Hôm nay,  

Nông Dân Hát Văn

21/09/201200:00:00(Xem: 10610)
Bạn thân,
Nghề nông hầu như khi nào cũng nghèo. Đó là lý do chúng ta thấy những đợt dân nhập cư nhiều thập niên qua bỏ quê lên tỉnh. Không chỉ vì việc làm ở tỉnh thành lương cao hơn, đỡ cực nhọc hơn, mà cơ hội lúc nào cũng sẵn sàng cho con em mình. Bởi thế, tuổi trẻ miền quê ước mơ lớn vẫn là lên tỉnh thành để học...

Còn nghề hát chầu văn trên nguyên tắc là nghèo. Vì muôn đời nghệ sĩ không mấy ai giàu. Hãy xem đời nghệ sĩ: từ hát cải lương cho tới hát bội, kể cả hát xoan, hát ả đào... mấy ai sống nổi với nghề hát. Tuy nhiên, bất ngờ là vẫn có một số nông dân, mà theo báo Kiến Thức thì đó là những “Nông dân xây nhà lầu, sắm xế hộp nhờ hát văn.”

Bản tin báo này kể:

“Từ những nông dân chân lấm tay bùn, nhiều người trong thôn An Mô, xã Lê Lợi, thị xã Chí Linh, Hải Dương nhanh chóng có của ăn của để nhờ nghề hát chầu văn...

Chí Linh vốn là vùng đất địa linh, nhân kiệt, có nhiều đền, miếu. Làng An Mô cũng có đền Sinh, đền Hóa. Nơi đây xưa kia thường diễn ra hát chầu văn, hành lễ cầu cúng cho mọi người. Tuy nhiên, theo cụ Phạm Văn Trạnh (73 tuổi) người được xem là "ông tổ" nghề hát văn ở An Mô, thế hệ hát văn xưa giờ không còn ai...

Trong 4 năm trời từ năm 1977 - 1981, cụ Trạnh đi khắp nơi để tìm hiểu, sưu tầm các làn điệu hát văn.

Cụ Trạnh kể: "Trước khi tôi đi học hát, vợ chồng tôi phải bán mấy tạ thóc lấy tiền chi phí ăn ở đi lại. Có hôm hết tiền, tôi phải nhịn đói, đi bộ hàng chục cây số. Đã thế, nhiều khi đến các đền học các điệu hát nhưng họ không muốn tiết lộ. Năn nỉ mãi họ mới nói cho một phần nhỏ của sự tích. Tôi lại tìm đến hỏi người dân, những cụ cao niên ở đó để tìm hiểu về tích. Ví dụ như đền ông Hoàng Bảy (Bảo Hà, Lào Cai) có lịch sử như thế nào. Đền ông Hoàng Mười (Nghệ An) có tích như thế nào. Tôi ghi chép, tập hợp các tích đó về nhà tập hát và ghép nhạc"...


"Những năm 1978, 1979 khi tôi mới đi hát, chính quyền địa phương cấm nghiêm ngặt. Lúc đó, hát chầu văn và lễ bái được xem là mê tín dị đoan. Có lần tôi được một gia đình mời ra đền Sinh hát giải hạn, tôi vừa cất tiếng hát thì bị công an xã đến bắt, tịch thu đàn sáo", ông Trạnh kể.

"Thế nhưng đó chỉ là quá khứ, giờ đây, nhiều người trong làng trước đây nghèo khó, nhờ học nghề của tôi mà đã mua được nhà lầu xe hơi. Trong thôn An Mô có hàng trăm người làm nghề giỏi đều là học trò của tôi. Nhiều người từ Bắc Ninh, Ninh Bình, Thanh Hóa cũng đến nhờ tôi dạy hát chầu văn.

Khi ai đó đến học nghề tôi đều hỏi ngày tháng năm sinh. Nếu người không sinh vào tháng có "đề chữ" âm nhạc học xong làm được chứ không giỏi. Dù anh có cố gắng học hành đến mấy làm nghề cũng không giỏi được. Ngược lại, nếu anh sinh vào tháng có "đề chữ" âm nhạc thì học sẽ thành tài. Và thực tế những người đang làm nghề giỏi đều là người sinh vào tháng âm nhạc. Tôi biết được điều đó nhờ vào kinh nghiệm của người làm nghề lâu năm và dựa vào cuốn sách tướng số của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Mọi người đến học nghề tôi đều nói rõ những điều đó để họ xác định tư tưởng", cụ Trạnh tâm sự...”

May mắn như thế. Cực kỳ may mắn. Vì thực tế, nghề hát văn cũng là một mảng văn hóa dân tộc cần gìn giữ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện kể với bạn trong lá thư này là câu chuyện của cậu bé Nguyễn Hoàng Vân, học lớp 4/4 Trường Tiểu học Phù Đổng, Đà Nẵng. Cậu bé này vừa đoạt giải nhất khối tiểu học trong cuộc thi Tin học trẻ thành phố Đà Nẵng với nhu liệu "Kể chuyện cổ tích". Báo Thanh Niên kể như sau.
Bạn, Giải vô địch túc cầu Châu Âu (Euro) 2004 vừa khai diễn tại Bồ Đào Nha vào tối thứ Bảy vừa qua. Tại Việt Nam, sinh viên hầu hết đều "tín đồ túc cầu". Trong những ngày qua, mặc dù đang ở vào thời kỳ nước rút của kỳ thi cuối năm, cuối khoá, nhưng tại các ký túc xá, các quán cà phê, khu nhà trọ, nhiều sinh viên đã thức đêm để theo dõi trận cầu
Trong thời gian gần đây, các cơ quan chức năng CSVN tại các địa phương đã phát giác nhiều viên chức, cán bộ xài bằng giả để hợp thức hóa chức danh, thăng tiến lên chức vụ cao hơn. Trong vô vàn loại bằng giả được công luận nêu tên, báo Thanh Niên ghi ra 3 loại như sau.
Tại Việt Nam, hai tiếng "tiền nhựa" là cách gọi khác của thẻ tín dụng mà những người có tài khoản ở các Ngân hàng sử dụng. Thời gian gần đây phương thức tín dụng mới (thẻ rút tiền tự động ATM) đã thu hút đông đảo khách hàng tham gia. "Tiền nhựa" đã gõ cửa các giảng đường đại học, tạo nên cơn "sốt" xài tín dụng trong giới sinh viên. Báo Giáo Dục Thời Đại viết như sau.
Theo ghi nhận của báo Người Lao Động, tại Sài Gòn, có 1 giáo sư đại học đang là chủ nhân của bộ sưu tập hơn 180 sắc phong từ thời Gia Long, Tự Đức, Thành Thái, đặc biệt có 2 sắc phong của thời vua Quang Trung. Đó là tiến sĩ sử học Nguyễn Mạnh Hùng (Hiệu trưởng Đại học Dân lập Hồng Bàng), với bộ sưu tậo này
Vào thượng tuần tháng 7/2004, các trường đại học trên toàn VN sẽ tổ chức kỳ thi tuyển sinh viên vào năm thứ nhất niên khóa 2004-2004. Theo báo quốc nội, những tuần vừa qua, tại nhiều thành phố, hàng chục ngàn thí sinh từ các tỉnh về ôn thi cấp tốc, trong số đó có không ít thí sinh chỉ có mục đích ăn chơi . Còn việc đỗ hay không là chuyện nhỏ.
Theo dự báo của nhiều trung tâm giới thiệu việc làm ở TP SG, nhu cầu tìm người giúp việc nhà sắp tới sẽ còn tiếp tục tăng cao và yêu cầu mức lương có thể cũng cao hơn hiện nay. Báo quốc nội phân tích rằng thông thường, người làm nghề giúp việc nhà là lao động nữ ở các tỉnh miền Bắc, miền Trung và miền Tây, họ tự tìm đến các trung tâm .
Trên địa bàn tỉnh An Giang, tại Cù lao Ông Chưởng,huyện Chợ Mới, có gần 30 nhóm chuyên nghề "đội, kê kích, di dời nhà cửa" và các công trình kiến trúc. Gần 10 năm qua, họ đã di dời cả ngàn căn nhà khắp miền Tây. Cư dân địa phương gọi cù lao này là cù lao của những thần đèn. Báo Người Lao Động viết như sau.
Hiện nay ở ThưàThiên-Huế, một tình trạng nguy hiểm hơn và phổ biến hơn là việc thanh niên ở nông thôn, chính yếu là lớp trẻ ở độ tuổi 18-20, lập băng, lập nhóm suốt ngày la cà ở quán xá, ăn chơi lêu lổng. Những thanh niên này không chỉ chọc ghẹo, gây sự khách qua đường mà còn rất "anh chị" qua những hành động như
Trên địa bàn thành phố Hà Nội, có một xóm quy tập những người dân nghèo nhất. Đó là Xóm Bãi Giữa, chỉ là một dải đất nhô lên của đoạn sông Hồng từ cầu Chương Dương tới cầu Long Biên. Gọi là "nhà", là "căn hộ" cho "oai" nhưng thực ra là những chiếc lều được dựng lên tạm bợ, là chỗ "chui ra chui vào" của những người dân sống cho qua ngày đoạn tháng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.