Hôm nay,  

Bác Sĩ Và Lương Tâm: Cứu Người Trên Máy Bay

25/09/201200:00:00(Xem: 16430)
(Viết theo lời kể.)

Một hành khách là một thanh niên trẻ đang mang ống nghe (headphone, Kopfhưrer) xem phim vui trong chuyến máy bay hàng không trên tuyến đường bay từ phi trường J. Kennedy ở New York City đến phi trường Frankfurt am Main, Germany vào một ngày của tháng 08 năm 2006 sau một chuyến viếng thăm khoảng 10 ngày thành phố New York và thăm đứa em gái đang học ở đại học New York University, Stern School of Business. Lúc bấy giờ máy bay đang ở cao độ khoảng 30.000 feet (khoảng 10 km) cách mặt biển Đại Tây Dương sau khoảng 4 giờ đồng hồ bay. Bầu trời bên ngoài đã tối hẳn, hành khách không thấy gì ngoài không gian đen nghịt. Hầu hết hành khách đang ru hồn trong những giấc ngũ chập chờn. Nhưng cũng có số người đọc báo hoặc xem phim v.v. Không khí trong máy bay tương đối yên lặng. Có lẽ ai ai cũng mong đợi máy bay đến nơi sớm, hạ cánh an toàn.

Bổng nhiên có những chiêu đãi viên hàng không với vẻ mặt lo lắng trước một hành khách trạc tuổi khoảng 43, người Gia Nã Đại, đang nằm dài bất tỉnh trên lối đi giữa hai hàng ghế ngồi. Có những hành khách khác đứng gần đó xầm xì về bệnh nhân. Mỗi lúc tiếng ồn càng lớn và càng lan ra khắp mọi nơi trong máy bay. Người thanh niên đang xem phim vội vứt ống nghe xuống và chạy nhanh lại nơi người hành khách đang nằm ngăn cản lối đi thì bị một nữ chiêu đãi viên hàng không ngăn cản thanh niên nầy lại và nói bằng tiếng Anh:
bs_nguyen_van_phuc
BS Nguyễn văn Phúc (Medical Doctor) năm 2005.
- Xin lỗi, mời ông tránh ra xa vì một hành khách đang bất tỉnh, khá nghiêm trọng !

Thanh niên đáp lại:

- Thưa bà, tôi là bác sĩ.

Đồng thời người thanh niên thò tay vào túi quần để lấy Thẻ Bác Sĩ đang hành nghề để trình cho chiêu đãi viên xem. Thanh niên chưa kịp đưa thẻ thì nữ chiêu đãi viên đã nhanh miệng nói với giọng ngạc nhiên:

- Ô, thế thì tốt quá, xin nhờ Bác Sĩ cứu giúp hành khách nầy. Chiêu đãi viên hàng không vừa nói vừa đưa mắt hướng về hành khách bệnh nhân đang nằm ngăn cản lối đi.

Tức thì, người thanh niên đã yêu cầu nữ chiêu đãi viên mang đến hộp cứu thương và bình dưỡng khí, đồng thời dùng những ngón tay bắc mạch bệnh nhân. Mạch tại cổ tay của bệnh nhân không nhảy, tại yết hầu trên cổ cũng không có, ở ngực cũng chẳng nghe động tịch gì. Mặc dù gương mặt của bác sĩ rất bình tỉnh nhưng trước tình thế như vậy bác sĩ đã cũng thấy hơi lo lắng cho số phận hành khách nầy. Lúc bấy giờ máy bay đang ở trên không phận của Đại Tây Dương, tịch mịch, không thể nào đáp ngay xuống đất để cấp cứu bệnh nhân được mặc dù tình trạng của bệnh nhân có nguy kịch đến đâu. Nếu có sự yêu cầu của bác sĩ cấp cứu, nhanh lắm là máy bay chỉ có thể đáp xuống phi trường nào gần nhất khi máy bay bắt đầu vào không phận đất liền. Ít nhất cũng mất khoảng trên 4 giờ đồng hồ bay nữa. Với kinh nghiệm làm việc sẵn có, bác sĩ đã nhanh tay cởi quần của hành khách bất tỉnh đó và bắc mạch tại hán. Trong lòng bác sĩ cảm thấy vui vì mạch của bệnh nhân còn đập mặc dù đập rất yếu ớt. Thế thì còn nước còn tác. Khi bình dưỡng khí vừa được nữ chiêu đãi viên mang tới, bác sĩ đã cho bệnh nhân thở dưỡng khí ngay. Đồng thời bác sĩ đã nhờ một hành khách ngồi gần bên cạnh bệnh nhân giữ 2 chân bệnh nhân trên độ cao vừa phải để cho máu trong cơ thể bệnh nhân nhanh chảy lại về tim. Song vào đó bác sĩ đã dùng hai bàn tay ấn mạnh từng nhịp lên ngực bệnh nhân. Sau những phút với phương pháp cấp cứu, bác sĩ đã thấy gương mặt bệnh nhân thay đổi từ xanh mét trở nên tươi từ từ trở lại. Lúc bấy giờ bác sĩ dùng ống nghe mạch tim trong hộp cấp cứu để đo mạch của bệnh nhân thì thấy mạch tim bắt đầu đập từ từ đều đặn hơn. Sau khoảng 7 phút tiếp tục cấp cứu thì bệnh nhân đã hồi tỉnh trở lại. Bác sĩ đã dìu bệnh nhân về chổ ngồi và theo dõi tiếp tục tình trạng bệnh nhân qua những sự dò hỏi về tình trạng sức khoẻ của bệnh nhân đã có trong quá khứ như thế nào để bác sĩ viết biên bản bằng Anh ngữ và có những lời đề nghị cần thiết đối với bệnh nhân khi máy bay đáp xuống phi trường. Sau khi viết biên bản, bác sĩ đọc cho bệnh nhân nghe rồi bệnh nhân ký xác nhận và biên bản cũng được trao cho phi hành đoàn.


Trong lúc bác sĩ đang cấp cứu bệnh nhân, có những hành khách lo xa nói rằng: Không biết có phải người đó là bác sĩ thật không mà trông thấy trẻ quá. Nhưng có người lại nói: Ông ấy thấy trẻ mà cấp cứu lành nghề như vậy thì chắc chắn là bác sĩ rồi. Một nữ hành khách trẻ tuổi khác ngồi kế bên bác sĩ trước khi xảy ra sự việc thì đã trò chuyện với người thanh niên trẻ nầy và cũng đã được biết người thanh niên đó thật sự là bác sĩ và cô ta đã nói ra cho mọi người nghe: Thanh niên ấy thật sự là một bác sĩ đấy quý vị. Xin quý vị yên tâm.

Sau khi bệnh nhân bắt đầu tỉnh trở lại thì có một bác sĩ người Gia Nã Đại khá lớn tuổi (tuổi đã về hưu) cũng vội đến. Đến nơi ông thấy bác sĩ trẻ tuổi cấp cứu khá lành nghề nên ông cũng cảm thấy vui mừng rằng đồng nghiệp đã cứu người. Sau đó, tất cả hành khách trên máy bay đều vỗ tay vang dội tán thưởng những hành động cứu người của bác sĩ đến từ Đức quốc giống như chuyện phim vậy.

Thanh niên với hành động cứu người ấy là Bác sĩ Nguyễn văn Phúc (Medical Doctor), là một thuyền nhân (boat people) Việt Nam, theo gia đình qua Tây Đức lúc 18 tháng. Bác sĩ đã tốt nghiệp Bác sĩ Y khoa tại đại học Giessen, Cọng Hoà Liên Bang Đức năm 2005 lúc 26 tuổi. Sau đó làm việc tại bệnh viện St. Vincenz ở Limburg, Tây Đức. Tại bệnh viện bác sĩ Phúc phải làm việc ở tất cả lãnh vực thuộc phân khoa nội thuơng, cấp tính và ở phòng cấp cứu để sớm hoàn tất Bác sĩ Chuyên Khoa Nội Thương.

Được biết, bác sĩ Nguyễn văn Phúc đã tốt nghiệp Bác sĩ Chuyên khoa Nội Thương vào tháng 8 năm 2011 và sau đó đã mở phòng mạch tư tại Đức quốc. Khi còn là học sinh Trung học, học sinh NV Phúc đã đi du học tại Mỹ. Khi theo học ngành Y khoa sinh viên NV Phúc đã làm thực tập nhiều tháng tại các bệnh viện ở Anh quốc, Việt Nam và Úc châu cũng như tại CHLB Đức. Bác sĩ Nguyễn văn Phúc có nguồn gốc của Núi Ấn Sông Trà.

Tưởng cũng nên nói thêm rằng, muốn mở phòng mạch bác sĩ ngành Nội Thương tại Cọng Hoà Liên Bang Đức, trước hết phải mất 13 năm học từ Tiểu học đến khi tốt nghiệp bậc Trung học Phổ Thông (Gymnasium). Thông thường, với văn bằng Tú Tài điểm tốt "A=very good" hoặc "B= good" thì có thể nộp đơn xin vào các đại học ngành Y Khoa để được tuyển chọn. Ngày xưa phải nộp đơn ở Trung Tâm cứu xét và phân phối chổ học: (ZVS: Zentralstelle fr die Vergabe von Studienpltzen). Chương trình học Y Khoa tại CHLB Đức kéo dài 6 năm, không kể phần thực tập ở bệnh viện trước khi được vào học ngành y khoa. Sau khi tốt nghiệp ngành y khoa thì trở thành bác sĩ Y khoa (Medical Doctor) tổng quát. Nếu bác sĩ muốn trở thành bác sĩ chuyên khoa thì phải làm việc tại một bệnh viện vừa làm vừa học theo phân khoa của mình. Đối với phân khoa nội thương là lâu nhất, kéo dài 6 năm. Sau 6 năm, bác sĩ phải trải qua một kỳ thi do Hội đồng Y khoa khảo hạch. Hội đồng thi gồm những Giáo sư Bác sĩ Y Khoa trong ngành. Nếu tốt nghiệp thì bác sĩ đó được cấp văn bằng Bác sĩ Chuyên khoa Nội Thương (Facharzt fr innere Medizin). Với văn bằng đó bác sĩ mới được phép xin mở phòng mạch. Mở phòng mạch tư phải có sự chấp thuận của Hội Đồng Bác sĩ Tiểu Bang (Landesrztekammer) nếu địa phương đó thiếu phòng mạch. Thông thường thì bác sĩ chuyên khoa sang lại những phòng mạch của các bác sĩ về hưu trí.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việc thuốc trị béo phì Zepbound mới được thông qua đã bổ sung thêm lựa chọn cho các loại thuốc giúp giảm cân, nhưng nó cũng đi kèm với những thách thức về chi phí và khả năng tiếp cận, giống như các loại thuốc giảm cân khác trong cùng nhóm. Các loại thuốc trong nhóm này gồm chất chủ vận (agonists), hay chất bắt chước các hormone tự nhiên trong ruột có ảnh hưởng đến quá trình trao đổi chất của cơ thể và tín hiệu đói phát ra từ não. Nhưng các loại thuốc đã được chuẩn thuận, các phiên bản tổng hợp của các hormone này, là những phân tử có kích thước lớn nên quá trình sản xuất khá tốn kém và mất thời gian. Điều này khiến cho thuốc có giá cả đắt đỏ và ngày càng khan hiếm
Bên cạnh việc đi du lịch, thời gian quây quần bên gia đình và những lễ hội tưng bừng, mùa lễ cũng có liên quan đến việc tăng nguy cơ mắc bịnh tim, đột quỵ và nhịp tim không đều. Theo một nghiên cứu được trình bày tại British Cardiovascular Society đầu năm nay, kỳ nghỉ lễ năm nay có thể còn nguy hiểm hơn bình thường vì Giáng sinh rơi vào thứ Hai. Nghiên cứu mới phát hiện rằng nguy cơ lên cơn đau tim vào thứ Hai cao hơn so với các ngày khác trong tuần.
Mỗi năm, ở Hoa Kỳ có nửa triệu người chết vì các nguyên nhân liên quan đến hút thuốc, trong khi ước tính có khoảng 16 triệu người đang sống với các bệnh mãn tính liên quan đến hút thuốc lá, như bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính, các bệnh tim mạch, đột quỵ hoặc ung thư. Những rủi ro của việc hút thuốc thì chắc ai cũng đã biết rõ, nhưng cai thuốc vẫn là một việc rất khó khăn, khiến nhiều người bỏ cuộc giữa chừng; họ cho rằng dù gì thì sức khỏe cũng đã tổn thương rồi. Tuy nhiên, theo nhiều nghiên cứu, cai thuốc luôn có nhiều lợi ích.
Ngày 8 tháng 12, Cơ Quan Kiểm Soát Thực-Dược phẩm Hoa Kỳ đã phê duyệt liệu pháp chỉnh sửa gen CRISPR/Cas9 đầu tiên trên thế giới. Phương pháp điều trị này được gọi là Casgevy, nhắm vào bệnh hồng cầu hình lưỡi liềm (sickle cell), giúp cơ thể bệnh nhân tạo ra huyết sắc tố khỏe mạnh. Ở những người mắc bệnh hồng cầu hình lưỡi liềm, huyết sắc tố bất thường khiến cho các tế bào hồng cầu trở nên cứng và có hình lưỡi liềm, có thể gây tắc nghẽn mạch máu. Đến tháng 3 năm 2024, FDA sẽ ra quyết định liệu liệu pháp tương tự có thể được sử dụng để điều trị bệnh beta-thalassemia, một chứng rối loạn làm giảm sản xuất huyết sắc tố, hay không.
Mấy tháng nay chúng ta nghe nói nhiều đến bệnh phổi, “hội chứng phổi trắng” (White Lung Syndrome” và dịch sưng phổi hay “pneumonia” ở trẻ em bên Trung Quốc và ở Mỹ với tin đồn rằng có con vi khuẩn hay siêu vi mới gây ra bệnh này.
Số ca nhiễm vi rút hợp bào hô hấp (RSV) gia tăng, bệnh cúm đang lây lan rộng rãi và số lượng bệnh nhân phải vào bệnh viện cấp cứu ngày càng tăng. Tốt nhất là nên thực hiện các biện pháp phòng ngừa để bảo vệ bản thân, khách khứa và gia đình quý vị. Theo một cuộc khảo sát của tổ chức vô vụ lợi KFF (trước đây gọi là Kaiser Family Foundation), một nửa người dân Hoa Kỳ dự định thực hiện các biện pháp bảo vệ sức khỏe trong mùa lễ này. Một số lo lắng về nguy cơ mắc bệnh của chính mình; những người khác muốn bảo vệ người thân vì các loại bệnh hô hấp rất dễ lây truyền.
11 năm trước, các khoa học gia Jennifer Doudna và Emmanuelle Charpentier lần đầu tiên mô tả một phương pháp mới để chỉnh sửa gen, được gọi là CRISPR, trong một bài báo khoa học. Phát hiện mới rất quan trọng và đã giúp cho hai khoa học gia đoạt giải Nobel Hóa học năm 2020: nó có thể thay đổi cách điều trị các căn bệnh di truyền. Vào ngày 8 tháng 12 năm 2023, Cơ Quan Kiểm Soát Thực-Dược Phẩm Hoa Kỳ (FDA) đã chính thức chuẩn thuận phương pháp điều trị đầu tiên dựa trên công nghệ này ở Hoa Kỳ.
Dù lệnh cấm đã được công bố rộng rãi và có hiệu lực, người dân California – kể cả trẻ vị thành niên – vẫn có thể mua thuốc lá điện tử có hương vị trên mạng. Điều này được chỉ ra qua một nghiên cứu mới được xuất bản trên JAMA Network Open. Vào ngày 21 tháng 12 năm 2022, California ban hành Senate Bill 793 của Thượng viện, cấm bán hầu hết các sản phẩm thuốc lá có hương vị (flavored tobacco), bao gồm cả thuốc lá điện tử (e-cigarettes), cho mọi người ở mọi lứa tuổi. Shisha, các loại xì gà cao cấp và thuốc lá không khói (loose-leaf tobacco) được miễn khỏi luật này.
Theo một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Nature, tình trạng buồn nôn và nôn mửa thường xảy ra trong giai đoạn ba tháng đầu của thai kỳ chủ yếu do một loại hormone gây ra. Các nhà nghiên cứu cho biết phát hiện này có thể dẫn tới những phương pháp điều trị tốt hơn cho tình trạng ốm nghén, kể cả những trường hợp hiếm gặp, nguy hiểm đến tánh mạng.
Thời tiết thay đổi có thể khiến cho tâm trạng và cảm xúc thay đổi theo, mùa lễ cũng có thể gây ra những thay đổi trong tâm trạng và hành vi của mọi người. Vào khoảng thời gian này trong năm, sẽ có nhiều người trong chúng ta cảm thấy căng thẳng, lo lắng và bực bội hơn bình thường. Những nguyên nhân gây căng thẳng có thể dẫn tới nguy cơ cao về các bệnh tim mạch, ngộ độc rượu và cả tỷ lệ tử vong do đột quỵ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.