Hôm nay,  

Dạ Tiệc Ái Hữu Chu Văn An Tưng Bừng Như Tết

3/2/200500:00:00(View: 7631)
-- Qui tụ nhiều các cụ cao niên nhất. Đa số 70 tuổi. Vị khách cao niên nhất 94 tuổi. Gồm nhiều khuôn mặt lớn của Cộng Đồng, Luật Sư, Bác Sĩ, Thương Gia..
-- Văn Nghệ có Khánh Ngọc, Nam Lộc, ban đại hợp xướng của Dược, ảo thuật gia CVA Z-27. Nhiều khuôn mặt văn nghệ Gia Long, Trưng Vương đóng góp.
Tối chủ nhật, 27/02/2005, từ 18 giờ chiều, đã tập trung về nhà hàng Seafood Palace 2 Anaheim trên 300 người. Măc dù vào dịp cuối tuần này có trùng hợp nhiều sinh hoạt của các đoàn thể khác, như truyền tin, đăng quang hoa hậu, v.v...
Giờ hành lễ chính thức sau chào cờ, mặc niệm, bắt đầu đúng 19 giờ 30, mọi người đứng dậy vỗ tay hoan nghênh khi hiệu kỳ CVA được rước vào hội trường và nghi thức tế lễ cổ truyền bắt đầu với 3 vị khăn đóng áo dài dâng hương trước bàn thờ cụ Danh Sĩ Chu Văn An là Lê Qúy An (Chủ Tịch HĐQT), Nguyễn Huy Hiền (Tổng Kiểm Soát), Charlie Mạnh (Phó Chủ Tịch BCH).
Lời chào mừng của trưởng ban tổ chức Trần Hồng Vĩnh, anh là cựu sĩ quan huấn luyện trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt nên giọng nói oang oang vỡ hội trường. Ngoài lời chào mừng đầu xuân, anh còn khẳng định, không ai có thể lợi dụng tập thể CVA, dựa CVA để phục vụ những tổ chức chính trị bất xứng, lợi dụng lòng tin của quần chúng, làm ô danh tên tuổi CVA.
Tiếp đến, là bản báo cáo sinh hoạt của anh hội trưởng Nguyễn Đức Năng trong nhiệm kỳ 03 năm qua (2002-2005). Đứng bên cạnh có anh Lê Qúy An (Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị), anh Nguyễn Huy Hiền (Tổng Kiểm Soát).
Sau phần giới thiệu các Thày, Cô CVA, các trưởng ban, quan khách, học sinh các khóa, toàn thể cựu sinh CVA, các trường bạn bước lên sân khấu đồng ca bài Ly Rượu Mừng.
Phần nghi lễ chấm dứt, tiếp theo là phần văn nghệ với một chương trình rất đặc sắc, phong phú, do CVA Lê Qúy An đảm nhiệm. Có sự trợ giúp MC của CVA Nam Lộc, CVA Lê Chính Long.
Mở đầu phần văn nghệ là các ca sĩ Phúc Hậu, Mai Lan (ca sĩ trẻ con cháu của các CVA), tiếp đến là Thiên Hương, Kim Đức, Hoài Nhơn, Trương Quang, Mai Khanh, Lani Nguyễn. Giới Y, Nha, Dược cũng đóng góp với những tiếng hát Vương Đức Hậu, Phan Văn Nghị, Phạm Lan Trân, Hùng Sử Việt với Xuân Mai hát ả đào, Bé Đan Vy với bài Em Đi Chùa Hương. Có hai tiết mục rất đặc biệt được CVA Nam Lộc giới thiệu trịnh trọng là :

1- Nữ ca sĩ kiêm tài tử điện ảnh nổi danh từ thập niên 50-60. Đó là nữ ca sĩ Khánh Ngọc.
2- Tiếng hát thủ khoa 1954 của đài phát thanh Hà Nội : CVA Lê Qúy An. Anh còn là người Việt Nam đầu tiên đưa tân nhạc vào hệ thống Karaoke từ lúc khởi đầu thập niên 90. Nhờ sự đóng góp của bộ môn Karaoke mà ngày nay rất nhiều người trong mọi giới đều ca được. Nhiều người trở thành ca sĩ và nhiều người nữa đã ca rất hay, không thua các ca sĩ nhà nghề. Anh vừa hoàn tất chuyến viễn du Hàn Quốc để hợp tác cùng hãng ARIRANG Korea để thực hiện đợt 2 những bài ca tân cổ giao duyên và cải lương, hài...
Hôm nay, ở lứa tuổi thất thập cổ lai hy, anh hát trở lại trong sinh hoạt đặc biệt của CVA qua liên khúc dân ca Tiếng Hát Trên Dòng Sông Quan Họ và Nhớ Về Hội Lim với sự phụ diễn múa rất uyển chuyển của nữ ca sĩ Dạ Lan, người có ngón tay múa nhà nghề từ thuở ấu thơ.
Tiếng hát tình cảm có vẻ nghề nghiệp đã làm hội trường tán thưởng ngợi khen khi anh dứt tiếng hát. Và mọi người ngạc nhiên sao lâu nay anh không thấy anh hát như vậy. Do đó, CVA Nam Lộc đã mòi anh trở lại sân khấu và hỏi :
- Anh Lê Qúy An! Năm 1954 anh đã hát hay, đậu đến thủ khoa, sao anh lại ngưng hát"
Anh Lê Qúy An đáp :
- Thập niên 50, cuộc chiến Quốc Cộng huynh đệ tương tàn, bố anh là kẻ chiến bại, nên gia đình sa sút rất nghèo. Anh phải giúp mẹ tần tảo mưu sinh nuôi đàn em dại. Anh làm đủ mọi nghề để được đi học nên không còn thời giờ sinh hoạt văn nghệ nữa. Hôm nay tuổi già rồi, anh mới dám hát trở lại.
Một tiết mục nữa cũng rất chuyên nghiệp. Đó là màn hợp xướng của ban hợp ca Dược 75 qua hai nhạc phẩm Mùa Xuân Đầu Tiên (của Văn Cao) và Đại Phá Quân Thanh (của Hoàng Thi Thơ). Mọi người trầm trồ ngợi khen và nghĩ rằng anh em Dược đã phải luyện tập rất công phu.
Phần dạ vũ bắt đầu lúc 21 giờ 45. Mọi người tiếp tục ở lại, kéo nhau ra sàn nhảy với những tiết điệu Bebop, Swing, Rumba, Tango... rất rộn ràng uyển chuyển. Cuộc vui kéo dài tới 23 giờ mới chấm dứt trong không khí thân mật và đoàn kết. Và cũng không quên ngỏ lời khen ngợi tới nhạc sĩ Quốc Toản./-
Anh Vũ.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.