Hôm nay,  

Đá Nổi Kỳ Bí

02/10/200600:00:00(Xem: 9656)

Bạn,

Theo các nhà khảo cổ học VN, tại miền Tây Nam phần, văn hóa "óc Eo" là nền văn hóa lớn gắn liền với  đất nước và con người vùng hạ lưu sông  Mê Kông thời cổ. Kiên Giang là địa phương có nhiều di tích khảo cổ học về nền văn hóa óc Eo, trong đó có di tích Đá Nổi nằm trên cánh đồng lúa thuộc ấp  Đá Nổi A, xã Thạnh Đông, huyện Tân Hiệp, tỉnh Kiên Giang.  Vừa qua, trên báo Hà Nội Mới, một nhà nghiên cứu ghi nhận về di tích này như sau.

Đá Nổi chẳng rõ có từ bao giờ, chỉ biết rằng cư dân nơi đây rất tự hào về cái tên này bởi lòng đất nơi đây cực kỳ giàu có và chứa đựng nhiều bí ẩn về một nền văn hóa cổ từng phát triển rực rỡ! Vùng này không hề có núi đá, song lại có những gò đá khổng lồ nổi lên, do vậy mới có tên gọi  như vậy. Đá Nổi là một khu ruộng thấp, xưa kia lau sậy mọc um tùm, mới được khai phá sau khi có hệ thống kinh mương thủy lợi. Đa phần  đất  đai  ở đây đã được trồng cấy,  để  lại  một khu đất nổi rộng chừng 1,000m2. Tại khoảng đất ấy, người dân đã xây dựng một ngôi chùa có tên Bửu Lâm Sơn Tự.  Di tích này được nhà khoa học người Pháp Louis Mlleret phát giác năm 1944 và được Viện Khoa học xã hội TP.SG kiểm chứng hai lần vào năm 1990. Đến năm 1995, di tích được Viện Khảo cổ học đào thám sát và xác định thuộc nền văn hóa óc Eo muộn. Kết quả giám định theo phương pháp cácbon C14 cho thấy di chỉ Đá Nổi có niên đại từ năm 575 đến 590.

Trong phạm vi di tích rộng hàng chục hecta, dấu vết văn hóa cổ lộ ra ở nhiều nơi. Điểm thứ nhất là ở một thửa đất cao khoảng 0.5m, đầy bụi rậm với nhiều khối đá hoa cương cao khoảng 80cm, hình tròn hoặc chữ nhật được ghè đẽo sơ sài ở giữa là một mộ táng cổ nổi cao gồm những khối đá xếp thành hình gò tròn. Điểm thứ 2 cách điểm trên khoảng 200m về phía Bắc. Tại đây, giữa vùng đất thấp trũng, lầy lội có một gò nổi lên, trên mặt gò có nhiều khối đá hoa cương và các di vật như bàn nghiền, con lăn, yoni, nhiều mảnh tượng thần nam nữ, thần Visnu. Điểm thứ 3, cách điểm trước 200m về phía Đông có vài cọc gỗ lộ lên gần khu dân cư cùng một số hiện vật giống hai địa điểm nói trên. Khảo sát xung quanh khu vực vườn chùa Bửu Lâm Sơn, các nhà khoa học đã tìm thấy có một lớp gốm cổ dày đặc lộ thiên, báo hiệu có một tầng văn hóa đã từng tồn tại và có thể còn được vùi sâu dưới lòng đất. Điều tra rộng ra các khu vực xung quanh chùa khoảng 500m, mật độ gốm nổi lên vẫn còn nhưng thưa dần, chứng tỏ rằng trung tâm của khu di tích là khu chùa Đá Nổi. Một điều đáng nói nữa ở Đá Nổi là đã từ lâu người dân ở đây đã đào bới rất nhiều chỗ tìm vàng và đá quí.

Bạn,

Cũng theo báo HNM, cách đây 10 năm (1995) để tìm hiểu thêm về khu di tích Đá Nổi, các nhà khoa học quyết định khai quật khảo cổ học ở hai địa điểm trong di tích này. Đó là khu mộ cổ có ký hiệu và khu di chỉ. Kết quả  khai quật cho thấy tại Đá Nổi có hai loại hình di tích cùng song song tồn tại, đó là di chỉ mộ táng và di chỉ cư trú. Đây là trường hợp rất ít gặp trong khảo cổ nói chung, khảo cổ học Nam phần nói riêng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.