Hôm nay,  

Chỉ Có 24% Dân Mỹ Vui Chơi Halloween

29/10/200600:00:00(Xem: 7884)

Chỉ Có 24% Dân Mỹ Vui Chơi Halloween Truyền Thống

Theo một cuộc thăm dò mới đây của Rasmussen Reports, 24% người Mỹ trưởng thành nói rằng họ sẽ tham dự ngày lễ Halloween năm nay, và 20% nói họ sẽ diện thật đẹp trong dịp này. Và thật không ngạc nhiên khi có tới 40% nhóm những người trẻ, từ 18 - 29 tuổi được khảo sát xác nhận rằng họ sẽ phục sức những bộ quần áo lạ trong năm nay. Trong khi đó, 68% nói sẽ không ăn uống, tiệc tùng gì hết. 75% thú nhận họ cũng chẳng chưng diện làm gì trong ngày lễ năm nay.

Khoảng 48% nói họ cảm thấy rằng Halloween chỉ là một dịp lễ không mấy quan trọng. Một số ít, 6% hớn hở nói rằng Halloween là một trong những ngày quan trọng nhất trong năm. 37% cho rằng đó là một ngày lễ đáng sợ ở một số nơi.

35% nói rằng họ sẽ trang trí ngày truyền thống này với các trái bí được chạm trỗ. Khoảng 59% nói họ không làm gì hết. Một con số đáng chú ý là 41% các cặp kết hôn sẽ mua bí có chạm khắc nhiều hơn người độc thân (26%).+++

Cali: Hãng Máy Bay Tư Nhân Bị Tố Chở Tù Bí Mật Cho CIA

Báo New Yorker lại khui ra một hãng máy bay làm việc cho CIA. Hãng này đã làm những đặc vụ chở người bị bắt đến các trung tâm thẩm vấn bí mật ngoài nước Mỹ hoặc chở những nhân viên CIA đi bắt người hay chuyển người mà CIA "mượn" của một số nước để điều tra chiến thuật và chiến lược.

Đó là hãng máy bay tư được niêm yết hẳn hoi trên trang nhà của hãng Boeing. Trên trang đó  có một chương dành riêng cho Hãng máy bay có tên là  Jeppesen International Trip Planning, cơ sở chánh đặt tại San Jose, California chuyên nghiệp cung ứng dịch vụ quốc tế, khẩn cấp và an toàn khăp thế giới, từ Aachen đến Zhengzhou. Hãng Boeing trong phần mô tả công việc và báo cáo hàng năm không ngần ngại nói khách hàng của hãng  Jeppesen gồm cả CIA.

Báo chí đã nói quá nhiều về những chuyến bay bí mật của CIA và chánh quyền Bush hơn một lần bị chánh quyền các nước than phiền về những chuyến bay bí mật và trung tâm thẩm vấn hải ngoại này. Quốc Hội Mỹ cũng có mở cuộc điều tra về nội vụ. Nhưng ít ai ngờ những hãng máy bay mà CIA thuê này, có một hãng lớn nhứt lại trực thuộc hãng Boeing như trong phát giác này.

Tìm hiểu, báo New Yorker phỏng vấn một cựu nhân viên của hãng Jeppesen. Người này yêu cầu được dấu tên, cho biết Anh ta không biết mình làm những chuyến bay đặc biệt như vậy vì Anh không biết người hành khách là ai mà chỉ giao dịch với  người đứng ra mướn thôi. Nhưng Anh nhớ trong nhiều phiên họp nội bộ Ô.  Bob Overby, giám đốc điều hành của hãng Jeppesen International Trip Planning, có nói hãng làm tất cả những phi vụ lạ thường, chở khách lạ thường, và trên máy bay có thể xảy ra những việc lạ thường như tra tấn nhau.  Nhưng để kiểm chứng, nhà báo gọi cho Ô.Overby, thì không được trả lời. Mà người cao hơn trả lời là miển bình luận về lời nói của người cựu nhân viên ấy.

Tưởng cũng nên nhắc nhà báo Anh Stephen Grey có viết thành một cuốn sách đã xuất bản nói rất nhiều về nhũng chuyến tàu ma. Dựa vào tài liệu của ngành ăn ninh phi hành và  an ninh nội chính  của  Tây Ban Nha, tác giả khẳng định về những chuyến bay của CIA tiếp tế cho nhiều nhóm nổi dậy, chuyên chở nhiều người bị bát như bắt cóc, và có khi dùng máy bay như trung tânm thẩm vấn để lấy tin tức chiến thuật. Ong dẫn dụ cụ thể như  Khaled el-Masri, một người Đức mua bán xe bị bắt vì nghi lầm là quân khủng bố Al Qaeda bị bắt và chở đi, khai thác ngay trên chuyến bay hồi năm 2004. Masri, một người theo đạo Hồi bị bắt ở biên giới  Serbia và  Macedonia trên xe bus. Nhà cầm quyền cho CIA mượn và CIA chở y đi bằng máy bay  Boeing 737. Máy bay này của hảng Jeppesen International Trip Planning, và Jeppesen International Trip Planning như  đã nói ở phần trên, năm trong đại công ty Boeing.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2026 sắp đến, hứa hẹn nhiều thay đổi sâu rộng về khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe đối với người có thu nhập trung bình thấp, người già, người tàn tật, nguyên nhân là do những chính sách mới, thay đổi luật ngân sách và cải cách Medicare/Medicaid.
711 chiếc ghế trống, trên đó đặt một cành hoa hồng vàng, đã được sắp xếp ở khu vực trước văn phòng Sở Giao thông Vận tải California (Caltrans), tượng trưng cho 711 nạn nhân đã chết vì tai nạn xe cộ trong năm 2024 ở Quận Los Angeles. Gia đình của những nạn nhân đã trưng bày di ảnh, kỷ vật của người thân xung quanh những chiếc ghế. Khá nhiều nạn nhân là trẻ em.
- Chính Quyền Trump Hủy Hàng Loạt Lễ Nhập Tịch Tại New York Vì Vướng Mắc Pháp Lý. - Âu Châu Xôn Xao: Zelensky Cảnh Báo Kế Hoạch Của Trump Buộc Ukraine Chọn Giữa “Phẩm Giá” Và Sự Hỗ Trợ Từ Hoa Kỳ. - Tòa Bạch Ốc Bênh Vực Việc Tổng Thống Trump Gọi Nữ Phóng Viên Là “Heo”. - 5 Lý Do Giải Thích Vì Sao Nhiều Nhân Vật Cộng Hòa Bắt Đầu Xa Rời Trump. - Thẩm Phán Liên Bang Tạm Chặn Khai Triển Vệ Binh Quốc Gia Tại Washington. - Hỏa Hoạn Tại COP30: Đàm Phán Khí Hậu Tê Liệt Giữa Giai Đoạn Nước Rút. - Tuần Duyên Hoa Kỳ Hạ Cấp Biểu Tượng Hình Chữ Vạn Và Thòng Lọng Trong Chính Sách Mới. - Tòa Án Bác Bỏ Vụ Kiện Liên Quan Đến Phụ Nữ Bị Biên Phòng Bắn Tại Chicago. - Chính Quyền Trump Nhăm Nhe Mở Rộng Khoan Dầu Ngoài Khơi California Và Florida. - Chính Phủ Liên Bang Chuẩn Thuận Hình Nộm Thử Nghiệm Va Chạm Mới Làm Giống Cơ Thể Phụ Nữ. - TQ Tung Thủ Đoạn Ngoại Giao “Chiến Lang,” Công Kích Thủ Tướng Nhật Ở Nhiều Nước. - Chính Quyền Trump Liệt Chính Sách DEI Và Trợ Cấp Phá Thai
Học giả Burghart ghi nhận hiện nay ở Mỹ có khoảng 2.5 triệu nhà hoạt động thuộc các phong trào thượng tôn da trắng, dân tộc Cơ Đốc Giáo đang hoạt động tích cực cho niềm tin của mình.
Bản giảo nghiệm ghi rõ: anh chết trong tư thế treo cổ, tay chân bị trói quặt ra sau bằng vải. Không có dấu hiệu chống cự. Luật sư của gia đình, David B. Rankin, nói tư thế này “đáng nghi ngờ” và chỉ ra rằng trung tâm để Ge rời phòng, tự chuẩn bị dây và chết mà không ai phát giác. Ông nộp đơn kiện FOIA tại tòa liên bang Quận Nam New York nhằm buộc Bộ Nội An và ICE phải cung cấp toàn bộ hồ sơ.
Gabrielle Oliveira của Đại học Harvard đã mô tả cha mẹ di dân coi giáo dục là "sự thể hiện tình yêu" (currency of love), là ý nghĩa cho sự hy sinh để đầu tư một tương lai tươi sáng hơn cho con cái.
Giữa lúc chính phủ Hoa Kỳ bị tê liệt sang tháng thứ hai, Tổng thống Donald Trump đang gây áp lực buộc đảng Cộng Hòa trong Thượng viện hủy bỏ quy tắc filibuster – điều mà giới nghị trường gọi là “lựa chọn hạt nhân” (nuclear option), vì nó làm thay đổi tận gốc cách biểu quyết của Thượng viện. Trump viết trên Truth Social: “Hãy chấm dứt filibuster, không chỉ vì vụ đóng cửa này mà cho tất cả những việc khác. Chúng ta sẽ thông qua mọi chính sách hợp lý và làm nước Mỹ vĩ đại trở lại.” Ông cáo buộc đảng Dân Chủ “sẽ làm điều đó ngay khi có cơ hội”, và hối thúc Cộng Hòa – đang nắm đa số – ra tay trước. Trong khi hai đảng vẫn giằng co về ngân sách và trợ cấp y tế, Dân Chủ yêu cầu gia hạn các khoản hỗ trợ theo đạo luật Affordable Care Act vốn sắp hết hạn cuối năm.
Nhiều người California là thành viên Medi-Cal lại không biết họ đủ điều kiện nhận dịch vụ chăm sóc nha khoa và nhãn khoa miễn phí, những dịch vụ được tạo ra để giúp các gia đình sống vui, khỏe.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Cử tri California đã thông qua Dự luật 50, cho phép vẽ lại bản đồ bầu cử quốc hội theo hướng có lợi cho Đảng Dân Chủ – một thắng lợi lớn nhất của đảng này trong cuộc chiến tái phân chia khu vực bầu cử trên toàn quốc trước kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ 2026.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.