Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”
Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.
Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’ đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn. mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng, tình tiết riêng. Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975.
Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí. Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ tác phẩm của Nhã Ca.
Đường Tự Do Saigon:
43. Nàng Dâu Nổi Hung
Thằng Bò cố vớt vát mấy hột đậu phụng nấu và mấy củ khoai đã bị chân dẫm bẹp nát. Đang giận ở đâu, lại bị vợ cằn nhằn, Bảnh muốn trút lên thằng Bò. Hắn đưa chân dí nát củ khoai mà tay thằng Bò đang muốn nhặt:
“Địt mẹ. Cút cha mày đi. Không cho ăn.”
Bà Ngọc Hoa càng giận thêm Bảnh:
“Để cho nó lấy. Cấm anh. Cả bàn không giữ được, chút đổ dưới đất, muốn hốt hốt đi!”
“Đâu phải lỗi tại anh...”
“Phải, vậy lỗi tại tôi. Người lớn hết mà chỉ biết giương mắt ngó. Sao mà nhiều người ăn hại thế.”
Lòng bà Muội tím lịm. Trước mặt bà, người con dâu chửi chồng như tát nước, còn nói mắc nói mỏ. Câu chửi “ăn hại” không ám chỉ bà thì còn ai vào đây nữa. Bà đã nhịn nhục nhiều rồi, nhưng đứa con dâu này, được đằng đầu lấn đằng đuôi, càng này càng hỗn láo không coi ai ra gì nữa. Bà cũng phải lên tiếng thôi.
“Vợ chồng anh chị có “rì” thì vào nhà hẵng nói, sao “nại” to tiếng với nhau ngoài đường.”
Chỉ chờ có vậy, mắt bà Ngọc Hoa quắc lên, đỏ lửa:
“Mẹ đừng xía vô chuyện vợ chồng con chứ. Mẹ không thấy anh ấy vô dụng ư" Không ăn hại thì ăn cái gì đây"”
Người em tên Bao, không biết ở đâu ra, thình lình xuất hiện:
“Này chị kia, chị vuốt mặt cũng nể mũi chứ! Dù sao chị cũng là con dâu trong nhà này...”
“Nhà nào" Thằng kia" Mày có nhà à. Mày nhớ này, không có tao, bây giờ mày còn đứng đường đứng chợ. Quân vô ơn bạc nghĩa...”
Bảnh thấy găng quá rồi, phải nhảy vào. Hắn ôm lấy tấm thân đồ sộ của vợ đang muốn nhảy chồm chồm:
“Thôi em. Anh biết rồi. Lỗi tại anh cả. Em đừng giận nữa, thương anh đi mà...”
“Thằng em anh nó chửi tôi mà anh im như thỏ dế. Phản hả" Phản tôi là tôi không để yên.”
Bảnh quay sang mẹ:
“Thôi mẹ. Mẹ vào nhà đi. Vợ con nóng tính nhưng tốt lắm. Mỗi người nhịn một chút có được không"”
“Thì vẫn nhịn...mày thấy, ai làm gì chị ấy.”
“Sợ thì cũng sợ vừa vừa, hèn thế!”
Thằng em hằn học. Bảnh thấy nếu không quyết liệt sẽ xẩy ra to chuyện lắm. Anh bèn nhảy lại tát cho thằng em một bạt tai.
“Mày dám hỗn với chị dâu mày hả" Mày muốn yên thì xin lỗi chị ngay. Tao uýnh chết mày.”
Bà Muội muốn rớt nước mắt vì nhục. Nhưng Bảnh nói đúng, muốn yên cũng phải hòa hoãn và làm vui lòng chị ấy thôi. Lỗi tại bà, đã dặn lòng nhịn nhục mà sao không nhịn được. Bà đưa tay gạt lệ. Thấy mẹ, Bao cũng chợt hiểu ra, bèn nghe lời anh:
“Chị bỏ qua cho em, em nóng bậy.”
Bao bỏ đi. Bà Muội âm thầm cùng chị Mùi dọn dẹp trong khi Bảnh quàng vai dỗ dành đưa vợ vào nhà, lên lầu vào phòng riêng dỗ tiếp. Bảnh hiểu được một phần cơn giận bất ngờ của bà. Đêm qua, lỗi ở Bảnh, bao nhiêu sức lực dồn hết cho một em, nên đã không làm bổn phận hàng ngày với bà Ngọc Hoa. Làm thế nào được, con nhỏ mới vô nghề, thân hình còn non nẻo, nếu anh không hưởng thì mai đây vùi dập đời hoa, uổng công anh dụ dỗ lắm. Lệnh của anh Tư chánh sở, bao thuê một em còn mới giá bao nhiêu cũng được, nghĩa là bông hoa mới một vài lần ong bướm ve vãn...Chỉ có xui một điều, anh lén lút một thời gian “ngắn” với em ngay cái ghế bố sau hẽm và chuyện không qua mắt thằng em. Đêm, dọn quán đã khuya mà bà vợ còn đòi ngọ ngậy anh đành phải khất, hẹn đêm sau “tranh thủ” làm bù. Ba bốn lý do trọng đại như vậy, bà Ngọc Hoa không nổi hung lên sao được...
Ngồi lì bì một đống trong căn nhà chiếm hẽm thông thương mặt trước ra mặt sau, bà Muội còn tủi thân, lâu lâu kéo vạt áo chặm nước mắt.
“Bu còn khóc gì nữa. Hãy gượm. Con kiếm thêm một ít tiền nữa rồi tính, không thể ở nhờ nhục nhã này mãi được.”
“Chị ấy là con nhà mà “nàm” sao lại ăn nói bậy bạ thế"”
“Con nhà" Ừ thì cũng con nhà năm cha bảy mẹ chứ nhỉ" Bu đừng trách con, có bữa con không nhịn nổi.”
“Lúc này không nhịn nổi cũng phải nổi. Muốn “rì” cũng phải có tiền con ạ.”
“Con sẽ có tiền, nhưng không hèn như anh Cả đâu. Con sẽ lấy vợ cưới hỏi đàng hoàng cho anh ấy mở mắt ra.”
Bao đang cầm ly nước lạnh trên tay muốn ném cho bể tan cơn giận dữ nhưng anh gượng lại được. Bà Muội uể oải cầm cây chổi trở ra mặt tiền quét sạch sẽ. Không còn ai ở đây nữa. Dân bụi đời, đám trẻ con mất dạy làm bà đang còn giận tràn hông, đã kéo nhau đi chờ chực đám cúng cô hồn khác.
Kỳ tới, trích đoạn 44: Tiệc Đêm Bờ Sông
NHÃ CA
(Trích Đường Tự Do Saigon)
-------------------------------------
Đường Tự Do Saigon *
Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí
Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500


