Hôm nay,  

Đội Quân Chôm Đồ Cổ

11/10/199900:00:00(Xem: 9367)
Bạn,
Theo báo trong nước, trong gần 1 năm nay, nhiều khu vực di tích văn hóa tại một số tỉnh ở phía Bắc, miền Trung đã trở thành mục tiêu cho các nhóm đào xới đổ cổ. Tại Bình Định, nhiều tháp Chàm đã bị cư dân trong khu vực khai thác tối đa để tìm cổ vật. Ghé thăm các khu vực có di tích Chiêm Thành, du khách sẽ được chứng kiến những toán người hì hục đào xới, cuối cùng cả khu di tích bị đào tung, không còn nguyên dạng. Các vụ đào xới này xảy ra từ hơn 10 năm nay, vào năm 1988, trong khi đào tìm gạch Chăm về xây nhà, một số nông dân đã phát hiện ở chân tháp một bức phù điêu tượng thần rất lớn. Cán bộ văn hóa CSVN của huyện nói là tượng nữ thần vàng ("). Không biết cổ vật ấy có phải là vàng thật không hay chỉ là tên gọi nhưng ngay sau đó, nhiều người đã rùng rùng kéo lên đây tìm vàng. Một số người đã đổi đời chỉ nhờ một cái tượng, nhưng đại đa số rà hoài chỉ thấy gạch và đá. “Chiến dịch” đào xới đồ cổ tạm lắng đi một thời gian dài và bùng phát trở lại từ cuối năm 1998. Một số câu chuyện về hiện trạng này được báo VN ghi nhận như sau.
Ông N.H.T., một thợ điêu khắc đá nổi tiếng ở An Nhơn về tài chế tác các pho tượng Chăm giả cổ và khả năng thẩm định xuất xứ của tượng cổ Chăm-pa, cho biết cách đây chừng 60 năm, người Pháp đã đến và đào được ở vùng đất tọa lạc Thập Tháp Di Đà Tự (Đập Đá) rất nhiều tượng cổ. Họ chỉ đóng thùng những pho tượng thật đẹp, thật quý còn lại những cái hơi sứt mẻ, xấu xí... họ dồn vào các hố thám sát rồi chôn lại, xóa dấu tích. Nơi được người Pháp khai quật nằm ở ven kinh đô Vijaya, cách tháp Cánh Tiên chưa đến 5 km theo đường chim bay. Nguyên thủy ở đó có ít nhất là mười ngôi tháp, chúng đã sụp đổ trước khi người ta đến dựng chùa Thập Tháp. Trên những gò đống gạch đá đổ nát tưởng như vĩnh viễn vô dụng ấy, nhiều người đã đào được khá nhiều cổ vật Chăm.

Tháng 6-1999, khi nghe tin có nhiều người rà được khá nhiều đồ trang sức Chăm ở vùng gần chân thành Hoàng Đế, chúng tôi đã có mặt nhưng đáng tiếc là người phát hiện ra cổ vật đã bán sang tay cho một người lạ mặt với giá rất thấp. Ông Đinh Bá Hòa, chuyên viên khảo cổ của Bảo tàng tỉnh Bình Định, cho biết: “Một vài năm trở lại đây, dân Bình Định đã phát hiện ra nhiều cổ vật quý. Ban đầu chỉ là do tình cờ khi đào đất đắp đường, sản xuất... và người dân thường giữ nguyên hiện trường, nhanh chóng thông báo cho chính quyền biết sự việc. Khi nghề rà tìm phế liệu kim loại liên tục phát triển, hiện tượng thất thoát cổ vật còn nhiều hơn trước hàng chục lần trước sự bất lực của chúng tôi”. Vụ thất thoát hũ tiền cổ ở xã Hoài Hương là một thí dụ. Cơ quan chức năng vẫn chưa làm sao thu hồi được hai hũ lớn - một bằng đồng, một bằng sành bên trong chứa nhiều cổ vật bằng gốm, đá và kim loại có mầu vàng nặng hơn 3 kg do một nhóm nông dân khai quật được và bán cho những người lạ mặt. Theo tin tức lan truyền trong giới mua bán đồ cổ ở Saigon thì ngay trong lần mua bán sang tay đầu tiên, lô hàng này đã được ngã giá với con số kỷ lục gần 1 tỷ đồng...
Bạn,
Cũng theo báo VN, trong khuôn viên vòng thành bảo vệ Vijaya ngày xưa nay chỉ còn lại duy nhất một ngôi tháp, đó là tháp Cánh Tiên. Tháp này tọa lạc ở ngay điểm trung tâm kinh đô vì vậy vùng quanh chân tháp đã bị giới thợ rà, những người đi tìm cổ vật đào xới. Dấu vết còn lại là hàng chục hố sâu rải rác quanh tháp. Trong lần khai quật chính thức dưới sự kiểm soát của Bảo tàng Bình Định, người ta đã phát hiện nhiều hiện vật gốm sứ tuyệt đẹp kèm một số hiện vật khác mà theo biên bản sơ bộ, đó là những mẩu kim loại khá nặng có mầu vàng. Thông tin này lập tức lọt đến tai giới săn lùng cổ vật Chăm. Vùng chung quanh tháp lại sôi động hẳn lên!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong vùng biển thuộc tỉnh Khánh Hòa, có hòn đảo Bình Hưng là đảo xa nhất nằm về phía cực Nam của tỉnh này. Đây là 1 xóm đảo có 319 gia đình với khoảng1,600 người. Trẻ em ở đây không chỉ phải vất vả kiếm tiền phụ giúp gia đình mà còn mong ước được đi học. Báo Khánh Hòa ghi nhận về tình cảnh của trẻ em trên đảo này như sau.
Theo báo quốc nội, tại thành phố Sài Gòn, nhu cầu tuyển nữ sinh viên giúp việc nhà đang nổi lên, chiếm đến 20% số việc làm thời vụ như tiếp thị, dạy kèm, bán hàng, phát bướm... Sinh viên cũng nhanh chóng thích ứng với cái nghề vốn không được xem trọng. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về tình cảnh mưu sinh của nữ sinh viên giúp việc nhà như sau.
Theo báo Thanh Niên, trong khu vực huyện đảo Cát Hải thuộc vùng biển Hải Phòng, có một ngôi làng nghèo đến kỳ lạ :không có chợ; một nhà mổ lợn, cả làng đến ăn. Cửa các nhà không bao giờ khoá vì không có một mống trộm cắp. Để vào được làng mà áo quần khô ráo, phải "thoát y" lội qua quãng ngập. Báo TN ghi chuyện lạ về làng này như sau.
Theo báo quốc nội, vào thượng tuần tháng 6 vưà qua, trên địa bàn quận Gò Vấp, thành phố Sài Gòn, đã xảy ra một vụ công nhân đập phá trụ sở 1 công ty sản xuất giày. Theo các nhân chứng, vụ việc xuất phát từ khu vực nhà ăn của công ty này. Các công nhân đồng loạt bỏ ăn, hất đổ đồ ăn xuống đất và một số người bắt đầu đập phá. Vụ việc gây náo loạn cả khu vực
Theo báo quốc nội, tại tỉnh Nam Định, có 1 ngôi làng mà 80% dân số biết sử dụng ít nhất một loại nhạc cụ, mỗi đứa trẻ đều là một nhạc công. Trong làng có nhiều "nghệ sĩ" không qua trường lớp nào, nhưng lại rất sành âm nhạc. Nhiều gia đình vì quá mê âm nhạc đã đem bán cả ruộng đất, để có tiền mua đàn. Báo Thiếu Niên Tiền Phong viết về làng này như sau.
Tại vùng sông nước của miền Tây Nam phần, do hình thái địa lý và nhu cầu thương mại, nhiều ngôi chợ nổi trên sông đã hình thành. Một trong những chợ luôn tấp nập người buôn bán là chợ nổi Cái Răng gần thành phố Cần Thơ.Theo các nhà nghiên cứu nhân văn, chợ nổi, ngay cái tên cũng đã thể hiện sự mộc mạc, chân chất của con người phương Nam. Báo QĐNN viết về chợ nổi Cái Răng như sau.
Theo báo quốc nội, Quảng Nam được biết đến như là một trong những "cái nôi của nghệ thuật tuồng". Hành trình Trò bội - Hát tuồng - Nghệ thuật tuồng là một quá trình chiết lọc, tích lũy trải qua mấy trăm năm. Thế nhưng hiện nay, những tinh hoa ấy dường như đang mai một. Báo SGGP viết như sau. Hiện nay chỉ có một gánh hát tuồng duy nhất sống được nhờ biểu diễn là gánh hát Sông Thu (huyện Duy Xuyên).
Tại Sài Gòn, quán nhậu, bida không còn là chốn dành riêng cho nam giới và việc "cắm quán, ngồi đồng" không chỉ là "đặc quyền" của phái mạnh. Hiện nay, khách cũng đã quen mắt với hình ảnh các cô gái thường trực ở những quán cà phê hàng giờ liền. Những lý do của họ cũng "muôn màu muôn vẻ". Báo Phụ Nữ Chủ Nhật viết như sau.
Chỉ còn 1 tháng nữa là đến mùa thi tuyển sinh viên vào các trường đại học, cao đẳng trong nước. Vào những ngày này, tại nhiều khu vực gần các trường Đại học, ký túc xá, khu nhà tập thể của nhân viên ngành giáo dục tại Hà Nội, dịch vụ bán tài liệu thu nhỏ để thí sinh mang lén vào phòng thi mà giới học sinh gọi là "phao" đã hoạt động mạnh, khách hàng tấp nập.
Trong các món ăn đặc biệt của ba miền Việt Nam, đã bao đời, hầu như ít có người hiểu rõ ngọn nguồn của mắm kho, chỉ biết đó là món ăn gia đình của người nông dân miền Nam nơi xóm ấp đồng quê. Câu ca xưa khắc họa sự tần tảo, chịu khó trong lối sống đạm bạc, dân dã của người nông dân vùng sông nước: "Một đời bông súng mắm kho, ngày đêm lam lũ nỗi lo bưng biền".
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.