Hôm nay,  

Nhớ Cải Lương Xưa

3/28/200500:00:00(View: 6527)
Bạn,
Theo ghi nhận của giới nghệ sĩ VN, thời vàng son của cải lương tại Sài Gòn là thập niên 70 của thế kỷ 20. Các rạp Hưng Đạo, Đại Đồng, Long Vân , mỗi chiều đông nghẹt khán giả. Người đi xem luôn mua vé trước từ lúc quá trưa. SGGP viết về cải lương xưa như sau.
Sân khấu được che kín bằng tấm màn nhung đỏ. Tiếng cười nói ồn ào hòa lẫn tiếng loa phóng thanh đang phát một bài tân cổ giao duyên. Hai bên vách rạp, mấy chục chiếc quạt máy chạy hết công suất. Cửa ra vào luôn quá tải vì số khách khá đông chờ soát vé để kịp xem trình diễn vở hát mới. Cuối cùng, đúng giờ ấn định, đèn vụt tắt, tiếng gõ theo kiểu "một hồi, ba dùi" vang lên, tiếng ồn ào lắng xuống và xướng ngôn viên từ hậu trường cất giọng: "Kính thưa quý vị khán giả, đêm nay, đoàn ca kịch cải lương chúng tôi xin trân trọng giới thiệu vở tuồng...". Đó là hình ảnh rạp cải lương Sài Gòn thời cực thịnh. Ngày còn thuộc Pháp, quảng cáo cho các vở tuồng là chiếc xe ngựa. Hai bên hông thùng xe cùng mặt sau được che kín bằng biển giới thiệu kèm hình ảnh do họa sĩ trình bày.

Đã có nhiều tuồng tích, vài mươi năm trôi đi mà người mộ điệu vẫn nhớ vanh vách từng tên nghệ sĩ, thậm chí, biết khá nhiều chuyện riêng tư của họ. Yêu mến "sáu câu vọng cổ" nhất là giới bình dân ở những xóm lao động. Chính họ làm cho đời sống văn hóa, văn nghệ sôi động. Những nghệ sĩ cải lương được ưa thích được xem như "thần tượng", ngự trị lâu dài trong tình cảm khán giả. Ai cũng mến mộ Thanh Nga hiền dịu, Út Bạch Lan ngọt ngào, Út Trà Ôn chững chạc... Tuyệt diệu nhất là người đàn một nẻo, người hát một đường, thế nhưng cuối câu thì hòa nhịp: xuống xề hoặc đến lúc gõ song lang thì tiếng hát dứt theo.Nhiều cô bác lớn tuổi - giới bình dân gọi là "bà già trầu" - mê làn điệu cải lương đến mức tám giờ tối mới bắt đầu vào tuồng mà sáu giờ đã ngồi trước rạp. Xem cải lương thích nhất là những đêm se lạnh. Lúc nghệ sĩ xuất thần, hòa nhập với vai diễn trong tuồng, cứ ngỡ đó là chuyện đời ngoài xã hội. Khi họ trình diễn đoạn nào hài hước, khán giả sung sướng vỗ tay chứ không hò hét huýt sáo. Qua đoạn bi thương, nhất là lúc "vô vọng cổ", người xem cũng... rơi nước mắt, xuýt xoa.
Bạn,
SGGP viết tiếp: có người, vì yêu mến nghệ thuật cải lương đã đứng ra xây dựng rạp, góp phần làm cho loại hình nghệ thuật đậm tính quần chúng sống mãi trong tâm tư người mộ điệu và cả cho mình. Trường hợp vợ chồng ông N.T.N. là một ví dụ. Rạp hát H.Đ. do họ xây dựng để chuyên "biểu diễn cải lương, đại nhạc hội" nổi đình nổi đám mấy mươi năm qua. Là chủ doanh nghiệp lớn có hạng ở thành phố, song tâm tình hai ông bà N.T.N. vẫn hướng về sân khấu đèn màu và tiếng ghita phím lõm réo rắt. Đáng buồn là hiện nay ít vở cải lương hấp dẫn. Rạp hát nhiều nơi trở thành tụ điểm giải trí. Những ưu ái dành cho bộ môn này thưa thớt dần.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Trong một đất nước mà trẻ em lúc nào cũng có thể bị xâm hại là điều bất hạnh nhất của một dân tộc bởi vì khi trở thành là nạn nhân của bạo hành thì những trẻ em này khi lớn lên sẽ có nguy cơ là người xâm hại kẻ khác, như lời báo động trong bản tin của Báo Kinh Tế Đô Thị nói rằng có tới 5,000 trẻ em bị xâm hại tại VN.
Ở đời có nhiều người thật đau khổ khiến ai nấy cũng không thể cầm lòng như trường hợp đám tang của một cô giáo bị tai nạn xe mà chồng thì chết, con thì nhỏ dại và nhà thì nghèo đến nỗi không thể mua quan tài để chôn
Chuyện tình nam nữ là điều bình thường không có gì đáng nói, nhưng nếu có quan hệ tình dục với người vị thành niên mà nhất là với một ông thầy giáo thì là chuyện không thể chấp nhận được, như bản tin của báo Một Thế Giới cho biết hôm Thứ Tư như sau.
Học hành là chuyện lớn của đời người mà bất cứ bậc làm cha mẹ nào cũng muốn con cái mình thành đạt, nhưng đôi khi cha mẹ cũng phải chấp nhận một hiện thực về trình độ học vấn của con để giúp chúng đi lên vững vàng.
Lễ trao giải túc cầu quốc tế AFF Awards Night 2019 sẽ được tổ chức tại Hà Nội vào ngày 8 tháng 11 năm nay
Bình thường có thể ai cũng hiểu sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh, nhưng khi nó đến bất ngờ thì ai cũng sợ, giống như trường hợp 2 người tại Hà Nội đã chết do “vi khuẩn lạ” làm viêm cơ tim khiến cho nhiều người dân lo lắng.
Đó là chặng đường ai cũng thấy rõ: ô nhiễm không khí, ô nhiễm thực phẩm, ô nhiễm nước uống sẽ dẫn tới nhiều bệnh ngặt ngèo, trong đó có ung thư…
Hạng mấy về môi trường kinh doanh? Việt Nam không vào nổi top-50, nghĩa là nhóm 50 quốc gia có môi trường kinh doanh tốt nhất.
Cây chết, cây chết giữa công viên Sài Gòn…
Nhìn đâu cũng thấy ung thư… đó là tình hình cả nước VN.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.