởng, các đảng này sẽ bị “chuyên chính vô sản” nghiền nát ngay. Thế nhưng bây giờ, thời thế đã hoàn toàn thay đổi. Một sự kiện đặc biệt vừa xảy ra đó là chuyến thăm Mỹ của Thủ tướng cộng sản Phan Văn Khải. Theo tôi thì chuyến đi là “thành công”. Thành công từ khi “quyết định” có chuyến đi đó. Việc bắt tay với kẻ cựu thù (nhưng giàu có và hùng mạnh) là một việc không hề dễ dàng với một chế độ cực kì bảo thủ như chế độ cộng sản tại Việt Nam. Điều này đã cho thấy sự thay đổi ít nhiều trong tư duy của lãnh đạo cộng sản, hoặc là phe cấp tiến trong đảng đang dần chiếm ưu thế (nói thật chứ khi thấy mấy ông như Đỗ Mười hay Lê Đức Anh già khụ, lọm khọm, mắt mở không ra, dáng điệu mệt mõi… ngồi ở hội trường Ba đình, tôi không tin là mấy ông này còn điều khiển được Bộ chính trị của đảng cộng sản nữa. Câu nói “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, hưu trí điều hành, lão thành chỉ đạo” theo tôi đã lỗi thời).

Chuyến đi Mỹ của Thủ tướng Khải đã được nhân dân Việt Nam đặc biệt chăm chú theo dõi. Hài lòng nhất là đảng cộng sản Việt Nam, trước đây chỉ một thời gian, có lẽ không bao giờ họ nghĩ rằng, họ có thể được đón tiếp như vậy tại Mỹ (cho dù cuộc đón tiếp không phải quá trang trọng như nó, vốn, cần phải có).

Không hài lòng là những người đấu tranh cho dân chủ, vì trong cuộc gặp gỡ lịch sử giữa ông Thủ tướng Khải và Tổng thống Bush, phía chủ nhà đã không đề cập đến vấn đề nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam như nhiều người đã đề nghị với TT Bush trước đó. Theo tôi, không có gì đáng thất vọng! chắc chắn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã phải “năn nỉ” gẫy lưỡi với phía Hoa Kỳ để đừng đưa chuyện đó ra trước “bàn dân thiên hạ”. Đây là căn bệnh “kiêu ngạo cộng sản”, không muốn ê mặt với thế giới. Phía Hoa Kỳ đã thõa mãn yêu cầu đó của Hà Nội, nhưng chắc chắn sau hậu trường sẽ là những câu nói như “hắt nước vào mặt” phái đoàn Việt Nam. Và chắc chắn rất nhiều cam kết và nhượng bộ từ phía Việt nam đã được đưa ra. Chúng ta hãy chờ xem.

Việc bắt buộc hòa mình vào dòng chảy của thời đại là điều không thể nào cưỡng nổi với Việt Nam. Gia nhập vào WTO là điều mà Việt Nam mong muốn, thế nhưng như lời một nhà báo Mỹ, là việc vào WTO như một điệu nhảy mà cả hai cùng phải tham gia, cả hai cùng phải nhảy. Như vậy việc thay đổi thế chế chính trị là điều phải xảy ra.Có thế, chúng ta mới không bị thua thiệt, khi kinh tế phát triển mà chính trị không theo kịp thì không những kinh tế bị ảnh hưởng xấu mà thậm chí kinh tế sẽ bị kéo lùi lại, và như vậy, sự tụt hậu ngày càng lớn. Trong cuộc “Hội thảo Bàn tròn cấp cao lần hai tổng kết hai mươi năm Đổi mới” thì chủ đề chính của hội thảo bàn về mối quan hệ giữa Nhà nước và xã hội. Thì “Ý kiến chung cho rằng, VN cần có những thay đổi mạnh mẽ hơn trên phương diện thể chế (chính trị) để theo kịp với tốc độ tăng trưởng kinh tế”.

Giáo sư Mark Sidel của Đại học Lowa (Mỹ) nói: “quan điểm chung ở VN cũng như ở bên ngoài cho rằng cải cách thể chế ở VN đã đi chậm hơn so với cải cách kinh tế”.

Một chuyên gia khác là Tiến Sĩ Jamieson cũng nhận định rằng “Cần phải đưa các cấu trúc thể chế lên vị trí đầu tiên trong mối quan hệ nhà nước - công dân, tạo điều kiện cho người dân nói lên tiếng nói của mình. Đó mới chính là lấy dân làm gốc”. (theo Vietnamnet)

Khi mà một cá nhân hay đảng phái chưa thấy bị đe dọa là sẽ mất quyền lãnh đạo, hay bị trừng phạt vì những sai lầm của mình thì không ai lại tự mình thay đổi mình cả, nhất là khi sự thay đổi đó làm mất đi những đặc quyền, đặc lợi rất lớn, đang có. Đảng cộng sản cũng không nằm ngoài qui luật đó. Cho nên mọi lời kêu gọi hoặc khuyến cáo thay đổi chính trị (thể chế) vẫn chỉ là những lời nói suông. Muốn cải cách chính trị hiệu quả thì phải có các đảng đối lập. Nếu anh thay đổi tốt thì Nhân dân sẽ tín nhiệm anh, và anh sẽ tiếp tục lãnh đạo đất nước, còn nếu anh không làm ra gì thì mời anh xuống, để người khác làm tốt hơn lên làm. Dân chủ là vậy, rất đơn giản nhưng rất khoa học và hiệu quả.

Việc tự mình chia sẽ quyền lực để bớt đi quyền lợi là điều mà đảng cộng sản không hề muốn. Cho nên Đảng DCND sẽ bị đàn áp, đó là điều tất yếu. Nhà cách mạng Nguyễn An Ninh đã từng nói “tự do không thể van xin mà có được mà phải đấu tranh để giành lấy”. Chúng ta muốn thay đổi chính trị thì chúng ta phải ủng hộ các đảng đối lập, Nhân dân không hề muốn các cuộc thay đổi chính trị như kiểu châu Phi, tức là dùng bạo lực để lật đổ chính quyền, rồi nội chiến liên miên, dân chúng lầm than, cực khổ. Chúng ta muốn thay dổi theo kiểu Đông Âu, ở Grugia, ở Ukraina… tức là trong hòa bình và êm thấm. Như vậy sự ra đời của các đảng đối lập như Đảng DCND là điều kiện cần thiết để có các cuộc “cách mạng nhung” đó.

Trước mắt sự ra đời của Đảng DCND sẽ là nơi hội tụ cho những khát vọng thay đổi đất nước, là nơi hội tụ cho anh hùng hào kiệt khắp nơi, có cơ hội cống hiến cho tổ quốc mình. Sau đó Đảng DCND sẽ là bước đệm cho sự thay đổi chính trị tại Việt nam, tránh cho đất nước mọi sự xáo trộn và đổ vỡ không đáng có. Đảng DCND phải thiết lập những mối liên hệ chặt chẽ với các tổ chức chính trị tại Hải ngoại, trong hoàn cảnh khó khăn trong nước thì sự hậu thuẫn mạnh mẽ của đồng bào Việt nam tại Hải ngoại có một giá trị vô cùng to lớn. Qua các cuộc biểu tình đòi tự do dân chủ cho Việt Nam, đòi trả tự do cho các nhà dân chủ, các vị chức sắc Tôn giáo, đang bị giam cầm trong lao tù, trong chuyến thăm Hoa Kỳ của Thủ tướng Phan Văn Khải vừa qua, đã khiến cho nhiều người Việt trong nước cảm động và biết ơn. Chúng ta có một điểm chung: Tất cả đều vì một mục tiêu duy nhất là Dân chủ hóa đất nước.

Đây là một nhiệm vụ khó khăn nhưng vô cùng vinh quang mà lịch sử đã đặt trên vai những người con ưu tú của dân tộc Việt Nam trong giai đọan lịch sử này.

Với mong muốn thiết tha cho quê hương có tự do và dân chủ, tất cả chúng ta, những người Việt có tấm lòng với đất nước xin chúc mừng Đảng Dân Chủ Nhân Dân. Chúc cho lãnh đạo đảng luôn đoàn kết, sáng suốt, nhiệt tâm để mang lại Dân chủ cho Nhân dân Việt Nam.

Cũng như trong bản Tuyên Ngôn của Đảng DCND, chúng ta đều mong muốn rằng người dân Việt Nam hãy vượt qua mọi sợ hãi, cùng nhau cất lên tiếng hô vang TỰ DO. Chúng ta hãy làm một việc gì đó, dù là nhỏ, để ủng hộ cho Đảng DCND, ủng hộ cho khát vọng Tự do-Hạnh phúc. Ủng hộ cho một nước Việt Nam “Tự Do, Dân Chủ, Công Bằng và Thịnh Vượng”.

Tổ quốc kêu gọi chúng ta
Lịch sử ủng hộ chúng ta
Dân chủ nhất định thắng
Độc tài nhất định thua

Việt Cường
(Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam Điện Thư - Số 48)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuần báo OC Weekly đã viết twitter cho biết đóng cửa sau khi chủ nhân là công ty Duncan McIntosh Company đóng cửa tuần báo giấy một ngày trước Lễ Tạ Ơn.
Cha mất rồi. Em buồn lắm, vì không về thọ tang Cha được. Em đang xin thẻ xanh. Sắp được phỏng vấn. Vợ chồng em định năm sau, khi em đã thành thường trú nhân, sẽ về thăm Cha Mẹ. Ngày tạm biệt Cha lên đường đi Mỹ du học bốn năm trước, đã thành vĩnh biệt.
Tôi khẳng định những việc tôi làm là đúng đắn và cần thiết để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Những gì tôi làm không liên can đến vợ con và gia đình tôi. Vì thế, tôi yêu cầu công an Hồ Chí Minh chấm dứt ngay việc sách nhiễu, khủng bố gia đình tôi.
Brilliant Nguyễn là một thanh niên theo trường phái cấp tiến và chủ thuyết Vô Thần (*). Chàng ta không tin ma quỷ đã đành mà cũng chẳng tin rằng có thần linh, thượng đế. Để giảm bớt căng thẳng của cuộc sống, theo lời khuyên của các nhà tâm lý và bạn bè, chàng ta đến Thiền Đường Vipassana ở Thành Phố Berkeley, California để thực hành “buông bỏ” trong đó có rất nhiều cô và các bà Mỹ trắng, nhưng không một ý thức về Phật Giáo
Có những câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà chẳng xưa chút nào. Có những chuyện hôm nay mà sao nó xa xưa vời vợi. Chuyện ngày xưa... Có một ngôi chùa ở vùng quê thanh bình, trước mặt là đồng lúarì rào, cánh cò chao trắng đồng xanh. Trong chuà có vị hoà thượng già hiền như ông Phật, lông mày dài bạc trắng rớt che cả mắt...
Ông Gavin Newsom, Thống đốc tiểu bang California, đã tuyên bố ân xá cho hai người đàn ông từng dính vào hai vụ hình sự khác nhau khi họ mới 19 tuổi và đang mong muốn không bị trục xuất về Việt Nam.
Hoang Nguyen, 43 tuổi, bị bắt và bị truy tố về tội trộm sau khi bị cho là đổi nhãn giá trên hơn ba mươi chai rượu vang tuần trước, theo hồ sơ tòa.
Bé ngọc ngà của Mẹ cố thở chút không khí ít oi còn trong buồng phổi. Giây phút cuối. Để ngàn sau dân Hong Kong sống xứng đáng Con Người.
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.