Hôm nay,  

Cuốc Taxi 100 Đô

30/05/200200:00:00(Xem: 5489)
Bạn,
Năm 2001, hệ thống truyền hình National Geographic của Mỹ đã tung lên truyền hình một loạt phim tài liệu mang tên Cuốc Taxi 100 đô quay một số thành phố nổi tiếng thế giới, nhưng không làm theo cách một bộ phim du lịch thông thường. Ở mỗi thành phố, đoàn làm phim thuê một tài xế taxi, quay khung cảnh thành phố từ góc nhìn của anh tài xế taxi, quay khung cảnh thành phố từ góc nhìn của anh tài xế taxi, từ một ngày làm việc của anh ta. Cũng là một cách khám phá, nhưng ở góc độ cuộc sống sôi động của một thành phố. Phim Cuốc Taxi một trăm đô la thành công, năm nay đài này quyết định làm tiếp phần 2, quay 26 thành phố nổi tiếng trên thế giới, trong đó có Sài Gòn. Báo Kinh Tế Sài Gòn ghi lại hoạt động của đoàn làm phim này tại Sài Gòn như sau.

Đối với dân SG, con đường góc phố đôi khi nhàm chán, nhưng với một du khách, đặc biệt là phương Tây, thì lại là một khám phá mới. Richard Johs Whitehead, đạo diễn bộ phim, nói rằng đây là một thành phố đặc biệt và rất khác biệt với những thành phố khác của châu Á, và đó là điều gâyï thú vị của cuộc phiêu lưu. Justin Ingham, anh chàng quay phim to lớn kềnh càng, kể rằng sợ nhất là lúc băng qua đường.

Đoàn làm phim gặp khó khăn khi tìm một tài xế taxi biết nói tiếng Anh. Hóa ra hầu hết tài xế taxi ở thành phố Sài Gòn chỉ nói tiếng Anh "chút chút" đủ để hỏi khách muốn đi đâu, giá cước bao nhiêu. Cuối cùng, đoàn cũng chọn được ông Bá, một bác tài xế lớn tuổi có vốn tiếng Anh kha khá. Họ cho bác tài tùy ý dẫn đi những nơi mà bác cho là đặc biệt trong thành phố Sài Gòn, và quay cảnh dọc đường. Thế là họ đi tới chợ Bến Thành, trường đua ngựa Phú Thọ, một số công viên. Thậm chí họ quay cả cảnh một phiên chứng khoán ngắn ngủi tại văn phòng giao dịch của Công ty Chứng khoán Sài Gòn, nằm bên hông Trung tâm Giao dịch chứng khoán TPSG. Đạo diễn Richard Josh Whitehead nói rằng anh muốn nắm bắt tất cả những thay đổi về kinh tế của SG, dù chỉ thoáng qua. Trong một cảnh quay, bác tài vô ý đi nhầm vào đường cấm, bị cảnh sát giao thông chặn lại và tạm giữ giấy tờ xe. "Chùng tôi thu được cảnh anh cảnh sát chận xe, nói chuyện với ông Bá, thu giấy tờ và sau đó quay cảnh đến nộp phạt để nhận lại giấy tờ xe." Đạo diễn kể. Đối với du khách đây là một câu chuyện thú vị nữa. Đạo diễn Mỹ kể rằng quay cảnh trường đua cũng rất đặc biệt. Giữa trưa nắng, có khoảng 1 ngàn cổ động viên nhiệt tình chứng kiến màn đua của những chú ngựa gầy gò và các nài ngựa bé ti. "Họ nói rằng các nài ngựa khoảng 15,16 tuổi, nhưng tôi có cảm giác như họ chỉ là những đứa trẻ 7,8 tuổi. Họ rất nhanh nhẹn. Tôi chưa từng thấy những người nhỏ như thế trong đời mình."

Bạn,
Cũng theo KTSG, khi mới đặt chân tới Sài Gòn, những thành viên đoàn làm phim cảm thấy quá nhiều xe gắn máy mà không ai chịu đội nón bảo hộ."Có nhiều người tử nạn không"", họ hỏi. Khi đã thử đi một vòng trung tâm thành phố bằng xe gắn máy vào buổi tối, Justin thú nhận rằng đi xe trong thành phố không có nón bảo hộ thì thích hơn nhiều, vì "cảm thấy gió mơn man trên mặt, và có thể đi chầm chậm ngắm người xung quanh. Xong một tuần ở Sài Gòn, đoàn làm phim của đài Mỹ hối hả thu xếp để quay tại Đài Loan và Bắc Kinh. Đạo diễn Mỹ nói rằng SG chắc chắn là hoàn toàn khác hẳn với Bắc Kinh, ở một góc độ nào đó. Sau khi hoàn tất, phim sẽ được chiếu trên hệ thống TV National Geographic trên hơn 60 quốc gia khác nhau vào cuối năm nay.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.