Hôm nay,  

Những Phụ Nữ Đội Đá

30/12/200700:00:00(Xem: 5090)

Bạn,

Những phụ nữ được nhắc trong lá thư này là dân nghèo đội đá mướn để kiếm kế sinh nhai qua ngày ở bãi đá Hòn Sóc, tỉnh Kiên Giang. Suốt năm, không một ngày nghỉ, họ đều "ứng trực" trên bãi đá này để chờ người mướn. Câu chuyện của các phụ nữ này đậm vị mặn mồ hôi và cả nước mắt như ghi nhận của báo Tuổi Trẻ qua đoạn ký sự sau đây.

Vẻ mệt mỏi hằn sâu trên mặt nhưng chỉ cần một tiếng "Xuống đá cho ghe!" là các chị lại đứng dậy tức thì. Mùa nắng cũng như mùa mưa, các chị vẫn có mặt thường xuyên trên bãi đá, ai kêu đội đá thì làm, miễn sao có việc làm.Giờ giấc của công việc vô chừng. Có khi sáng sớm tới chiều, có khi 12 giờ trưa hoặc 6 giờ tối. Cứ có người mướn là các chị quần quật đội đá, áo quần thấm đẫm mồ hôi. Khi không có ghe mướn xuống đá các chị lại lũ lượt kéo nhau ngồi lại một chỗ để cùng giãi bày tâm sự, những nỗi niềm riêng tư của mình... Khổ cực là vậy nhưng những bữa cơm của các chị cũng hết sức đạm bạc, có khi chỉ mấy con cá ba thú kho, tô canh cho xong bữa.

Chị Nguyễn Thị Tuyết quê ở An Giang, không chỉ có mình chị mà cả chồng con cũng qua bãi đá Hòn Sóc làm mướn kiếm sống. Chị tâm sự: "Bữa nào có nhiều ghe mướn, bữa đó có nhiều tiền mua đồ ăn, còn bữa nào không làm được thì ăn cũng đơn giản cho qua bữa. Có khi đang ăn cơm có ghe mướn xuống đá là lại phải nghỉ ăn để đi làm..." Chị Điệp, một trong những người phụ nữ đang làm công việc nặng nhọc này, cho biết đá tính theo khối, một khối đá từ trên bãi xuống ghe là 10 ngàn đồng. Như vậy trung bình mỗi ngày các chị kiếm được 30 ngàn đồng-50 ngàn đồng, ngày nào có nhiều ghe thì được 70 ngàn-80 ngàn đồng. Các chị cho biết có ngày một chị có thể đội tới 1 tấn đá xuống ghe.

Chị Loan đi đội đá mướn đã được tám năm, nhưng cuộc sống vẫn chỉ đủ ăn qua ngày, hai đứa con của chị học hành chưa tới đâu cũng phải nghỉ học ở nhà. Chị nói: "Biết là thiệt thòi cho nó, nhưng với thu nhập thất thường từ nghề đội đá mướn buộc phải thôi học, chịu vậy". Cũng như chị Loan, chị Hường buồn vì đời mình đã không được học đến nơi đến chốn, ráng làm mướn cho con học hành đàng hoàng vậy mà cũng không được. Ăn cơm nghèo, ngủ nhà lá, làm thì quần quật, lúc nào cũng mong có được cuộc sống ổn định. Lúc khỏe thì vậy, lúc trái gió trở trời, một ngày nằm trong nhà lá tạm trú là một ngày tốn tiền ăn, tiền trọ. Thế là bệnh mấy cũng phải ráng đi làm. Lúc ấy, các chị lại ước giá như có việc làm ở tại quê mình thì dù thu nhập thấp cũng ráng ở quê làm ăn, vì dù sao cũng có nhà, có bà con dòng họ...

Bạn,

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, ở bãi đá Hòn Sóc hiện nay trẻ em theo cha mẹ đi làm ăn khá nhiều. Điều này cũng đang đặt ra một câu hỏi là tình trạng trẻ em thất học ở đây khá cao.

Hiện nay cả bãi đá Hòn Sóc có đến 20 tổ đội đá, hầu hết là phụ nữ, tuổi đời từ 30-40. Công việc nặng nhọc nhưng không phải là nghề, lại làm tự do, làm mướn nên chẳng có quyền lợi gì khi sơ sẩy...Họ đội mỗi ngày hàng tấn đá nhưng không vá nổi cuộc đời mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngay cả các đại biểu quôc hội cũng biết: Việt Nam chưa có chuyện lập hội, lập hè gì cả... Nghĩa là, dân Việt Nam trước giờ chẳng hề có quyền tự do lập hội.
Bạn thắc mắc, vì sao những bản báo cáo nhà nước, dù từ cơ quan trung ương đảng hay của quốc hội, hay của các cơ quan như mặt trận và đoàn và hội... nghe cứ y hệt nhau?
Chuyện trước giờ thỉnh thoảng đã nghe đâu đó rồi. Có vẻ như lâu lâu lại lộ ra chuyện đó: bỗng nhiên khám phá ra bị mất cơ phận.
Đó là chuyện như dường bất tận. Các thương lái đôi khi xuất hiện như cứu tinh cho nông dân, mang tiền tới kịp thời cho qua cơn ngặt cuối vụ mùa… nhưng cũng nhiều khi gây khóc hận, khi giở trò ép giá, xù hàng...
Tỉnh nào cũng nghe chuyện chợ cũ, chợ mới. Nguồn sống, nguồn kinh doanh của dân, nhưng cứ bị mấy chữ ký của cán bộ trên cao biến đồi nhiều khi rất là vô lý.
Bài thơ tựa đề “Tôi rất sợ rồi sẽ một ngày” của một nhà thơ ký tên “Một thầy giáo dậy Văn yêu nước” nêu lên cái nhìn tương lai đáng ngại.
Đó là “quả đắng” mà Công ty cổ phần Gang thép Thái Nguyên (TISCO - thuộc Tổng công ty Thép VN) gặp phải khi đầu tư mở rộng giai đoạn hai Nhà máy Gang thép Thái Nguyên.
Một thời, chúng ta nghe chuyện nhà nước Hà Nội nói rằng, Hoàng Sa là của chúng ta, nhưng thôi hãy để cho thế hệ sau đòi lại vùng đảo này...
Báo Lao Động cho biết hãng hàng không Vietnam Airlines đã “xin lỗi và khẩn trương thu hồi tạp chí Heritage in cô gái mặc áo dài hình chùa thiêng Myanmar.”
Có phải mặt trận độc trùng nằm trong sách cổ binh thư Trung Quốc, và bây giờ mới vận dụng vào cuộc chiến nhắm về phương Nam?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.