Hôm nay,  

Thuê Con Đi Làm

07/07/199900:00:00(Xem: 8220)
Bạn,
Tại một cuộc hội thảo mới đây về giáo dục trong gia đình, một số chuyên viên đã lên tiếng trình bày nhiều điều nghịch lý đang tồn tại trong xã hội Việt Nam ngày nay: trong khi đại đa số thanh niên phải vật lộn với mưu sinh, phải bán sức lao động để đổi lấy những khoản tiền lương ít ỏi, thì vẫn còn một số đông cô, cậu quý tử đã không chịu đi làm và luôn luôn đòi hỏi nguồn tài trợ từ bố mẹ để tiêu xài phung phí. Một số cô cậu “được” gia đình “động viên” đi làm đã gây áp lực với cha mẹ là phải cấp một phụ khoản ngoài tiền lương ở chỗ làm như những câu chuyện sau đây trích từ một bài phóng sự của báo Phụ Nữ.
B.H 20 tuổi nhân viên bán hàng của nhà hàng V.N quận 5 cũng được má thuê đi làm với giá 500 ngàn đồng/ 1 tháng. Cô hồn nhiên giải thích: Vì lương ở đây có 600 ngàn đồng, em xài không đủ nên mỗi tháng má em phải cho em thêm để em khỏi bỏ việc”. Nghe cô gái này nói, chúng tôi tưởng gia đình cô này khá giả lắm nhưng hỏi ra mới biết mẹ H góa chồng từ khi mới sinh con gái. Bằng nghề bán chè xôi tại nhà, bà đã nuôi con ăn học. Đang học lớp 10, H đã vướng vào lưới yêu và theo người yêu đi nghỉ mát ở Vũng Tàu 3 ngày liền, khiến bà mẹ lo mất ăn mất ngủ. Chuyện vỡ lở, chàng bị gia đình bắt về, nàng ốm một trận thập tử nhất sinh. Khi cơn sốc tình cảm tuổi mới lớn qua đi, H cương quyết không chịu đến trường. Hai năm sau, mẹ H nhờ người quen xin cho cô làm nhân viên bán hàng tại nhà sách V.H. Lúc đầu, H còn háo hức, sau đó với số lương 600 ngàn đồng không đủ sức hấp dẫn với cô, nên cô đành nghỉ việc. Để động viên con, bà mẹ đành phải trả thêm lương để con đi làm.

Còn trường hợp cậu Q.T, được ba thuê đi làm với mức lương 5 triệu đồng một tháng, trong khi lương cao nhất của nhân viên trong công ty chỉ có 3 triệu đồng. Nhưng Q.T cậu ấm duy nhất của ông Đ.M, giám đốc công ty TNHH ở quận 5 vẫn chưa thỏa mãn. Cậu thường xuyên hù ba, nếu không tăng lương, cậu ta sẽ không đi làm. Hàng ngày, ông M chỉ yêu cầu cậu quý tử của mình có mặt tại công ty lúc 9 giờ sáng, sau đó cậu ta làm việc hay đi chơi cũng được. Thế nhưng, không ít ngày, thay vì đến công ty thì T lại có mặt tại các nhà hàng sang trọng để ăn uống, hát karaoke, thụt bida...hoặc quay cuồng trong các vũ trường. Tiền thanh toán hóa đơn của các nhà hàng không dưới 5 triệu đồng. Cách đây không lâu, vì cá độ bida mà T phải mang nợ tới 35 triệu. Sau 10 ngày không có tiền trả, T bị chủ nợ (cũng là cậu ấm ở Quận 5) tuyên bố sẽ mướn xã hội đen thanh toán theo kiểu giang hồ. Không còn cách nào khác, T thú thật mọi chuyện với ba và tới lúc này, ông M mới té ngửa vì cậu quý tử của mình từ lâu đã say mê đen đỏ. Người cha quá nuông chiều con chỉ còn biết kêu trời...
Bạn,
Tác giả bài phóng sự trích dẫn ở trên là một nữ phóng viên. Nhà báo này cũng đã kể lại một trường hợp xảy ra ngay trong gia đình của người anh ruột: H, cháu của tôi năm nay 23 tuổi, con trai lớn của anh chị tôi, hễ cứ xong bữa là quần áo phẳng phiu, tóc chải láng coóng, người sực nức mùi nước hoa ngoại, dắt chiếc Wave bóng lộn ra khỏi nhà và chỉ trở về trước 12 giờ đêm. Lúc đầu tưởng cháu học thêm ngoại ngữ, sau mới biết cháu đến vũ trường, hoặc đến các tụ điểm karaoke, bi da hoặc cùng bạn bè đi uống cà phê. Tôi hỏi chị dâu tôi: Lương tập sự mỗi tháng chỉ gần 400 ngàn đồng thì tiền đâu để ngày nào cháu cũng đi chơi như vậy. Chị giải thích: Thì vẫn giống như 4 năm nó học đại học, tháng nào anh cô chẳng phải trả một triệu đồng tiền lương cho nó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Oshin là một danh từ mới khai sinh mấy năm nay, để chỉ các người giúp việc nhà, thời trước ta gọi là người ở, người làm, một việc mà thời phong kiến ông bà mình gọi là "gia nhân." Có một ngôi "chợ oshin" đã khai sinh và hoạt động tấp nập ở Sài Gòn, và được báo Người Lao Động ghi nhận về ngôi chợ dị thường này như sau.
Mùa khô năm nay dù chưa tới đỉnh điểm, nhưng nước ngọt đang trở thành nỗi lo lđối với nhiều cư dân Sài Gòn. Giám đốc Chi nhánh Cấp nước Chợ Lớn, thừa nhận: Thiếu nước nghiêm trọng. Phóng viên báo SGGP ghi nhận như sau.
Gần đây, người dân huyện Đức Phổ (Quảng Ngãi) bàn tán xôn xao về tình trạng trẻ em bị dụ dỗ, bắt cóc đem bán cho những tay "buôn người" để đưa vào TPSG sang qua những người bán mì gõ. Báo Ngưòi Lao Động viết như sau.
Ngày 6 tháng 3 vưà qua, mộr tai nạn thảm khốc xảy ra ở Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai khiến 6 học sinh lớp 10 chết tại chỗ, 16 học sinh khác bị thương nặng. Theo báo Tuổi Trẻ, sau vụ tai nạn này, công an đã "hốt" các xe lam, xe Daihatsu - loại chế biến để chở học sinh. Không có xe đưa rước, trên lộ trình đến trường rất dài, có nơi các học sinh phải đi gần 20 km mới đến trường, nhiều học sinh đã phải đi học rất sớm và về thật trễ.
Ca sĩ trẻ mới vào nghề thường nghĩ, nếu không có người đỡ đầu để vạch ra những chiến luợc phát triển, cùng nguồn tài chính dồi dào và các mối quen biết hậu thuẫn thì dù hát hay mấy cũng khó nhanh chóng nổi tiếng. Cho nên việc tìm kiếm ông bầu đang là mục tiêu của nhiều ca sĩ trẻ nôn nóng nổi tiếng hiện nay. Nhưng khi đã bước chân vào con đường này họ không còn là chính họ. Báo Nười Lao Động viết như sau.
Tỉ lệ trẻ em, phụ nữ VN hành nghề mại dâm tại Cam Bốt, đông nhất là An Giang, Đồng Tháp vẫn gia tăng. Điều đáng lo là số trẻ bị ép bán dâm tại Cam Bốt đều ở lứa tuổi từ 12_16 tuổi. Thậm chí có cả bé gái 8 tuổi cũng bị gia đình đem bán... Báo Gíao Dục Thời Đại viết như sau.
Câu chuyện dưới đây do 1 phóng viên báo Lao Động-Xã hội ghi lại khi phóng viên này đến thăm trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội.Tại trường này, có 1 tổ người mẫu gồm 15 người nam, nữ, ngày ngày phô bày thân thể cho sinh viên vẽ. Báo này viết như sau.
Theo ghi nhận của báo Hà Nội Mới, từ tháng 2 đến nay, có khá nhiều sĩ tử "rớt đài" trong kỳ thi năm trước từ nhiều địa phương đổ dồn về Hà Nội. Trước khi đến các trung tâm luyện thi mong bổ trợ thêm một chút kiến thức, thì việc tìm được một chỗ trọ để tạm "an cư" dùi mài kinh sử cũng không phải là điều đơn giản. Báo này viết như sau.
Theo báo Người Lao Động, khó có thể thống kê chính xác số lượng ca sĩ hành nghề chuyên nghiệp tại SG, nhưng theo Phòng Ca múa nhạc Sở Văn hóa Thông tin CSVN Sài Gòn, con số ấy ước lượng lên đến gần 3 ngàn, trong đó hơn 2/3 là ca sĩ trẻ. Họ có mặt khắp mọi sân khấu biểu diễn ca nhạc từ nhỏ đến lớn, thậm chí trên các chương trình nhạc trẻ của các đài truyền hình, phát thanh. Bằng đủ mọi cách thức tiếp thị, có người nhanh chóng trở thành "sao" chi phối không nhỏ đến thị trường ca nhạc trong nước.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.