Hôm nay,  

Những Con Số Buồn

12/06/201200:00:00(Xem: 13812)
Bạn thân
Có rất nhiều những con số làm chúng ta bùi ngùi trong đời. Thí dụ, khi lên tuổi 50, hay tuổi 60. Chúng ta không cản nổi thời gian, và tóc bạc vẫn lặng lẽ bay tới, chen vào tóc, từng ngày.

Hay thí dụ, một con số vừa đọc được trên báo Tuổi Trẻ: “Giáo viên tiếng Anh rớt như sung rụng: 97% giáo viên THPT không đạt.”

Thực ra, kém tiếng Anh là chuyện bình thường, nhưng con số này là nói về các giáo viên dạy tiếng Anh. Không có gì để trách quý thầy cô, có lẽ, vì hoàn cảnh đất nước thiếu phương tiệc để quý thầy cô có thể học tiếng Anh từ thời thơ ấu, mà chỉ tiếc là đất nước đã không đầu tư đươc thêm nhiều cơ sở và các chương trình cần thei61t để quý thầy cô giỏi tiếng Anh hơn. Vì thầy cô kém tiếng Anh, roòi học trò làm sao giỏi đặng.

Báo Tuổi Trẻ viết:

“Ông Nguyễn Ngọc Hùng, trưởng bộ phận thường trực đề án dạy và học ngoại ngữ trong hệ thống giáo dục quốc dân, cho biết đề án đã đưa bài kiểm tra cho 30 tỉnh, thành để khảo sát giáo viên tiếng Anh. Kết quả cho thấy 97% giáo viên THPT, 93% giáo viên tiểu học, THCS không đạt mức chuẩn của đề án xây dựng. Giật mình hơn nữa là có tới 17% giáo viên tiếng Anh cấp tiểu học trên cả nước chỉ đạt trình độ A1, có nghĩa là tương đương về trình độ với người vừa nhập môn tiếng Anh.


“Bộ trưởng Bộ GD-ĐT đang yêu cầu thực hiện việc rà soát đội ngũ giáo viên tiếng Anh đối với các tỉnh còn lại để có số liệu đầy đủ của 63 tỉnh, thành” - ông Hùng cho biết...”

Than ôi, có rà soát thì cũng vậy thôi. Vì học tiếng Anh muốn gỉoi, không thể nào học vài tuần, hay vài tháng mà giỏi được. Thậm chí, trong nhóm 97% quý thầy cô dạy Anh ngữ kém tiếng Anh có rất nhiều vị đã học tiếng Anh nhiều năm.

Thêm nữa, tiếng Anh học ở VN là từ thầy cô Việt. Thế là giọng noí đã hỏngr ồi, thì nghe cũng là hỏng. Cũng y hệt như nghe tiếng Việt, người Nam mà nghe giọng Quảng hay giọng Nghệ Tĩnh cũng còn mệt nhọc.

Huống gì tiếng Anh có giọng Mỹ, khác giọng Anh, khác giọng Úc... mà lại bắt học trò học tiếng Anh qua giọng Việt. Hẳn là Bộ Giáo Dục cần phải thiết lập hệ thống giaó dục Anh ngữ từ xa, nối Internet thẳng tới tất cả các trường VN, và thầy cô sẽ giúp cac1 em học theo các chương trình đã có sẵn trên mạng, hay từ các đài phát thanh VOA, BBC, Úc Châu...

Cũng phải mất nhiều năm, mới giỏi được. Nhưng không khởi đầu, là thua thôi. Hãy xem Singapore, Thái Lan, Phi...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.