Hôm nay,  

Chỗ Thiếu, Chỗ Dư

29/05/201300:00:00(Xem: 8745)
Đó là bi hài, khi chỗ cần tiền thì lại thiếu tiền, còn chỗ xài phí thì lại dư tiền. Nhưng có thực chỗ xài phí đó chỉ thuần túy là do quản trị kém hiệu quả, hay vì xài phí để có cớ cho quan chức rút ruột công trình.

Thông tấn VietnamNet nói rằng Bộ Y tế không có tiền xây bệnh viện. Đó là lời của Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến: “Mình Bộ Y tế không giảm tải bệnh viện được. Bộ không có tiền xây dựng bệnh viện hay mua trang thiết bị y tế.” Bà nói như thế với hãng thông tấn VietnamNet ở hành lang Quốc Hội sáng 27/5/2013.

Trả lời câu hỏi, “Nhưng tình hình thực tế vẫn rất quá tải, bệnh nhân vẫn phải nằm đôi, nằm ba, có nơi nằm gầm giường?” bà đáp:

“Phòng nội trú lấy đâu mà giảm tải được khi chưa xây mới bệnh viện? Đề án bệnh viện vệ tinh mới được phê duyệt phải có thời gian tập rượt và chuyển giao công nghệ, kỹ thuật cho bệnh viện tỉnh...

...Bộ Y tế không một mình giảm tải bệnh viện được vì Bộ không có tiền xây dựng bệnh viện, không có tiền mua trang thiết bị y tế...”

Dưới bản tin là phần ý kiến độc giả, trong đó có một người góp ý:

“Đúng. Bộ trưởng nói đúng, một mình Bộ Y tế thì không có tiền, nhưng chính phủ, các bộ ngành liên quan và các địa phương thì sẽ có tiền để xây bệnh viên nếu họ có trách nhiệm và không lãng phí vào các công trình khác. Tôi ví dụ việc xây trường bộ nào cũng xây trường đại học cao đẳng, địa phương nào cũng thi nhau thành lập trường các cấp, nhất là trường đại học nhưng phần lớn là để hoang, nhiều dự án vô bổ đắp chiếu, trong khi bệnh nhân đã khốn khổ vì bệnh tật lại như vào trại tị nạn...”

Cùng trong ngày, báo Tuổi Trẻ có bản tin về lãng phí ở hệ thống cảng biển, “Vung ngàn tỉ, giờ bỏ không.”

Bản tin nói rằng, một số cảng được xây mới nhằm di dời cảng biển từ nội ô TP.SG ra vùng ven. Thế nhưng do hạ tầng không đồng bộ, quy hoạch kém, thiếu vốn nên có cảng xây dở dang, có cảng chỉ khai thác... “cầm hơi”...

Hóa ra, tiền lo cho sinh mạng đồng bào lại thiếu. Cùng lúc đó, tiền xây cơ sở đại học, cao đẳng, cảng biển... rồi bỏ hoang lại dư. Nhưng có thực chỗ dư này thuần túy là lãng phí, hay lại là cơ hội rút ruột cho quan chức làm giàu? Không thể không nghĩ tới những câu trả lời buồn thảm vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là chuyện muôn đời tại Việt Nam: đốt tiền dân vô tôi vạ.
Bạn thân, đó là chuyện lạ, chuyện rất lạ: một băng hình ngắn, khoảng 1 phút đồng hồ, cho thấy một chú chuột đứng chắp tay lạy Phật.
Khi chúng ta viết những dòng này, Tết Tây đã trôi qua cả hai tuần lễ, và Tết Ta còn vài tuần nữa là tới. Chúng ta với tình bạn nhiều thập niên thực sự đã trật nhịp với thời gian, không gian... và nối kết bây giờ may ra chỉ còn vài nhịp cầu, trong đó Tết Ta là một.
Đó là hoàn cảnh của rất nhiều sinh viên tốt nghiệp bậc cử nhân: ra trường, tìm việc hoài không được, thế là phải treo bằng.
Đó có thể gọi là loạt truyện dài “sau cổng tam quan,” khi quyền lực chính quyền địa phương dính vào các thủ tục sắp xếp nhân sự cho nhà chùa.
Thành phố Huế lúc nào cũng tuyệt vời, bất kể mọi xao động của cuộc đời.
Đó là những chuyện buồn nhất trong đời nhà giáo: mình phải làm chuyện phi pháp, chuyện phi đạo lý... để được vào vị trí một nhà giáo giảng dạy rằng học trò cần sống hợp pháp, hợp đaọ lý...
Hộ khẩu là một phương pháp kiểm soát ngặt nghèo nhất trong lịch sử nhân loại, thậm chí ngay như những đứa con trong bụng đã bị nhà nước bạc đãi về chăm sóc sản khoa vì hoàn cảnh y tế bà mẹ không hộ khẩu.
Đó là chuyện rất lạ... Khi thương lái mua lá điều không, rồi bị tìm chât1 vấn liền đốt rụi và trốn đi. Có phải thu mua lá điều khô là để phá hoại các vườn điều đang ra hoa của Việt Nam? Có phải để xóa sổ thành tích xuất khẩu hạt điều của VN bằng cac1h làm rụi lá trước khi cây thu hoạch được?
Điều làm cho chúng ta phiền là khi những người quan tâm tới giáo dục và văn học thực ra lại gây rối thêm cho mọi chuyện, và như thế sẽ khó làm những gì có chiều sâu được.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.