Hôm nay,  

20. Buổi Sáng Trên Sông Hằng Và Vườn Lộc Uyển

10/11/201000:00:00(View: 3229)

varanasi_flower_girls-content

gang_river-content

8-1-2009


Trời mờ sáng chúng tôi đã đến bờ sông. Các em bé bưng các rỗ hoa theo chân chúng tôi để rao bán. Phần nhiều là hoa vạn thọ kết vào nhau, trên có cắm đèn sáp. Phải đi xuống nhiều bậc thang mới leo được lên thuyền.

 

Lúc đầu trời u ám, mưa lâm râm. Chúng tôi đốt đèn cầy trên chiếc giỏ hoa nhỏ mua trên bờ và thả xuống nước, rồi cầu nguyện. Ghe của chúng tôi nhẹ nhàng lướt đi sau mỗi mái đẩy của người Ấn Độ. Thuyền đi dài dài theo bờ cho đến ngang nơi thiêu xác chết. Một xác đang bị thiêu trên giàn hỏa, lửa và khói bay lên một khoảng không gian u ám. Một vài xác khác quấn khăn đang được đặt nằm trên các nấc thang chạy dài từ trên bờ xuống tận mặt nước.

 

Người chủ chiếc thuyền yêu cầu mọi người không chụp hình nơi này. Quý thầy đọc kinh, chúng tôi niệm Phật cầu nguyện cho những người quá cố. Trời sáng dần dần, phương trượng của Ngari Kangsen thổi sáo khi con thuyền lướt nhẹ. Không khí đạo vị đang yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào khi đi ngang dãy ghe xuồng buôn bán tụ đến vây quanh. Các xuồng bán cá đựng trong các chum hay thùng nhỏ, hay xuồng bán vật lưu niệm, trong đó có những bình nhỏ đựng cát và nước sông Hằng. Thượng tọa Thích Phật Đạo mua một số cá để phóng sanh. Tôi mua vài bình cát nhỏ để tặng bạn hay người thân chưa có dịp đi hành hương tại Ấn Độ, nhất là chưa được lướt thuyền trên con sông nổi tiếng thế giới.

 


Sông Hằng (tiếng Phạn: Ganga) là con sông quan trọng nhất  tại Ấn Độ. Sông Hằng dài 2.510 km bắt nguồn từ dãy Hi mã lạp sơn phía trung bắc Ấn Độ, chảy theo hướng đông nam qua Bangladeshvà chảy vào vịnh Bengal. Tên của sông được đặt theo tên vị nữ thần Hindu Ganga. Sông Hằng có lưu vực rộng 907.000 km², một trong những khu vực phì nhiêu và có mật độ dân cao nhất thế giới.

 

Là con sông lớn nhất mang lại nguồn sống và tài nguyên cho Ấn Độ, sông Hằng có tầm quan trọng về mọi mặt cho người Ấn, từ lịch sử, văn hóa, xã hội, kinh tế, chánh trị, cho đến tôn giáo. Ở đây chúng ta chỉ tìm hiểu qua về mặt tôn giáo.

 

Những người dân tộc Hindu, dân tộc chiếm đa số trong dân số Ấn Độ, xem sông Hằng là một dòng sông thiêng: Gangalà con gái của thần núi Himavanhay Himalaya. Theo tín ngưỡng Hindu, tắm trên sông Hằng được xem là gột rửa mọi tội lỗi, và nước sông được sử dụng rộng rãi trong các nghi lễ thờ cúng. Uống nước sông Hằng trước khi chết là một điềm lành và nhiều người Hindu đã yêu cầu được hỏa thiêu dọc hai bên sông Hằng và lấy tro thiêu của họ rải lên dòng sông. Những người hành hương Hindu hành hương đến các thành phố thánh của Varanasi, nơi các nghi lễ tôn giáo thường được cử hành. Mỗi 12 năm, một lễ hội Purna Kumbha(Vạc Đầy) được tổ chức ở HaridwarAllahabadmà trong các lễ hội này hàng triệu người đến để tắm trong sông Hằng. Những người hành hương cũng đến các địa điểm linh thiêng khác gần các thượng nguồn sông Hằng, bao gồm đền thờ dưới núi băng Gangotri.

 

Hơn hai ngàn năm qua, sông Hằng ngày nay vẫn giữ nguyên tầm quan trọng nói trên, mà nhiều người cho là một sự huyền bí. Một số nghiên cứu cho là dòng nước chở đầy rác rưởi và tro thiêu đó vẫn luôn trong sạch. Trên thực tế, nước sông Hằng đầy ô nhiễm. Kể từ thập niên 1950, dân sốvà ngành công nghiệpdọc theo các sông Hằng và sông Hugli đã nhanh chóng phát triển và nước thải công nghiệp và dân cư đã được đổ thẳng vào sông với số lượng khổng lồ. Ngoài ra, do tầm quan trọng về tôn giáocủa sông Hằng, những người Hindu thường hỏa thiêu hai bên bờ sông và rắc tro và than xuống dòng sông, điều này thường được thực hiện ở Varanasi. Tất cả những điều này đã cùng nhau gây ô nhiễm dòng nước sông Hằng đến mức việc tắm và uống nước sông Hằng đang trở nên nguy hiểm. Năm 1986, chính phủ Ấn Độ đã phát động một Kế hoạch Hành động sông Hằng, một chương trình giảm ô nhiễmcho sông Hằng ở 40 thành phố ở các bang Uttar Pradesh, Bihar, và Tây Bengal. Theo kế hoạch này, nước thải được chặn lại đưa qua các nhà máy thanh lọc. Các lò thiêu điện cũng được xây dựng và nhiều khu vực hai bên bờ sông đã được hoạch định lại. Sau một thế kỷ triển khai kế hoạch hành động này, mức độ ô nhiễm sông Hằng đã được giảm xuống phần nào.

 

Sanath_1-content

Chúng tôi rời sông Hằng đi ăn sáng rồi đi thăm Sanath tức vườn Lộc uyển. Vườn Lộc uyển còn có nhiều tên gọi khác: Lộc lâm, Lộc dã viên, Lộc dã uyển (Mrgadãva), Tiên nhân luận xứ, Tiên nhân trụ xứ, Tiên nhân đọa xứ… thuộc thành Ba la nại (Varanasi) miền trung Ấn Độ. Nơi đây Đức Phật chuyển Pháp luân lần thứ nhất cho Ngũ Tỳ kheo nhóm Kiều Trần Như (Kondinna). Đó là nơi Tiên nhân từ xưa đầu tiên thuyết pháp nên gọi là Tiên Nhân luận xứ. Là nơi Tiên nhân ở nên gọi là Tiên Nhân trụ xứ. Cũng là nơi năm trăm tiên nhân bị mất hết thần thông vì động tâm trước nhan sắc của một nàng công chúa. Đất này có nhiều hươu sinh sống nên  gọi là Lộc dã viên hay Lộc uyển, Lộc lâm.

 

Được biết một trong những tiền kiếp của Đức Phật, Ngài tên Sãranganãtha, nghĩa là người bảo vệ loài nai. Vì thế tên nơi này được gọi là Sanath.

 

Thầy Thích Phật Đạo hướng dẫn chúng tôi viếng thăm từng di tích như nơi Đức Phật thuyết giảng thời Pháp đầu tiên. Trong khi Thầy ở lại ngồi thiền nơi này thì chúng tôi đi tiếp tục đến xem di tích những cột trụ đánh dấu nơi Đức Phật nhập hạ đầu tiên sau khi vận chuyển Pháp Luân cho năm anh em Kiều Trần Như.

 

Kiều Trần Nhưtôn giả, hay Kiều Trần Na, A Nhã Kiều Trần Như (âm tiếng Phạn của Kaundinya, Kondanna) dịch là Hỏa Khí. Thanh văn A la hán của Đức Phật, đệ tử đầu tiên của Đức Phật. Trước là đệ tử của Uất Đầu Lam Phất (Udraka-Ramaputra) chuyên tu khổ hạnh. Cùng bốn bạn đồng tu là Át Bệ (Asvajit), Thập Lực Ca Diếp (Dasabala Kãsyapa), Ma Nam Câu Lỵ (Mahãnãman-Kulika), Bạt Đề (Bhadrika), đồng bỏ thầy theo đức Thích Ca cùng tu khổ hạnh. Sau khi đức Thích Ca thành Phật, trở lại độ cho năm ông, gọi là Ngũ Tỳ kheo, mà Kiều Trần Như đắc thánh quả trước nhất, nên gọi là A Nhã (Dĩ Tri).

 

Chúng tôi còn được thăm viếng một nơi lịch sử khác là cột trụ cổ, di tích kỷ niệm của đức vua A Dục (Asoka).

 

Vua A Dục("-256 tr.C.n), còn gọi là A du ca, hoặc Vô Ưu, hiệu là Thiên ái Thiện kiến vương (Devãnapiya Piyadasi), là vị vua lịch sử đóng góp rất nhiều cho Phật đạo. Ngài là vị vua thứ ba triều Ma la ni da (Mauryan) xứ Ma kiệt đà (Magadha), thống nhất Ấn Độ và xưng vương vào năm 269 trước d.l. Thuở trẻ là người hung bạo, giết anh là Tu tư ma (Susmana) giành ngôi vua, và giết nhiều anh em tranh ngôi vị. Khi lên ngôi, vua rất thích chinh chiến, và tàn bạo giết chóc nhiều người. Nhưng được sự cảm hóa của đại sư Ni Cù Đà (Nigrodha) đã quy y theo đạo Phật vào năm 261 trước d.l. Sau đó xây đại tự, cổ tháp, mở Kết tập để duyệt Tam tạng kinh điển, mở đại thí hội, cho chư tăng đi truyền pháp ở khắp các nước xa. Phái hai con là Ma Thẩn Đà hay Ma Hi Đà (Mahindra) và làm trưởng đoàn Tỳ kheo, và con gái là Tăng Già Mật Đa (Samghamittã) trưởng đoàn Tỳ kheo ni, đi Tích Lan (Ceylon) truyền pháp, mở rộng đạo Phật đến các bờ cõi quốc gia khác. Ngài cho xây cất rất nhiều chùa chiền, và đặc biệt là các tháp thờ Xá lợi Phật (tương truyền đến 84.000 tháp) ở khắp nơi, đến nay còn nhiều di tích.

 

Tháphay tháp bà (Phạn ngữ: Stupa), là nơi bảo tháp, hay linh miếu thờ Xá lợi Phật và Phật tích. Có bốn loại tháp thờ Phật nhiều phúc đức cho người tu, còn gọi là bốn Tháp khởi động tâm. Đó là:

 

1. Tháp kỷ niệm Đức Phật đản sanh;

2. Tháp kỷ niệm Đức Phật thành Đạo;

3. Tháp kỷ niệm Đức Phật chuyển Pháp luân;

4. Tháp kỷ niệm Đức Phật nhập diệt.

Tháp thờ Xá lợi Phật xây 13 tầng; thờ Bích chi Phật 11 tầng; thờ A la hán 4 tầng, thờ Chuyển luân thánh vương không xây tầng.

image108

Buổi sáng sớm trên bờ sông Hằng, Varanasi

 image110

Khách hành hương đến mướn thuyền đi đạo buổi sang  trên sông Hằng, Varanasi.

image112

Cũng như mọi người trong đoàn tác giả thả hoa và đèn xuốngsông Hằng để cầu nguyện

image114
 

Vườn Lộc Uyển Sarnath, Varanasi thuộc tiểu bang Uttar Pradesh, nơi Đức Phật chuyễn pháp luân cho năm anh em Kiều Trần Như.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.