Hôm nay,  

Những Người Cuối Cùng Rời Trại Tị Nạn Phi Luật Tân

07/10/202501:17:00(Xem: 2112)
Họp mặt người Việt tị nạn cuối cùng tại Philippines- 20 năm nhìn lại- lúc 6 giờ chiều, ngày 3102035, tại nhà hàng Golden
Họp mặt người Việt tị nạn cuối cùng tại Philippines- 20 năm nhìn lại- lúc 6 giờ chiều, ngày 3/10/2035, tại nhà hàng Golden Sea, thành phố Anaheim. Dẫn chương trình cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên và ca sĩ Trung Thành. (Ảnh: Kiều Mỹ Duyên)

  

6 giờ chiều, thứ sáu ngày 3/10/2025, các đồng hương cuối cùng rời trại tị nạn Palawan, Phi Luật Tân, họp mặt ở nhà hàng Golden Sea, thành phố Anaheim. Số người tham dự chừng 400, gồm có người lớn tuổi, trẻ tuổi, thế hệ thứ hai và những em bé sinh ra ở đất nước Phi Luật Tân.

  

Chúng tôi bước vào bàn tiếp tân hỏi trưởng ban tổ chức thì được trả lời: ở đây không có ban tổ chức, nhưng trong thông báo thì có tên Sang Nguyễn (ở trại tị nạn 3 năm) và Thắng Phan (ở trại tị nạn 16 năm) cùng số điện thoại của 2 ông. Ông Sang Nguyễn về thăm lại trại tị nạn 5 lần, sau khi định cư ở Hoa Kỳ. Ông Sang ở trại tị nạn từ năm 1989 đến 1992, còn những người khác ở trong trại tị nạn từ 1989 đến 2005.

         

Những ngư phủ thì tiếp tục sang Mỹ làm ngư phủ, một số làm nails, và mở nhà hàng rất thành công. Sau khi họp mặt, Sang Nguyễn và các bạn lên núi. Nhiều người về từ D.C., Florida, Dallas, Houston, Arizona, South California, North California, New York. Sang Nguyễn và gia đình đang ở Long Beach.

  

Chúng tôi thấy có sự hiện diện của luật sư Từ Huy Hoàng, luật sư Nguyễn Quốc Lân, luật sư Trịnh Hội và cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên, ca sĩ Công Thành và Lynn, những ca sĩ đã từng hát ở trong trại tị nạn Palawan.

          

Luật sư Từ Huy Hoàng, luật sư trẻ, rất quan tâm đến người tị nạn Việt Nam ở trại Palawan. Luật sư Hoàng nói:

       

- Tôi đã đến trại tị nạn 2 lần, đồng bào của mình ở trong trại tị nạn vất vả lắm.

  

 

Kiều Mỹ Duyên phỏng vấn luật sư Từ Huy Hoàng, cựu sĩ quan Hoa Kỳ.
Kiều Mỹ Duyên phỏng vấn luật sư Từ Huy Hoàng, cựu sĩ quan Hoa Kỳ.

          

Luật sư Nguyễn Quốc Lân cũng đã từng đến trại tị nạn 1 tháng lo cho đồng bào tị nạn. Một số đồng bào phải hồi hương, còn lại nhất định không trở lại Việt Nam. Cuối cùng thì 2500 người được định cư ở Mỹ, còn 500 người định cư ở Đan Mạch, Thụy Điển, Canada, v.v.

        

Luật sư Lân cho biết ông rất hãnh diện về đồng hương cuối cùng rời trại tị nạn Phi Luật Tân, sang đây họ rất thành công, lập gia đình và sinh con. Họ thành công và tổ chức quay lại giúp làng Việt Nam ở Phi Luật Tân. Luật sư Lân nhắc đến hội Công Giáo Phi Luật Tân, dì phước Pascal giúp đỡ người tị nạn rất tích cực. Làng Việt Nam sau này không có người Việt Nam.

 

 

Luật sư Nguyễn Quốc Lân phỏng vấn bà Kelly Ryan, phụ tá thứ trưởng ngoại giao, thời Tổng Thống George Walker Bush. (Ảnh
Luật sư Nguyễn Quốc Lân phỏng vấn bà Kelly Ryan, phụ tá thứ trưởng ngoại giao, thời Tổng Thống George Walker Bush. (Ảnh: Kiều Mỹ Duyên)

 

Đến đây thì đồng hương không thể quên bài hát của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng:

 

 "Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng.

Lời cầu kinh vừa có người nghe.
Trái tim ơi, đất trời lồng lộng.
Chờ đêm đêm biển hát tình ca.
Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng
Bao sinh linh nhận phép giải oan.
Xiết tay nhau cúi đầu gạt lệ.
Tạ ơn Trên. Người vẫn thương người ."

    

Hiện diện trong buổi tiệc hôm nay có bà Kelly Ryan, phụ tá thứ trưởng ngoại giao lo cho người tị nạn, thời Tổng Thống George Walker Bush. Bà Kelly giúp đồng bào tị nạn rất nhiều, chống lại thế lực của người không có thiện cảm với người tị nạn. Luật sư Lân cho biết thêm tất cả những người đến Phi Luật Tân giúp đồng bào tị nạn rất tốt, bỏ tiền túi mua vé máy bay, ăn ở, v.v.

Kiều Mỹ Duyên phỏng vấn bà Kelly Ryan, phụ tá thứ trưởng ngoại giao, thời Tổng Thống George Walker Bush.
Kiều Mỹ Duyên phỏng vấn bà Kelly Ryan, phụ tá thứ trưởng ngoại giao, thời Tổng Thống George Walker Bush.

 

Chúng tôi còn nhớ năm 1976, một chiếc thuyền nhỏ chở 49 người tị nạn từ đảo Bình Ba, Nha Trang, lênh đênh trên biển cả sắp chìm thì được tàu Mỹ cứu, đưa vào Subic Bay, rồi được bộ ngoại giao Mỹ chấp nhận cho vào Mỹ. Chúng tôi được đưa đến Mandaluyong. Chúng tôi ở trên đồi, nhà thương cũ bị bỏ hoang, hay nhà xác gì đó. Chúng tôi được chính phủ đón nhận một cách ân cần trong lúc Liên Hiệp Quốc không nhận người tị nạn, các chính phủ Đông Nam Á không nhận người tị nạn, đuổi những chiếc thuyền của người tị nạn ra khơi, mặc cho phong ba bão táp. Chỉ có chính phủ Phi Luật Tân nhận người tị nạn mà thôi, vì thế năm nào có bão ở Phi là người tị nạn Việt Nam, Miên, Lào đóng góp để cứu đồng bào Phi. Có năm, ở Phi bị bão lụt, đồng bào Việt Nam đã từng mang ơn nghĩa của chính phủ Phi, gây quỹ để cứu người tị nạn ở Phi thì ông Tổng Lãnh Sự Phi đến tham dự để nhận tiền gửi về Phi, người Việt biết ơn nghĩa là thế.

 

Có lần, tôi phỏng vấn một cháu nhỏ, sinh ra ở Úc như sau:

          

- Amy, con là người sinh ở Úc, quốc tịch Úc, sao con đi bán vé đại nhạc hội gây quỹ để giúp người Phi đang bị bão lụt?

          

Cháu Amy trả lời:

          

- Con sinh ở Úc nhưng chính phủ Phi, đồng bào Phi đã cưu mang, giúp đỡ mấy trăm ngàn người Việt Nam. Người Việt Nam mang ơn chính phủ Phi nên chúng con đi múa, hát, bán vé để có tiền giúp cho người tốt cứu người.

  

Luật sư Trịnh Hội, luật sư Từ Huy Hoàng, luật sư Nguyễn Quốc Lân, vợ chồng ca sĩ Công Thành và Lynn, ca sĩ Loan Châu, ca sĩ Ý Lan và nhiều nghệ sĩ có mặt trong buổi tiệc đều rất hãnh diện về những người tị nạn cuối cùng rời Việt Nam, cố hương rời đảo Palawan sau hơn 16 năm ở đó. Thoáng mà đã hơn 20 năm, kỷ niệm  đau thương không thể quên, càng vất vả càng tạo cho con người có ý chí sắt đá. Bà Kelly Ryan vẫn còn xinh đẹp, từng người tị nạn đến cảm ơn bà và chụp hình chung với bà, cũng như đồng bào đến với các luật sư bắt tay và rối rít cảm ơn những người đã cứu mình, đã hết lòng hết dạ đem mình đến bến bờ Tự Do.

 

Ông Thắng Phan (đứng ngoài cùng bên phải) cùng các đồng hương đã tị nạn ở Phi Luật Tân hơn 16 năm. (Hình do ông Thắng Ph
Ông Thắng Phan (đứng ngoài cùng bên phải) cùng các đồng hương đã tị nạn ở Phi Luật Tân hơn 16 năm. (Hình do ông Thắng Phan cung cấp)

 

Thắng Phan, một trong những đồng bào tị nạn thành công ở thương trường, đang có văn phòng dịch vụ ở 12921 Fern Street, unit E, thành phố Garden Grove, California 92841, chuyên bảo hiểm nhân thọ, xe, nhà, sức khỏe, thương mại,... Gia đình của Thắng rớt thanh lọc, nhưng cha mẹ nhất định không hồi hương, nhất định định cư ở nước Tự Do. Ba của Thắng vẫn đi làm, gia đình gồm có cha mẹ và 3 chị em. Thắng 6 tuổi đến trại tị nạn Palawan, chỉ cả của Thắng lúc đó 8 tuổi, đứa em 8  tháng. Nhà có bác đi lính.

  

Thắng Phan kể: "Ở trong trại tị nạn khổ lắm cô ơi, đồng bào phải ra khỏi trại đi làm, tự sống, không có giấy tờ hợp pháp, người Phi mướn nhà dùm. Mỗi tháng trả tiền cho người Phi, rồi người Phi đóng tiền cho chủ nhà. Người tị nạn không có giấy tờ hợp pháp, đi làm nếu bị bắt thì đồng bào Phi bảo lãnh.

 

Tôi hỏi: "Ở trong trại tị nạn có trường dạy tiếng Việt không, sao cháu nói tiếng Việt thông thạo vậy?"

         

Thắng Phan trả lời: "Có trường học, nhưng không dạy tiếng Việt. Ba má cháu dạy cho cháu. Sách vở tiếng Việt bên Mỹ gởi qua.

        

Tôi hỏi tiếp: "Làng Việt Nam bây giờ ra sao?"

          

Thắng Phan ngậm ngùi: "Làng Việt Nam hoang tàn, chỉ còn nhà hàng, bán hàng cho du khách và đồng bào Phi."

          

Chúng tôi được biết có một tổ chức thiện nguyện mỗi năm tổ chức đưa phái đoàn của người tị nạn đang định cư ở khắp nơi trên thế giới về thăm làng Việt Nam, cũng như thăm mồ mã của người kém may mắn. Về thăm lại nơi tạm dừng lâu năm nhất là trại tị nạn Palawan. Nhờ cha mẹ thương yêu con của mình, dạy con tiếng Việt, cho nên con của họ thông thạo tiếng Việt cho đến bây giờ.

  

Thắng Phan là một trong những người trẻ tị nạn cuối cùng ở trại tị nạn Palawan, nhắc đến ân nhân một cách biết ơn và thương mến như sau:

          

- Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, tổ chức SOS lo cho người tị nạn ở Phi Luật Tân từ năm 1996 cho đến năm 2005. Sau đó thì đến các luật sư Từ Huy Hoàng, luật sư Trần Kính Luật, luật sư Nguyễn Quốc Lân, luật sư Trịnh Hội. Phái đoàn luật sư đến Phi vận động với chính phủ để giúp người tị nạn. Nghị viên Andy Quách cũng sang Phi giúp người tị nạn. Phái đoàn truyền thông có ký giả Du Miên và Ngụy Vũ.

 

Đồng bào Phi Luật Tân và chính phủ Phi Luật Tân rất quảng đại, cứu giúp người tị nạn trong lúc Liên Hiệp Quốc không giúp người tị nạn nữa. Hầu hết các quốc gia Á Châu đuổi những chiếc thuyền tị nạn ra biển, mặc cho bão táp, có thể đồng bào tị nạn chết ở biển cả. Vì nước nào nhận người tị nạn thì nước đó phải cưu mang, phải giúp đỡ họ. Nước Mỹ không đuổi người tị nạn ra khơi, cho người tị nạn vô nước của họ, mặc dù Phi Luật Tân là một nước nghèo ở Đông Nam Á.

Ông Sang Nguyễn, ông Linh, cô Helen Lệ Hằng Trần (vợ luật sư Nguyễn Quốc Lân), cô Chi, và Kiều Mỹ Duyên. (Hình từ trái s
Ông Sang Nguyễn, ông Linh, cô Helen Lệ Hằng Trần (vợ luật sư Nguyễn Quốc Lân), cô Chi, và Kiều Mỹ Duyên. (Hình từ trái sang phải)      

         

Kiều Mỹ Duyên cũng là người tị nạn vào bờ biển của Phi do tàu Mỹ vớt từ biển khơi đem vào Subic Bay. Chiếc thuyền gồm 49 người, gồm người lớn và trẻ em. Nếu không được tàu Mỹ cứu vớt trong lúc bão tố hãi hùng, nước vào trong thuyền đầy ngập, có thể chết bất cứ lúc nào. Khi tàu vừa vào hải cảng, đồng bào Phi Luật Tân đến thăm tặng thực phẩm. Kỷ niệm đó chúng tôi không bao giờ quên tấm lòng quảng đại của người Phi. Ngày hôm sau, chúng tôi được chăm sóc y tế.

         

Người Việt Nam ăn ở rất có tình, mang ơn ai thì không bao giờ quên, nhất là những ân nhân đã cứu mạng mình. Người Việt Nam đã từng tị nạn ở Phi Luật Tân, hàng năm về thăm lại nơi cũ. Một người tị nạn sinh ở Phi lúc 1 tháng, 1 tuần, đã định cư ở Mỹ, hàng năm về thăm chốn cũ, nơi sinh ra, James Hoàng Phi Phan, năm rồi vừa học xong đại học, đi làm dành tiền trở lại Phi Luật Tân thăm nơi cháu được ra đời, và thăm nghĩa trang của những người tị nạn không may mắn chết ở Phi và chôn ở nơi đó, chưa được định cư ở nước thứ ba. Anh họ của chúng tôi, cựu sĩ quan pháo binh cũng chôn ở Phi. Sau này, gia đình định cư ở Úc, các cháu trở về hốt cốt đem về Úc để thờ.

  

Người Phi, chính phủ Phi Luật Tân đã giúp đỡ người tị nạn Việt Nam một cách tận tình. Ơn nghĩa này ghi tạc trong lòng, cho nên mỗi lần Phi Luật Tân có thiên tai thì người tị nạn đóng góp gửi về Phi, như một sự đền đáp chân thành cho những người đã làm ơn, cứu giúp mình. Chúng tôi cúng không quên sơ Pascal, mỗi buổi sáng chúng tôi đứng trên đồi cao nhìn những bước chân của sơ đi từ cổng trại lên đồi thăm chúng tôi. Đó là trại đầu tiên của người tị nạn. Cô Nguyệt (vô địch bóng bàn nữ ở Việt Nam) lấy chồng làm cho tòa đại sứ Hoa Kỳ ở Phi, cô Nguyệt đang ở miền Đông Hoa Kỳ, và chị Điệp đang ở Arizona, chồng là người Mỹ, chị Hồng chị ruột chị Điệp, cũng đã đến trại tị nạn giúp đỡ đồng hương. Phi công Phạm Phú Quốc định cư ở Phi trước đây, cũng vào trại tị nạn giúp đồng bào Việt Nam tị nạn.

          

Người Phi, người Việt giúp đỡ đồng bào trong lúc khốn khó, không thể quên được.        Xin Đấng Tối Cao phù hộ cho người có lòng ở Phi, cũng như ở trên thế giới này.

 

Orange County, 10/2025

KIỀU MỸ DUYÊN

([email protected])

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
California – (Ngày 28 tháng 7, 2025) – Năm thứ 10 liên tiếp, Pechanga Resort Casino lại vinh dự góp mặt trong danh sách đề cử độc quyền các khu nghỉ dưỡng/sòng bài xuất sắc, tranh tài danh hiệu “Sòng Bài Tốt Nhất Bên Ngoài Las Vegas” (Best Casino Outside of Las Vegas). Cuộc bình chọn thường niên của trang 10Best.com do USA Today đang tổ chức kêu gọi người hâm mộ bầu chọn cho sòng bài yêu thích nhất của mình bên ngoài Las Vegas. Một trong những ứng cử viên sáng giá nhất năm nay chính là Pechanga Resort Casino, tọa lạc gần Temecula. Pechanga cũng đồng thời được đề cử ở hạng mục “Sòng Bài Chơi Máy Kéo Tuyệt Nhất” (Best Casino for Slots). Khách đến thăm chỉ cần truy cập Pechanga.com/vote để tham gia bầu chọn cho Pechanga ở cả hai hạng mục này.
Đọc sách báo, thưởng thức âm nhạc là nhu cầu cần thiết cho người lớn tuổi. Người trẻ thích chơi thể thao, tập võ, đấu võ. Mỗi người có nhu cầu riêng. Người lớn tuổi sức khỏe không mạnh mẽ như ngày xưa thì nhu cầu khác hơn lúc còn trẻ, nên đọc sách báo, xem truyền hình và nghe đài phát thanh. Chúng ta may mắn sống ở California, ở đây có nhiều đài truyền hình và truyền thanh, trung tâm giải trí. Ở tiểu bang khác nếu không biết tiếng thì đành chịu. Ở đây, muốn ăn món gì cũng có, rau cải tươi đem từ nông trại tới, muốn ăn cá tươi nếu không muốn mua ở chợ thì đi câu cá, xuống biển bắt cá. Đời sống nếu muốn thảnh thơi, không lo nghĩ, thì lên rừng. Có người bỏ rừng về phố thị, có người bỏ thành phố về rừng, muốn gì thì làm việc đó. Người nào thích âm nhạc về lính thì cuối tuần có nhiều đại nhạc hội hát về lính.
Trong chương trình Giáo Dục Cộng Đồng (Community Education) Gia Đình Thiền Thực Nghiệm được trường University of the West (Đại Học Tây Lai) công nhận là lớp học “Non-Credit” theo chương trình mở rộng ngoại khoá. Trường UWest toạ lạc tại TP Rosemead-California do cố Đại Sư Tinh Vân sáng lập và cũng là chi nhánh của Phật Quang Sơn Đài Loan. Đại Học West gồm nhiều phân khoa và đặc biệt phân khoa “Chaplaincy-Tuyên Uý PG” là phân khoa đầu tiên cấp Tiến Sỹ (PH.D Program) tại Hoa Kỳ. Ngoài phân khoa Chaplaincy, trường đại học còn các phân khoa khác như Tâm Lý PG, Triết học PG, Tâm Lý, Tôn Giáo Học, Thương Mại và Anh Ngữ…
Ông X. Nguyễn bị trục xuất vào sáng sớm của một ngày trong tháng Tư. Cuối ngày hôm đó, vào lúc 5 giờ chiều, cô K. Nguyễn bay về Sài Gòn. Cô đến phi trường Tân Sơn Nhứt sau chuyến bay trục xuất anh cô khoảng một ngày.“Khi đến Tân Sơn Nhứt, họ đưa anh tôi và mấy người bị trục xuất một lối đi đặc biệt để vào nơi làm thủ tục hải quan. Họ phỏng vấn, lăn tay, làm giấy tờ. Rồi họ đọc tên từng người, nếu có thân nhân, họ sẽ dắt ra cổng, bàn giao lại cho người nhà. Với ai không có thân nhân, nhưng có tên trong danh sách của Ba Lô Project (BLP) thì tình nguyện viên của nhóm sẽ nhận. BLP cho mỗi người một ba lô, trong đó có những vật dụng cá nhân cần thiết, một điện thoại có sim sẵn và $50”, cô K. kể.
Tháng 8 này, Sky River Casino chào mừng cột mốc 3 năm hoạt động một cách hoành tráng với chương trình Biếu Tặng Cú Ăn Ba Ngoạn Mục trị giá $300,000, mang đến các cơ hội thắng lớn chưa từng có cho quý khách xuyên suốt tháng. Sự kiện đặc biệt này tiếp tục khẳng định cam kết của sòng bạc trong việc mang đến trải nghiệm giải trí đỉnh cao và tri ân các khách hàng thân thiết
Mùa hè là cơ hội tuyệt vời để kết nối lại với thiên nhiên và nạp lại năng lượng. Mặc dù nhiều nghiên cứu đã chứng minh rằng dành thời gian ngoài trời giúp giảm căng thẳng và cải thiện sức khỏe, nhưng những lợi ích này lại bị giảm sút do môi trường bị ô nhiễm và tàn phá. Bằng cách thực hành các hoạt động ngoài trời với tinh thần trách nhiệm, chúng ta có thể góp phần bảo vệ không gian thiên nhiên để tận hưởng trọn vẹn những lợi ích của chúng trong nhiều năm tới.
- Nửa đêm về sáng, thuế quan mới của Trump có hiệu lực - Trump – Putin sẽ gặp nhau - Trump ra lệnh Bộ Thương Mại bắt đầu cuộc điều tra dân số mới trái với Hiến Pháp - Trump cho phép đầu tư tiền điện tử vào quỹ hưu trí 401(k)s - Bộ Nội An bỏ giới hạn độ tuổi khi tuyển đặc vụ ICE - Giám đốc FBI nhận can thiệp vụ tìm các dân biểu Dân Chủ Texas - UCLA bị chính quyền Trump cắt hơn nửa tỷ tiền trợ cấp nghiên cứu - Hàng loạt chuyến bay hãng United Airlines bị hủy vì kỹ thuật nội bộ - OpenAI sẽ trao ChatGPT cho chính phủ với giá $1 - Chỉ trong 6 tháng đầu năm, Việt Nam chi gần $9 tỷ để nhập cảng hàng Mỹ
Thứ bảy, ngày 2/8/2025, lúc 10 giờ sáng, Ban Chấp Hành Tổng Hội Biệt Động Quân đã đến Orange County họp với một số niên trưởng, chiến hữu Biệt Động Quân thuộc Hội Biệt Động Quân Nam California về việc tổ chức đại hội Biệt Động Quân năm 2026 tại Orange County. Anh em gặp nhau tại nhà ông Nguyễn Ngọc Chấn, người sản xuất phim "Vì tôi là linh mục". Phim này một thời được đồng hương yêu thương. Nhà ông Chấn ở thành phố Garden Grove, gần 20 anh em và 6 người vợ của các anh em tham dự. Người nào cũng đội mũ nâu, hình như chiếc mũ này không rời chiến sĩ Biệt Động Quân ở chiến trường cũng như ở hải ngoại sau khi tị nạn ở khắp nơi trên thế giới.
- Ủy ban Hạ Viện triệu tập gia đình Clinton và một số cựu quan chức DOJ liên quan vụ Jeffrey Epstein. - New York: Bùng nổ dịch nhiễm trùng phổi, 2 người chết, ít nhất 58 người bệnh. - Texas, California ‘so găng’ giành lợi thế chính trị. - Pam Bondi ra lệnh bồi thẩm đoàn điều tra giới chức bầu cử thời Obama. - Tòa Tối Cao Brazil ra lệnh quản thúc tại gia đối với cựu Tổng thống Bolsonaro. - Netanyahu của Israel dự kiến sẽ thúc đẩy kế hoạch 'chiếm đóng' Gaza. - Trump thúc đẩy thỏa thuận ngừng bắn ‘được ăn cả ngã về không’ giữa Israel và Hamas. - Canada phát hiện 44 người vượt biên trốn trong thùng xe tải. - Thăm dò của AP: Người trẻ ít theo dõi chính trị hoặc ít quan trọng việc bỏ phiếu. - Đà Nẵng: Không cứu được bé trai 14 tháng tuổi bị bảo mẫu ném xuống nền đất.
- Thị trường chao đảo vì số liệu việc làm yếu và danh sách thuế quan mới cao ngất của Tổng thống Trump. - Thượng viện Mỹ thúc đẩy viện trợ quân sự cho Ukraine giữa lúc Nga tấn công Kyiv, Trump đổi giọng với Putin. - Chính quyền Trump thử nghiệm chi trả thuốc giảm cân qua Medicare và Medicaid. - Smithsonian gỡ nội dung luận tội Trump khỏi triển lãm về tổng thống Hoa Kỳ. - Tia Sét dài nhất từng được ghi nhận: 515 dặm, qua sáu tiểu bang Hoa Kỳ. - Nhiễu động mạnh khiến 25 người trên chuyến bay Delta phải nhập viện. - Tòa Bạch Ốc sắp có một phòng khiêu vũ mới trị giá 200 triệu đô la. - Một người đàn ông bò hàng dặm trong 11 tiếng đồng hồ với sự đồng hành của chú chó cưng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.