Hôm nay,  

Con Mèo

24/05/200900:00:00(Xem: 44928)

CON MÈO
Kristy Nguyễn


Nhà em không nuôi mèo, nhưng con mèo nhà hàng xóm ngày nào cũng leo hàng rào qua nhà em, nằm phơi nắng ở sân sau.
Đó là một con mèo tam thể, có tới ba màu lông, màu vàng, màu đen xám và màu trắng chen nhau. Riêng phía đầu thì nhiều màu trắng với đôi mắt xanh như hai hòn bi và cái miệng màu hồng với những sợi râu mọc tua tủa ra hai bên.
Lúc đầu chưa quen với em, hễ thấy em bước ra là mèo vểnh tai, nghiêng đầu nghe ngóng, rồi vụt nhảy lên bờ tường ngồi chểm chệ ngó xuống em. Đôi khi còn kêu meo meo và nhe răng, dơ  móng sắc nhọn dọa nạt. Dần dần mèo quen em, đã để em lại gần vuốt ve bộ lông mịn và mượt như tơ. Lúc đã thân rồi, mèo hay dụi đầu vào người em, liếm tay em và luôn luôn thu móng sắc lại, sợ đụng em đau. Có lúc mèo còn theo em vào nhà, nhảy lên bàn học của em ngồi hay nằm lim dim cặp mắt rất dễ thương.


Em không biết tên của con mèo, nhưng cứ gọi meo meo là mèo kêu meo meo trả lời lại. Dù rất thân với em, nhưng nghe tiếng chủ gọi bên kia bức tường ngăn cách hai khu vườn là mèo vụt chạy, nhảy qua tường để về nhà. Về sau em mới nghe ra tiếng gọi, tên con mèo là Lisa, mà em nghe mãi mới hiểu vì phát âm của người chủ giọng ồ ề rất khó nghe.
Con mèo Lisa chỉ thích nhảy qua vườn nhà em nằm phơi nắng và chơi với em. Còn nhà hàng xóm phía bên kia thì Lisa tránh xa, tại nhà này có một con chó, nhỏ thôi mà rất dữ, không chịu thân thiện với mèo.  Con mèo cũng rất nghịch, cứ phóng lên tường nhà bên kia để chọc con chó vừa nhảy choi choi vừa sủa inh ỏi mà mèo ta thì cứ an nhiên mặc cho con chó sủa mỏi miệng thì thôi. Nhưng từ ngày quen với em rồi thì mèo không chọc con chó hàng xóm giận dữ nữa, mà cứ qua vườn nhà em nằm bên bờ hồ phơi nắng và chơi với em.
Em rất thích con mèo Lisa. Dù nhà em không nuôi một con mèo nào, nhưng con mèo nhà hàng xóm cũng là bạn thân của em rồi.
Kristy Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi cùng tử đến đây, mùa hạ chưa qua, mùa thu chưa đến. Lá trên cành còn xanh màu lộc biếc. Những cây tùng già cỗi được cắt xén bao lần, vẫn kiên trì chan nắng giữa công viên.
Vụ nổ súng hung hăng tại West Texas hôm Thứ Bảy đã làm 7 người thiệt mạng, theo cảnh sát cho biết hôm Chủ Nhật.
Việc Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, DC, Maryland, và Virginia thách thức ông Nguyễn Phú Trong đối thoại với Cộng Đồng trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ sắp tới, biết đâu cuộc cách mạng sẽ xảy ra sớm hơn và ôn hòa hơn.
bao nhiêu hậu duệ của người Việt tị nạn, vừa sinh ra không được thừa nhận quốc tịch và hưởng những ưu đãi dành cho công dân Hoa Kỳ? Bao nhiêu hậu duệ trong độ tuổi vị thành niên không được “ăn theo” cha mẹ, khi cha mẹ vừa nhập tịch Hoa Kỳ, mà phải chờ đến 18 tuổi để thi quốc tịch, thì suốt trong những năm trung học hay đầu đại học không có quốc tịch thì bao nhiêu ưu tiên cho công dân Hoa Kỳ đến trường sẽ không tới tay họ.
Anh đến Sơn La rồi ở lại Bạn bè sau đó cũng về Nam Chiều nay trở lại tìm anh đó Chớp mắt qua rồi mấy chục năm Cây sao cổ thụ giờ đâu mất Còn chỉ mênh mông sắn phủ đồi Cách ngã ba nầy trăm rưởi thước Mồ hoang viễn xứ lạnh mưa rơi
Nguyễn Phú Trọng hãy trả lời công khai trên công luận để nhân dân biết: Nên học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách nào của HCM? Chả lẽ cứ theo Bác mở “đũa thần“ Marx-Lenin đã bị lịch sử vất vào sọt rác ra làm tiếp
Muốn giải quyết tình trạng Biển Đông, cần có hậu thuẫn của toàn dân và nếu có sức mạnh toàn dân sẽ được thế giới ủng hộ thì TBT Nguyễn Phú Trọng phải vứt cái “kim cô” trên đầu ĐCSVN. Vứt một cách khéo léo và luật quốc tế sẽ giúp VN lấy lại thăng bằng trong quan hệ với TQ, không phải quan hệ anh - em mà là quan hệ giữa hai quốc gia
Tháng tám, trời tây ! Với những thằng ở xứ tây lâu như thằng tui, tháng 8 tây là đang còn trong Hè nóng bức. Nhưng tại sao, trong tuần qua, khi nhìn lịch thấy tháng 8 tuy tây – en plein mois d’Août- nhưng vì thấy ngày 23 … bổng sực nhớ đến bài ca bắt đầu bằng « Mùa Thu rồi, ngày 23... » từng nghe thời còn nhỏ, khi cùng cha mẹ đi tản cư ở vùng Tân trụ ? …
Trong ánh nắng mong manh của một buổi chiều, Bảo-Trân và Phong đều cảm thấy buồn buồn, không nói năng chi nữa, chỉ đi chầm chậm bên nhau, theo triền dốc, về hướng bờ Hồ-Xuân-Hương.
Thế là chúng tôi quyết định thăm viếng tiểu bang Arizona. Trong đó có Sedona. Ô, nhưng tại sao thăm viếng? Không ổn. Làm như thể là bà con thân thích lâu ngày không gặp nay phải đi thăm, hoặc là viếng người bạn trọng bệnh “thập tử nhất sinh”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.