Hôm nay,  

Tại Sao Tự Tử?

22/03/201600:00:00(Xem: 5102)

Chúng ta đọc tin hàng ngày, và thấy nhiều tin về tự sát, tự tử, tự treo cổ, tự nhảy cầu, giết người tình rồi tự sát... Có phải đất nước không có chỗ cho người dân mình? Có phải xã hội “thiên đừờng cộng sản” này không đáng sống? Tại sao chọn giải pháp bạo lực cho mình và cho người?

Có một điều chúng ta suy nghĩ:” vai trò tôn giáo trước giờ vẫn kêu gọi không nên tự tử... nằm ở đâu? Tại sao không thấy các nhà sư, các linh mục, các mục sư, các tu sĩ của các hội thánh, giáo hội... lên tiếng?

Có phải chính phủ ngăn cấm tu sĩ lên tiếng?

Tại sao khi cô sinh viên ngành thể dục thể thao ra trường 2 năm không tìm việc được và phải cắn lưỡi tự tử, sao không thấy nhà sư nào trong GHPGVN Tỉnh Hội Bắc Ninh tới để đề nghị trao tặng quan tài và xin tụng kinh siêu độ?

Có phải mọi người xã hội đã trở thành vô cảm, hay bị cấm bày tỏ lòng từ bi?

Nhưng cốt tủy, là cần kêu gọi người dân đừng nghĩ tới việc tự sát.

Báo Công An kể chuyện ở Hà Tĩnh: “Phát hiện Phó hiệu trưởng một trường THCS treo cổ tại phòng làm việc”.

Bản tin CA viết:

“Sáng 21-3, ông Trần Đức Nhuận- Phó phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Kỳ Anh (tỉnh Hà Tĩnh) cho biết thầy Ng.C.D- Phó hiệu trưởng Trường THCS Phong Bắc, xã Kỳ Phong, được phát hiện treo cổ trong phòng làm việc.

Vụ việc xảy ra vào chiều tối 20-3, khi bảo vệ của Trường THCS Phong Bắc đi các phòng để kiểm tra lại thì phát hiện thầy Ng.C.D. (49 tuổi, Phó Hiệu trưởng trường THCS Phong Bắc) chết trong tư thế treo cổ tại phòng làm việc.

Nghe tiếng hô hoán của bảo vệ, người dân đã nhanh chóng có mặt để phá khóa cửa và đưa thầy D. xuống để cấp cứu nhưng thầy D. đã tử vong trước đó.

Công an khám nghiệm hiện trường phát hiện trong phòng làm việc của thầy D. một lá thư viết tay trên giấy A4 với nội dung đang lâm vào cảnh chán nản, bế tắc trong cuộc sống.

Hoàn cảnh gia đình thầy D. thuộc diện khó khăn. Hiện vụ việc đang được cơ quan công an điều tra làm rõ.”

Trong khi đó, bản tin VOV ngày 18-3-2016 kể chuyện:

“Ghen tuông mù quáng sát hại người tình rồi tự sát.

Do ghen tuông mù quáng, Văn và chị L thường xuyên xảy ra cãi vã. Chưa hả cơn giận, Văn đã dùng dao chém, đâm chị L tử vong, sau đó đối tượng tự sát bất thành.

Chiều 17/3, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bình Phước đã khởi tố vụ án đối với Lê Tấn Văn (55 tuổi, ngụ xã Phú Nghĩa, huyện Bù Gia Mập) để điều tra làm rõ về hành vi giết người.


Trước đó, khoảng 8h ngày 1/3, chị Lê Thị L (51 tuổi, làm nghề bán vé số) đang ngồi kiểm vé số ở phòng trọ thuộc khu phố 3, phường Thác Mơ (thị xã Phước Long) thì bất ngờ bị Văn (người sống chung như vợ chồng với L) dùng dao chém và đâm nhiều nhát vào người. Chị L tử vong tại chỗ vì vết thương quá nặng.

Thấy vậy, một số người dân chạy đến can ngăn nhưng bị Văn cầm dao dọa chém nên không ai dám tiếp cận. Sau đó, Văn vào phòng trọ đóng cửa phòng rồi dùng dao tự đâm vào người để tự sát. Lúc này, người dân và lực lượng Công an đã phá cửa xông vào phòng trọ đưa Văn đến bệnh viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.”(ngưng trích)

Cần ghi nhận rằng Phó Hiệu Trưởng Hà Tĩnh là 49 tuôi và là giai cấp trung lưu, trong khi hai nhân vật trong bản tin sau đều trên 50 tuổi. Nghĩa là ở tuổi chín chăn cả.

Báo Pháp Luật Plus cũng kể về trường hợp tương tự:

“Ghen tuông, chặn đường sát hại người yêu rồi tự tử

Trong cơn ghen mù quáng, Đoàn đã "trút mưa dao” vào người yêu cho đến khi nạn nhân nằm thoi thóp trên vũng máu.

Ngày 17/3, TAND TP Hà Nội mở phiên xét xử đối với bị cáo Nguyễn Văn Đoàn (SN 1986, trú tại thôn Dinh Hương, xã Đức Thắng, huyện Hiệp Hòa, Bắc Giang) về tội “Giết người”....”(ngưng trích)

Một bản tin khac từ VOV hôm 16-3-2016 kể:

“Vì sao cựu sinh viên tốt nghiệp loại giỏi lại cắn lưỡi tự tử?

Sau bốn năm ra trường, cựu sinh viên tốt nghiệp loại giỏi vẫn thất nghiệp dẫn đến suy nghĩ nhiều rồi mắc bệnh trầm cảm dẫn đến cắn lưỡi tự vẫn.

Ra trường với tấm bằng giỏi, chưa xin được việc chính thức nên Hằng từng xin đi dạy hợp đồng rồi đi làm may, cuối cùng về nhà phụ giúp mẹ trông quán nước nhỏ. Trước khi có hành động dại dột, Hằng đã có biểu hiện trầm cảm.

Phạm Thị Thu Hằng (26 tuổi), lớn lên tại ở khu tập thể 4 tầng, phường Trang Hạ, thị xã Từ Sơn, Bắc Ninh. Cô gái nhỏ bé, xinh xắn đạt được nhiều thành tích trong học tập và Hằng là cựu sinh viên khoa 44 Giáo dục thể chất, Trường ĐH Thể dục - Thể thao Bắc Ninh với tấm bằng loại giỏi.

Theo thầy Nguyễn Đại Dương, hiệu trưởng nhà trường - sau bốn năm ra trường Hằng vẫn thất nghiệp dẫn đến suy nghĩ nhiều rồi mắc bệnh trầm cảm dẫn đến cắn lưỡi tự vẫn.”(ngưng trích)

Không thấy nhà sư nào, không thấy linh mục nào, không thấy mục sư nào tới gặp tang gia để giúp đỡ?

Hình như có lệnh cấm giúp đỡ?

Cũng lạ... cho thiên đường xã hội chủ nghĩa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong một đất nước mà trẻ em lúc nào cũng có thể bị xâm hại là điều bất hạnh nhất của một dân tộc bởi vì khi trở thành là nạn nhân của bạo hành thì những trẻ em này khi lớn lên sẽ có nguy cơ là người xâm hại kẻ khác, như lời báo động trong bản tin của Báo Kinh Tế Đô Thị nói rằng có tới 5,000 trẻ em bị xâm hại tại VN.
Ở đời có nhiều người thật đau khổ khiến ai nấy cũng không thể cầm lòng như trường hợp đám tang của một cô giáo bị tai nạn xe mà chồng thì chết, con thì nhỏ dại và nhà thì nghèo đến nỗi không thể mua quan tài để chôn
Chuyện tình nam nữ là điều bình thường không có gì đáng nói, nhưng nếu có quan hệ tình dục với người vị thành niên mà nhất là với một ông thầy giáo thì là chuyện không thể chấp nhận được, như bản tin của báo Một Thế Giới cho biết hôm Thứ Tư như sau.
Học hành là chuyện lớn của đời người mà bất cứ bậc làm cha mẹ nào cũng muốn con cái mình thành đạt, nhưng đôi khi cha mẹ cũng phải chấp nhận một hiện thực về trình độ học vấn của con để giúp chúng đi lên vững vàng.
Lễ trao giải túc cầu quốc tế AFF Awards Night 2019 sẽ được tổ chức tại Hà Nội vào ngày 8 tháng 11 năm nay
Bình thường có thể ai cũng hiểu sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh, nhưng khi nó đến bất ngờ thì ai cũng sợ, giống như trường hợp 2 người tại Hà Nội đã chết do “vi khuẩn lạ” làm viêm cơ tim khiến cho nhiều người dân lo lắng.
Đó là chặng đường ai cũng thấy rõ: ô nhiễm không khí, ô nhiễm thực phẩm, ô nhiễm nước uống sẽ dẫn tới nhiều bệnh ngặt ngèo, trong đó có ung thư…
Hạng mấy về môi trường kinh doanh? Việt Nam không vào nổi top-50, nghĩa là nhóm 50 quốc gia có môi trường kinh doanh tốt nhất.
Cây chết, cây chết giữa công viên Sài Gòn…
Nhìn đâu cũng thấy ung thư… đó là tình hình cả nước VN.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.