Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bi Kịch Tìm Việc Làm

06/08/199900:00:00(Xem: 5596)
Bạn,
Trong một lá thư trước, chúng tôi có đề cập đến tình trạng một số đồng bác sĩ, dược sĩ ra trường không tìm được việc tại các bệnh viện thành phố, thị xã. Họ được Y tế CSVN trả lời rằng chỉ nhận các bác sĩ tình nguyện về nông thôn mà thôi. Không chỉ ở ngành y, dược mà ở nhiều ngành khác, sinh viên ra trường cũng khó tìm một việc làm đúng nghề. Cuối cùng, họ đã phải tìm những việc làm tạm bợ để có thể “trụ” lại thành phố như những trường hợp sau đây theo ghi nhận của một phóng viên báo Sài Gòn:
Một cô bạn trẻ, sau khi xem những tờ giấy tuyển người của các công ty dán tại trung tâm Giới thiệu việc làm Nhà Văn hóa Thanh Niên, thì chán nản lắc đầu: Lại chỉ toàn thợ may, thợ dệt, giám đốc... quả là đối với mình đồng nghĩa với thất nghiệp. Câu nói và cử chỉ của cô làm tôi chú ý. Chúng tôi cùng ngồi cạnh xe nước mía gần đó. Nghĩ tôi là một người đồng cảnh ngộ, cô bạn tên Ngọc trút bầu tâm sự: Trời ơi chán quá, tôi học trường Y, cầm cái bằng bác sĩ đã được ba năm, phải đổi lấy bao gian nan chịu đựng. Cha mẹ tảo tần, chắt mót, tảo tần, nhịn ăn gửi tiền cho tôi ăn học. Vậy mà khi ra trường chẳng có bệnh viện nào nhận. Mấy đứa bạn tôi chỉ xin vào làm công quả ở các bệnh viện để khỏi quên nghề. Đến các công ty dược, tính xin một chân trình dược viên, thì tôi lại đụng với vô số bạn có bằng dược sĩ, cũng đang thất nghiệp dài hạn. Mệt mỏi quá, cảm thấy tủi thân, tủi hổ khi cha mẹ ở quê hàng ngày vẫn phải chắt mót gửi tiền lên, dù đã quá già yếu, lại còn mong đến mỏi mòn “con có việc làm chưa"” Tôi nói với cô: sao không nghĩ đến những vùng sâu, vùng xa người ta cần... Cô bạn ấy liền cắt ngang lời tôi: Đói thật sự bạn ơi, đồng lương xa nhà không đủ nuôi bản thân mình, nói gì đến đền đáp cho cha mẹ. Tôi cũng ái ngại cho người bạn mới quen, lựa lời động viên, an ủi. Cô ta chỉ cười buồn: Trong thời gian đi tìm việc, tôi đi làm tạm chân bán hàng, dạy kèm, tiếp thị... nhưng cũng có người quen bảo: Học cho lắm, tốn công, tốn của cũng chẳng hơn ai... tôi nghe mà hết muốn sống. Hiện nay theo thống kê của trung tâm tư vấn trong thành phố thì số trẻ muốn “chết” vì đời bế tắc, đường đời gai góc cũng xấp xỉ với số có tình yêu mọc cánh bay đi.

HQ là một trong những sinh viên từng tốt nghiệp thủ khoa của trường đại học Tổng hợp TP. Khao khát muốn cống hiến tài năng của mình, cô quyết định xin vào thử việc ở một viện nghiên cứu. Mọi người lạnh lùng đón nhận cô. Chẳng ai hào hứng tin tưởng cô sẽ làm nên chuyện. Cô chỉ được sai vặt: đánh máy, đưa nhận tư liệu. Ước mơ tắt dần, cô bắt đầu hoài nghi chính khả năng của mình, rằng trở thành một nhà nghiên cứu là chuyện hảo huyền, mộng mị. Nghiệt hơn nữa, mức lương thử việc 300 ngàn một tháng chỉ đủ để cô tiêu vặt. Cô đi làm thêm, một chân tiếp thị cho hãng gội đầu... rồi chân ngoài cứ dài hơn chân trong. Thời gian sau, viện nghiên cứu không ký hợp đồng với cô, vì trong thời gian tập sự cô chẳng có sáng tạo, triển vọng gì. Tất cả mơ ước của thời sinh viên sụp đổ. Cô cố bíu vào công việc tiếp thị, chập chờn, mong manh, thu nhập tính vào lượng hàng mà cô khản cổ mới bán được.
Bạn,
Nhắc đến bi kịch về tìm việc làm, một cô gái đã tâm sự với phóng viên: Có thể nói cú sốc thật sự đầu tiên của tôi là tìm mà chẳng thấy đâu việc làm. Cô đã thi tuyển một chân thư ký giám đốc, dù học ngành kiểm toán đại học kinh tế. Ông giám đốc “kiếm chuyện” hoài, nên cô xin nghỉ, đi làm cho 1 công ty tư, 3 tháng lương bổng chưa lãnh xong, thì phải tạm đóng cửa vì hàng hết, khách hàng nợ chưa trả. Cô quay lại công ty cũ, ông giám đốc cười hề hề: Được rồi, nhưng còn vấn đề tình cảm em tính sao" Bất mãn, chán nản, cô chẳng dám tin ai nữa!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Liệu một ngày nào đó Mặt trời của chúng ta sẽ trông như vậy?
Trung Quốc sẽ mạnh tay áp thuế chống bán phá giá lên rượu vang Australia, một sự tiếp nối các biện pháp trả đũa bằng thương mại và đẩy căng thẳng trong quan hệ song phương lên một mức cao hơn.
Hai quận của Wisconsin đã hoàn tất kiểm phiếu lại theo yêu cầu của ông Trump, xác nhận Biden vẫn thắng với cách biệt tăng thêm một chút.
Trung Quốc đã phát trực tiếp đoạn phim về chiếc tàu lặn có người lái mới của họ ở dưới đáy Rãnh Mariana, như một phần của sứ mệnh lịch sử vào thung lũng dưới nước sâu nhất hành tinh.
Theo báo cáo của Ủy ban Kiểm toán Môi trường (Environmental Audit Committee) của Quốc hội Anh, các công ty công nghệ như Apple đang góp phần khiến tình trạng rác thải điện tử trở nên nghiêm trọng hơn.