Hôm nay,  

Kịch Dân Gian Nhàm Chán

23/09/200200:00:00(Xem: 7865)
Bạn,
Theo báo Người Lao Động, trước đây, dựa vào mảng đề tài dân gian, nhiều đạo diễn đã cho ra "lò" các tác phẩm hay, thu hút người xem như "Phương thuốc thần kỳ", "Ngẫu hứng Trạng Quỳnh", "Của gia truyền", "Thượng đế cũng nổi giận", "Đại bàng tung cánh", "Vụ án trộm trứng gà"...Còn nay, thực trạng dựng kịch dân gian với hình thức hài đã gây nhàm chán. Báo NLĐ ghi nhận về thực trạng kịch dân gian hiện nay như sau.
Với phương thức "bình cũ rượu mới", các vở kịch dân gian trước đây đã dùng tích xưa để nói chuyện hôm nay, phả vào đó những trăn trở, tâm tư... Thể loại kịch dân gian có 2 mảng đề tài: đó là phản ánh cuộc chiến đấu giữa cái thiện và cái ác, đồng thời lên án những quan niệm ấu trĩ, lạc hậu trong cuộc sống. Dựa vào mảng đề tài dân gian, một số đạo diễn đã tạo cơ hội cho nhiều nghệ sĩ như: Nghệ sĩ Lê Vũ Cầu sắm vai anh Còng trị bệnh lười biếng cho cả triều đình nhu nhược trong vở Phương thuốc thần kỳ; NS Việt Anh với vai ông chủ lò sản xuất pháo lậu, lợi dụng sự xuất hiện của con đại bàng để "buôn thần bán thánh" trong vở Đại bàng tung cánh...
Để tạo dựng được một vở kịch dân gian hay quả là điều không dễ chút nào. Trước nhất, cảnh trí phải thực sự thể hiện được không gian vở diễn như cảnh làng quê thì phải có cây đa, con đò, mái tranh; cảnh triều đình thì có cột rồng, màn nhung... Kế đến là âm nhạc, đa số lạm dụng chọn nhạc nên một số vở "xác" thì dân gian mà "hồn"' thì nhạc lại quá "tây". Chưa kể đến trang phục dễ bị lẫn lộn, khi diễn cảnh triều đình Việt Nam mà vua quan lại mặc theo bản sao của phim ảnh Hongkong Trung Quốc.

Thời gian gần đây, tình trạng "tấu hài hoá" được xem là mốt của một vài sân khấu chuyên khai thác hài, trong đó có Sân khấu Kịch Sài Gòn, Sân khấu 135, Sân khấu Kịch Phú Nhuận. Các vở như Đòi vợ, Thị Mầu, Cải tử, Trạng Lợn, Ăn dài dài... từng bị dư luận phê phán vì khai thác cái hài phản cảm, dung tục...
Vấn đề đặt ra vẫn là khâu kịch bản quá yếu. Một số vở được bầu sô đặt hàng, tác giả dựa vào một tích truyện rồi viết vội vàng cốt để có cái sườn, còn phần da, phần thịt thì đạo diễn "phó thác" cho diễn viên.
Bạn,
Cũng theo báo NLĐ, một số diễn viên chẳng bao giờ chịu đọc kịch bản, thậm chí chẳng cần biết câu chuyện dân gian đó mang tư tưởng gì, họ đến sàn tập không mang theo kịch bản, giao "linh hồn nhân vật" cho người nhắc tuồng. Vì thế, có nhiều diễn viên trở thành cái máy chọc cười vô tội vạ, diễn kịch dân gian nhưng ngôn từ quá đời thường. Chính vì dễ dãi mà một số vở kịch dân gian không thu hút người xem, báo NLĐ nêu ra một trường hợp điển hình là vở "Ăn dài dài" (rạp Nam Quang), khán giả bỏ về giữa suất, và có suất phải trả lại vé vì qúa ít người xem.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải nhà nước đang muốn vuôt ve cả Bắc Kinh và Đài Loan bằng màn bắn pháo hoa ở nhiều miền đất nước? Nghĩa là, đốt cả triệu đôla để mua tiếng cười của mấy anh Tàu Mao, Tàu Tưởng?
Một thời, mình là sinh viên Sài Gòn. Lúc đó là những năm trước 1975.
Có phải Tổng Bí Thư CSVN Nguyễn Phú Trọng đang sắp xếp để Phạm Quang Nghị, bí thư Thành ủy Hà Nội, lên nắm chức vụ cao nhất trong Đảng?
Trang Báo Chính Phủ hôm 1-10-2014 có bài viết tưạ đề “Tiềm năng lớn, sao ta chưa bằng láng giềng?” ghi băn khoăn của ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Ông bà mình có câu, “gánh vàng đi đổ sông Ngô,” có nghĩa là tự dân mình làm giàu cho anh Tàu...
Chợ là một nơi giao dịch truyền thống của người Việt Nam. Tuy bây giờ đã suy yếu vì làn sóng siêu thị, nhưng chợ vẫn là nguồn sống cho nhiều gia đình.
Có cách nào giảm hút thuốc, giảm khói thuốc để dân VN mình đỡ bệnh ung thư chăng?
Bạn vẫn còn nhớ chuyện gián điệp Bắc Triều Tiên đưa người sang Nhật Bản để rồi sẽ bắt cóc một số thiếu niên Nhật Bản...
Thực tế là, với danh nghĩa dự án phát triển, nhiều địa phương đã lặng lẽ khai tử nhiều hộ tiểu thương...
Nói đốt tiền chính phủ, thực ra là chẳng đốt gì hết, chỉ là dàn dựng để chia tiền cho cán bộ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.