Hôm nay,  

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (43)

28/06/200600:00:00(Xem: 2379)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

43. Nàng Dâu Nổi Hung

Thằng Bò cố vớt vát mấy hột đậu phụng nấu và mấy củ khoai đã bị chân dẫm bẹp nát. Đang giận ở đâu, lại bị vợ cằn nhằn, Bảnh muốn trút lên thằng Bò. Hắn đưa chân dí nát củ khoai mà tay thằng Bò đang muốn nhặt:

“Địt mẹ. Cút cha mày đi. Không cho ăn.”

Bà Ngọc Hoa càng giận thêm Bảnh:

“Để cho nó lấy. Cấm anh. Cả bàn không giữ được, chút đổ dưới đất, muốn hốt hốt đi!”

“Đâu phải lỗi tại anh...”

“Phải, vậy lỗi tại tôi. Người lớn hết mà chỉ biết giương mắt ngó. Sao mà nhiều người ăn hại thế.”

Lòng bà Muội tím lịm. Trước mặt bà, người con dâu chửi chồng như tát nước, còn nói mắc nói mỏ. Câu chửi “ăn hại” không ám chỉ bà thì còn ai vào đây nữa. Bà đã nhịn nhục nhiều rồi, nhưng đứa con dâu này, được đằng đầu lấn đằng đuôi, càng này càng hỗn láo không coi ai ra gì nữa. Bà cũng phải lên tiếng thôi.

“Vợ chồng anh chị có “rì” thì vào nhà hẵng nói, sao “nại” to tiếng với nhau ngoài đường.”

Chỉ chờ có vậy, mắt bà Ngọc Hoa quắc lên, đỏ lửa:

“Mẹ đừng xía vô chuyện vợ chồng con chứ. Mẹ không thấy anh ấy vô dụng ư" Không ăn hại thì ăn cái gì đây"”

Người em tên Bao, không biết ở đâu ra, thình lình xuất hiện:

“Này chị kia, chị vuốt mặt cũng nể mũi chứ! Dù sao chị cũng là con dâu trong nhà này...”

“Nhà nào" Thằng kia" Mày có nhà à. Mày nhớ này, không có tao, bây giờ mày còn đứng đường đứng chợ. Quân vô ơn bạc nghĩa...”

Bảnh thấy găng quá rồi, phải nhảy vào. Hắn ôm lấy tấm thân đồ sộ của vợ đang muốn nhảy chồm chồm:

“Thôi em. Anh biết rồi. Lỗi tại anh cả. Em đừng giận nữa, thương anh đi mà...”

“Thằng em anh nó chửi tôi mà anh im như thỏ dế. Phản hả" Phản tôi là tôi không để yên.”

Bảnh quay sang mẹ:

“Thôi mẹ. Mẹ vào nhà đi. Vợ con nóng tính nhưng tốt lắm. Mỗi người nhịn một chút có được không"”

“Thì vẫn nhịn...mày thấy, ai làm gì chị ấy.”

“Sợ thì cũng sợ vừa vừa, hèn thế!”

Thằng em hằn học. Bảnh thấy nếu không quyết liệt sẽ xẩy ra to chuyện lắm. Anh bèn nhảy lại tát cho thằng em một bạt tai.

“Mày dám hỗn với chị dâu mày hả" Mày muốn yên thì xin lỗi chị ngay. Tao uýnh chết mày.”

Bà Muội muốn rớt nước mắt vì nhục. Nhưng Bảnh nói đúng, muốn yên cũng phải hòa hoãn và làm vui lòng chị ấy thôi. Lỗi tại bà, đã dặn lòng nhịn nhục mà sao không nhịn được. Bà đưa tay gạt lệ. Thấy mẹ, Bao cũng chợt hiểu ra, bèn nghe lời anh:

“Chị bỏ qua cho em, em nóng bậy.”

Bao bỏ đi. Bà Muội âm thầm cùng chị Mùi dọn dẹp trong khi Bảnh quàng vai dỗ dành đưa vợ vào nhà, lên lầu vào phòng riêng dỗ tiếp. Bảnh hiểu được một phần cơn giận bất ngờ của bà. Đêm qua, lỗi ở Bảnh, bao nhiêu sức lực dồn hết cho một em, nên đã không làm bổn phận hàng ngày với bà Ngọc Hoa. Làm thế nào được, con nhỏ mới vô nghề, thân hình còn non nẻo, nếu anh không hưởng thì mai đây vùi dập đời hoa, uổng công anh dụ dỗ lắm. Lệnh của anh Tư chánh sở, bao thuê một em còn mới giá bao nhiêu cũng được, nghĩa là bông hoa mới một vài lần ong bướm ve vãn...Chỉ có xui một điều, anh lén lút một thời gian “ngắn” với em ngay cái ghế bố sau hẽm và chuyện không qua mắt thằng em. Đêm, dọn quán đã khuya mà bà vợ còn đòi ngọ ngậy anh đành phải khất, hẹn đêm sau “tranh thủ” làm bù. Ba bốn lý do trọng đại như vậy, bà Ngọc Hoa không nổi hung lên sao được...

Ngồi lì bì một đống trong căn nhà chiếm hẽm thông thương mặt trước ra mặt sau, bà Muội còn tủi thân, lâu lâu kéo vạt áo chặm nước mắt.

“Bu còn khóc gì nữa. Hãy gượm. Con kiếm thêm một ít tiền nữa rồi tính, không thể ở nhờ nhục nhã này mãi được.”

“Chị ấy là con nhà mà “nàm” sao lại ăn nói bậy bạ thế"”

“Con nhà" Ừ thì cũng con nhà năm cha bảy mẹ chứ nhỉ" Bu đừng trách con, có bữa con không nhịn nổi.”

“Lúc này không nhịn nổi cũng phải nổi. Muốn “rì” cũng phải có tiền con ạ.”

“Con sẽ có tiền, nhưng không hèn như anh Cả đâu. Con sẽ lấy vợ cưới hỏi đàng hoàng cho anh ấy mở mắt ra.”

Bao đang cầm ly nước lạnh trên tay muốn ném cho bể tan cơn giận dữ nhưng anh gượng lại được. Bà Muội uể oải cầm cây chổi trở ra mặt tiền quét sạch sẽ. Không còn ai ở đây nữa. Dân bụi đời, đám trẻ con mất dạy làm bà đang còn giận tràn hông, đã kéo nhau đi chờ chực đám cúng cô hồn khác.

Kỳ tới, trích đoạn 44: Tiệc Đêm Bờ Sông

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

 

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại nhà hàng White Palace 1 Thành phố Westminster Nam California vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 26 tháng 10 năm 2025 Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Nam California do Cô Đinh Minh Thu làm Hội Trưởng đã tổ chức Đại Hội cựu Nữ Sinh Gia Long 2025 với chủ đề: “50 Năm Ly Hương & Tạ Ơn Thầy Cô”.
Trung tâm Thực tập Chánh Niệm miền Nam California SoCal MPC tại Quận Cam năm nay lại tổ chức một khóa học cho đại chúng, trong zoom, theo ngày giờ ghi dưới đây. Năm ngoái họ rất thành công khi làm khóa học online về liên hệ giữa cha mẹ và các con em tuổi mới lớn (Teenagers). Hơn một trăm người tham dự, từ nhiều địa phương khác nhau (kể cả Việt Nam), Học viên đã tìm được các giải pháp để có thể giúp con trẻ trong hòa ái.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
Ông tên Nguyễn Văn Lịch quê quán tỉnh Mỹ Tho, theo nghiệp võ làm đến chức Quản Cơ triều đình Việt Nam. Khi Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông, đau lòng trước cảnh nước mất nhà tan, đồng bào đau khổ. Ngài quy tụ nghĩa binh đánh phá quân Pháp bằng chiến thuật du kích, khôn ngoan, can đảm đã đạt được nhiều chiến thắng vẻ vang. Ông Nguyễn Trung Trực còn là thủ lĩnh phong trào chống Pháp vào cuối thế kỷ 19. Tên tuổi của ông là niềm tự hào của người dân Nam bộ và của cả nước với câu nói bất hủ : “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây”.
Ở Mỹ lâu năm, đồng bào tị nạn cũng quen với phong tục, tập quán của họ như lễ Halloween, lễ Tạ Ơn, ở Việt Nam không có những ngày lễ này. Vào ngày 31 tháng 10 hàng năm, lễ Halloween được tổ chức rất lớn, mọi người đã trang hoàng nhà cửa từ đầu tháng 10. Vào ngày lễ Halloween, nhà nhà chuẩn bị kẹo để gần cửa chính của nhà mình và mở đèn. Tục truyền rằng, nhà nào ngày ma quỷ có trẻ con đến nhiều thì nhà đó sẽ làm ăn khá. Khá thì chưa biết nhưng những tiếng cười của trẻ thơ, những tiếng nói rộn ràng của trẻ thơ làm cho chủ nhà vui hơn, sống lại thời thơ bé. Ở đây, chúng tôi muốn nói tuổi thơ của người Mỹ, chứ ở những quốc gia chiến tranh như Việt Nam, nhất là nhà nào ở gần tổng y viện Cộng Hòa hay gần nghĩa trang quân đội Hạnh Thông Tây, thì ngày nào cũng thấy quan tài, nhìn người quả phụ thiểu não, làm sao cười được?
Tại Văn phòng Câu Lạc Bộ Báo Chí, Westminster, vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 16 tháng 10 năm 2025, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh, Quả Phụ VNCH đã tổ chức cuộc họp báo công bố kết quả thu, chi trong Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa kỳ thứ 20 đã được tổ chức vào Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2025 vừa qua tại QD Venue, Westminster. Theo thông lệ hằng năm sau mỗi lần tổ chức Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa, Hội sẽ tổ chức buổi họp báo để trường trình kết quả và báo cáo thu, chi đến với đồng hương khắp nơi được rõ.
Để tưởng niệm một bậc Thạch Trụ Tòng Lâm đã có nhiều cống hiến to lớn đối với Dân Tộc và Phật Giáo Việt Nam, Hội Đồng Hoằng Pháp GHPGVNTN sẽ tổ chức Lễ Đại Tường của Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, ngày 29 và 30 tháng 11 năm 2025 tại Tu Viện Đại Bi, 13852 Newland St, Garden Grove, CA 92844.
Cáo Phó Nhà Văn Nhà Giáo Doãn Quốc Sỹ
Cử tri California sẽ tham gia bầu cử đặc biệt vào ngày 4/11 để quyết định Dự Luật 50. Dự Luật này cho phép California sử dụng bản đồ phân chia địa hạt bầu cử mới, nhằm đáp trả việc Texas vẽ lại bản đồ quá thiên vị hồi tháng Tám.
Pháp Hội Địa Tạng Lần Thứ 14 do Hòa Thượng Thích Thánh Minh, Phó Chủ Tịch Nội Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ (GHPGVNTN/HK), Viện Chủ Chùa Hội Phước New Mexico, Trú Xứ Chùa Liên Hoa Nam California làm Trưởng Ban Tổ Chức, cùng Ông Triết Nguyễn, Giám Đốc Nhà Quàn Peek Funeral Home Phó Ban tổ chức, Đạo hữu Linda Trần, Phó ban tổ chức, đã long trọng cử hành vào thứ Bảy ngày 11 tháng 10 năm 2025 tại Tôn Tượng Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát (cạnh Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam.) trong nghĩa trang Peek Funeral Home. (Lễ đài được thiết lập trong khu nhà quàn trước Phóng số 4.)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.