Hôm nay,  

Đi Xem Bói Cuối Năm

1/22/200300:00:00(View: 5317)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, khi ngày cuối của năm âm lịch đến gần, các điện thờ, tư dinh của các thầy tướng số, bói bài ở SG... lại nườm nượp khách. Họ đến xem quẻ đánh giá năm qua và nghe phán số mệnh năm mới. Những lời phán ấy có nghiệm hay không lại phụ thuộc vào niềm tin của mỗi khách. Báo TT ghi lại một số câu chuyện về xem bói cuối năm như sau.
Một căn hộ khang trang trên đường Lê Văn Sĩ, khu nhà thờ Ba Chuông, chị Lam bấm số thường dặn khách điện thoại hẹn giờ và đưa trước ngày tháng năm sinh, mang kèm theo một cuốn băng để ghi lại những lời phán của chị. Sáng kiến này có vẻ hiện đại và thuyết phục bởi nói có chứng cứ và cũng tạo cảm giác lạ nơi người xem khi được truyền thanh trực tiếp nhiều lần. Vì thế giá chấm tử vi được nâng từ 100 ngàn đồng lên 150 ngàn đồng/lần.
Trên đường Lý Thái Tổ, nơi con ngõ cụt 2000, lại nổi danh với anh thầy B.D. trẻ tuổi. Thầy luôn tỏ ra là người lịch lãm, uyên bác và đặc biệt rất biết lắng nghe khách hàng. Từ khuôn mặt u sầu, đến lo lắng bất an đều được thầy hoá giải bằng lá bùa 100 ngàn-150 ngàn đồng tuỳ theo cấp độ hạn.
Bà Tư (ở ngõ lò bánh mì Hàng Xanh) lại hành nghề có phần bí hiểm bằng cách: giác hơi, cạo gió. Kinh nghiệm cả chục năm khiến bà cảnh giác với mọi đối tượng. Khách hàng phải vượt qua nhiều hàng rào kiểm tra mật khẩu mới vào được động của bà. Mới 9h sáng mà căn phòng đã có cả chục khách hàng trẻ ngong ngóng đợi chờ. "Công nghệ" của bà Tư chỉ dựa vào hai đồng xu âm dương và một bộ bài tây. Người ta đồn bà Tư coi hay đến độ phúc hoạ nhãn tiền.

Sau một hồi bói chỉ tay, chữ ký rồi cả xào bài, cung vận, sao xấu, mạng khắc-hạp, Cô P. T. Thanh (tức cô Năm) ở Phan Đăng Lưu (Phú Nhuận), thường kết luận cho mọi người một câu: "Hoa niên bệnh tật trăm điều, trung niên vất vả lao đao, cuối đời hậu vận lộc trời, ơn trên."
Những nhà kinh doanh trẻ lại thích thỉnh ông thầy bạch tạng ở Tân Kỳ-Tân Quý, khu nghĩa địa. Ông có nước da trắng, miệng luôn ngậm điếu thuốc lá nhả khói mù mịt, một lon bia khui dở luôn để bên cạnh. Căn phòng nhỏ mang không khí trang nghiêm của nhang đèn và những hình thù kỳ lạ. Thầy bạch tạng không bói bài, không xem chỉ tay, cũng không coi tướng số. Thầy chỉ bắt mạch, lắng nghe và đoán bệnh thân chủ của mình, tình duyên, công danh... Thầy bói bệnh xuyên từ đời này sang đời khác, từ người sống đến người quá cố. Thân chủ trả tiền tuỳ lòng hảo tâm, song tối thiểu là 200 ngàn đồng. Nhưng không phải khách hàng nào đến cũng được thầy chiếu cố, cũng có người bị từ chối vì vô thần, có nhiều vong theo, thần linh không ứng nghiệm...
Bạn,
Báo TT viết tiếp: Theo anh Q.T. giám đốc điều hành ở Công ty TT, người đã nhiều lần xem quẻ trước mỗi chuyến đi xuất ngoại hay chuẩn bị ký kết hợp đồng, thì "các thầy chuyên đoán mò". Anh đã mất khá nhiều thời gian lẫn tiền bạc để chuyển đổi chuyến bay và dời ngày làm việc, để cuối cùng nhận ra một điều: Các thầy cứ phán bừa mười chuyện, nếu tình cờ trúng một là người xem đã bái làm thầy. Ngoài ra, còn kiểu tỷ lệ 1/100, cứ 20-30 người cùng chung một nhóm bệnh, trúng một trường hợp là xem như 1 đồn 100.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Xem hát cải lương miễn phí? Chuyện này chỉ xảy ra tại Sài Gòn…
Doanh nghiệp Nhật Bản rủ nhau đầu tư vào nông nghiệp VN…
Bắt đầu quan ngại rồi… xuất cảng rau quả giảm trong năm nay.
Không dưng Việt Nam lại trở thành bãi đáp cho nhiều doanh nghiệp Trung Quốc trốn thuế…Báo Đất Việt kể: Lo Việt Nam thành bãi đáp cho DN Trung Quốc tránh thuế…
Nhà văn Phan Khôi sinh ngày 6 tháng 10 năm 1887. Nghĩa là, vào Chủ Nhật này (ngày 6 tháng 10/2019) là tròn 132 năm ngày sinh của cụ Phan Khôi.
Thường khi đầu tư vẫn có nghĩa là ném tiền lên cho bay theo gió… Chưa hẳn thế, nói đầu tư, có khi tiền vào túi riêng cán bộ và rồi khai đầu tư chưa hiệu quả…
Sinh viên đánh bài trong trường đại học. Đặc biệt đây là trường sư phạm… nghĩa là các thầy giáo tương lai.
Cấm hút thuốc thử nghiệm… hy vọng s4 thêm du khách không ưa thuốc lá.
Chính phủ CSVN bán nước với giá trên trời… làm người dân chới với.
Ngày cxàng khó thổ tại Hà Nội, khó thở tới sinh bệnh đủ thứ…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.