Hôm nay,  

Ngày Quốc Hận Thứ 44 Tại Tiểu Bang Illinois

30/04/201910:51:00(Xem: 5346)
     Cộng đồng người Việt tại tiểu bang Illinois vào ngày 28 tháng 4 năm 2019 đã đến hội trường Người Việt Illinois tại: 5110 N. Broadway St. Chicago, IL 60640, tham dự “Ngày Quốc hận thứ 44” do Hội Chiến Sĩ VNCH và Hậu Duệ VNCH tại Illinois tổ chức. Đúng 11:30 sáng, bắt đầu Lễ chào Quốc kỳ Mỹ-Việt và phút mặc niệm trong không khí trang nghiêm. Kế đến, ông Chủ tịch Trần Quang Hiền (cựu thiếu tá QLVNCH) chào mừng quan khách và giới thiệu các Hội đoàn tham dự. 
     Lễ tưởng niệm và vinh danh các Chiến sĩ VNCH đã tuẫn tiết khi Sài Gòn thất thủ và các Chiến sĩ VNCH đã can trường chiến đấu, đến khi bị bắt thì khí khái không đầu hàng giặc. Khi vinh danh “Ngũ Hổ Tướng” tuẫn tiết, di ảnh vị tướng ấy được một cô mặc áo dài có hình lá cờ VNCH, giơ cao di ảnh vị tướng ấy, trịnh trọng rước đến   bàn thờ. 

                 Inline image

“Ngũ Hổ Tướng” gồm có:     
1- Tướng Phạm Văn Phú, kể từ tháng 11 năm 1974, giữ chức vụ Tư lệnh Quân đoàn 2, Quân khu II  Giữa tháng 4 năm 1975, tướng Phú lâm bệnh nặng, khi nghe Cộng quân đã cưỡng chiếm Sài Gòn, tướng Phạm Văn Phú phẫn uất, uống một liều thuốc độc cực mạnh để tuẫn tiết. Kính phục vị anh hùng đã tuẫn tiết: 
Tướng Phú, nước nhà tận tụy lòng
Quân dân di tản, ngậm ngùi trông! 
Vùng hai nguy ngập, băn khoăn dạ  
Tuẫn tiết, vấn vương cảnh núi sông!  
2- Tướng Nguyễn Khoa Nam, kể từ tháng 11 năm 1974 được bổ nhiệm làm Tư lệnh Quân đoàn 4, Vùng IV Chiến thuật. Ngày 30-4-1975, “tổng thống bất đắc dĩ Dương Văn Minh” kêu gọi đầu hàng. Sáng ngày 1-5-1975, trước khi tuẫn tiết, tướng Nam đã khẳng khái: “Chúng tôi làm tướng mà không giữ được nước thì chết theo nước” rồi dùng súng tuẫn tiết. Kính phục thay:
Tướng Nam, tên tuổi rạng xa gần 
Lo lắng quê hương, bảo bọc dân 
Non nước nguy vong, đành tuẫn tiết! 
Đồng bào muôn thuở nhớ nhung ân
3- Tướng Lê Văn Hưng, kể từ năm 1974, giữ chức Tư lệnh phó Quân đoàn 4. Ngày 30-4-1975, sau khi nghe ông Dương Văn Minh kêu gọi quân nhân VNCH buông súng đầu hàng, tại văn phòng Tư lệnh phó của Quân đoàn 4 đóng ở Cần Thơ, “Anh hùng tử thủ An Lộc” dùng súng lục tuẫn tiết lúc 20 giờ 45 phút. Cảm phục vị anh hùng đã vị quốc vong thân:
        Tướng Hưng, nhiệt huyết giữ non sông 
An Lộc kiên cường, rạng chiến công 
Nối chí Tiền nhân, chan chứa nghĩa 
Noi gương Hoàng Diệu, sắt son lòng 
4- Tướng Trần Văn Hai, kể từ năm 1974, làm Tư lệnh Sư đoàn 7 Bộ binh. Khi nghe ông Dương Văn Minh kêu gọi quân đội VNCH đầu hàng. Tướng Hai khuyên bảo thuộc cấp trở về với gia đình, nhưng có một số quân nhân vẫn quyết tâm ở lại bảo vệ vị chủ tướng của mình. Chiều ngày 30 tháng 4 năm 1975, tướng Trần Văn Hai uống thuốc độc tuẫn tiết tại văn phòng Bộ Tư lệnh Sư đoàn. Kính phục  vị anh hùng đã tuẫn tiết vì quốc gia dân tộc: 
Trí dũng tướng Hai, cung kính lòng 
Thanh liêm, khí khái thiết tha trông 
Chiến công hiển hách, ngời kim cổ 
Tuẫn tiết hào hùng, rạng núi sông! 
5- Tướng Lê Nguyên Vỹ, năm 1974 làm Tư lệnh Sư đoàn 5 Bộ Binh đóng ở căn cứ Lai Khê thuộc tỉnh Bình Dương. Cuối tháng 4 năm 1975, Cộng quân từ nhiều ngả tiến về Sài Gòn, nhưng Cộng quân không thể vượt qua căn cứ Lai Khê do tướng Vỹ chỉ huy phòng thủ, mặc dù lực lượng Cộng quân rất đông đảo. Sáng ngày 30-4-1975, ông Dương Văn Minh kêu gọi quân đội VNCH buông súng đầu hàng. Tướng Vỹ triệu tập sĩ quan và binh sĩ dưới quyền, ông khẳng khái: “Tôi là tướng chỉ huy mặt trận, tôi không thể thi hành được lệnh này. Tôi nghĩ rằng thân làm tướng, đã được hưởng ít nhiều vinh dự và ân huệ của quốc gia hơn các anh em, nên tôi phải chọn lấy con đường đi cho riêng tôi!” Nói xong, tướng Vỹ bước ra sân, đứng nghiêm trang dưới cột cờ Bộ Tư lệnh, rút súng tuẫn tiết lúc 11 giờ sáng ngày 30-4-1975. Kính phục vị tướng can trường:
Tướng Vỹ sắt son quyết vẫy vùng 
Đồng bào bảo bọc, vẹn kiên trung 
Lo lường non nước tròn tình nghĩa 
Tuẫn tiết hào hùng trọn thủy chung 
     Ngoài ra, đại tá Hồ Ngọc Cẩn: Tỉnh trưởng kiêm Tiểu khu trưởng tỉnh Chương Thiện. Mặc dù đài phát thanh kêu gọi buông súng, nhưng đại tá Cẩn vẫn can trường chỉ huy tiếp tục chiến đấu, gây tử thương nhiều Cộng quân. Thế cùng, ông bị Cộng quân bắt và đem hành hình tại sân vận động Cần Thơ ngày 14-8-1975. Trước lúc hành hình, Việt cộng hỏi ông có nhận tội không. Đại tá Cẩn dõng dạc trả lời: “Nếu tôi thắng trong cuộc chiến, tôi sẽ không kết án các anh như các anh kết án tôi. Tôi cũng không làm nhục các anh như các anh làm nhục tôi. Tôi cũng không hỏi các anh câu mà các anh hỏi tôi. Tôi chiến đấu cho tự do của người dân. Tôi có công mà không có tội. Không ai có quyền kết tội tôi. Lịch sử sẽ phán xét các anh là giặc đỏ hay tôi là ngụy. Các anh muốn giết tôi, cứ giết đi. Xin đừng bịt mắt. Đả đảo cộng sản, Việt Nam muôn năm.” Kính phục đại tá Hồ Ngọc Cẩn:
        Hồ Ngọc Cẩn gìn giữ thổ cương  
Pháp trường dõng dạc, dạ kiên cường
Đồng bào mến phục, luôn lưu luyến 
Khí khái hy sinh, mãi tiếc thương! 
Đọc phần tưởng niệm đến đây, giọng cô Ngọc Lan nghẹn ngào, khiến Đồng hương tại hội trường rất ngậm ngùi và tiếc thương các chiến sĩ đã vị quốc vong thân. Muốn xem đầy đủ các chiến sĩ VNCH đã vị quốc vong thân vào tháng tư đen, hãy copy đề tài: “Chiến Sĩ VNCH dù tử danh bất tử (Phần 1 và Phần 2) click vào Google để xem.
        Inline image
     
Đặc biệt, phần truy điệu anh hùng Lý Tống, người đã chống cộng quyết liệt, đã từng dùng máy bay thả truyền đơn tại Cuba và Việt Nam. Từ đấy, tôi lại miên man nhớ đến “Trại tù cải tạo” 53 Ngân Điền, tù binh Huỳnh Văn Ba, nguyên là thiếu úy, đơn vị Biệt động quân VNCH, anh đã khí khái:
     - Đảng Cộng sản Việt Nam đã quỵ lụy Cộng sản Tàu, Nga. Rõ ràng tổng bí thư Lê Duẩn đã tuyên bố: “Ta đánh miền Nam là đánh cho Liên xô và Trung quốc!”  Thế mà, các anh hô hào đả đảo “Đế quốc Mỹ xâm lược!” Sự thật, cho đến khi quân Mỹ rút khỏi Việt Nam, Mỹ không lấy của Việt Nam một tấc đất. Các anh gọi chúng tôi là “Ngụy Quân, Ngụy Quyền” nhưng chúng tôi bảo bọc đồng bào, chống ngoại xâm giữ gìn đất nước; quân đội Quốc gia đã anh dũng can trường chống quân xâm lăng Tàu cộng tại đảo Hoàng Sa vào ngày 19-1-1974, là một chứng minh hùng hồn. Việt Minh thì hãm hại đồng bào khi “Cải cách ruộng đất” ở miền Bắc, vì vậy vào năm 1954 cả triệu đồng bào miền Bắc đã di cư vào Nam. Việt cộng là thứ buôn dân bán nước. Những người cán bộ quản giáo, không đủ trình độ để tranh luận hay phản bác lời lẽ hùng hồn, vững chãi của anh Ba, nên tức tối, bắt anh Ba đem cùm chân ở phòng biệt giam vài ngày rồi thả. Một buổi trưa hè trời nắng gay gắt; thình lình có tiếng súng nổ nơi bờ suối, rồi tiếng kiểng dồn dập tập hợp tù binh, khi tập hợp xong. Một cán bộ lại gian dối vu khống trắng trợn: “Huỳnh Văn Ba trốn trại, vệ binh gọi đứng lại nhưng vẫn ngoan cố bỏ chạy nên vệ binh đã bắn chết ở bờ suối.” Tất cả tù binh đều biết rõ họ không đấu lý lại anh Ba, nên đem anh ra bờ suối bắn rồi hô hoán là trốn trại. Tù binh rất cảm phục, thương tiếc anh Ba nhưng đành âm thầm trong nỗi niềm u uất, âm thầm thắp nén hương lòng: 
  "Anh Ba, tù tội xem thường. 
 Hạch quân bán nước, nhịn nhường Tàu-Nga.”
 Thế mà, sau đấy một tuần, họ bắt buộc tù binh học tập thảo luận về “Tội ác Ngụy quân Ngụy quyền”, mỗi tù binh phải viết và nói về tiểu sử của mình, chủ yếu là “đánh phá nhân dân và cách mạng”, chữ “cách mạng” là Việt cộng lợi dụng mỹ từ để chỉ về mình. Đến lượt anh Tống phát biểu:
- Tôi tên Lê Văn Tống (sau này là Lý Tống), là sĩ quan Không quân của Quốc gia, địa chỉ tôi ở là “Nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa.”
     Người cán bộ quản giáo nhăn nhó và thắc mắc:
- Như thế nà (là: giọng nói của người ở vùng thượng du Bắc Việt) anh không có địa chỉ, số nhà. Chúng tôi sẽ điều tra nếu anh gian dối với “Cách mạng” nà anh bị tù đấy nhé.
     Chúng tôi ôm bụng nín cười, vì chúng tôi đang là tù binh mà hăm he nếu nói dối sẽ bị tù là sao?! Tuần sau, trong buổi học khác, cán bộ quản giáo ấy hỏi anh Lê Văn Tống:
- Nghĩa trang Biên Hòa nà (là) nghĩa địa, nàm (làm) sao anh ở được? Anh đã man khai còn biện bạch gì không?
- Thưa cán bộ, nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa đúng là nghĩa địa, tôi đã trình bày tuần rồi, tôi là sĩ quan Không quân của Quốc gia, không có bà con thân thuộc nên sau ngày Sài Gòn “giải phóng”, không để ai bị liên lụy bởi “Sĩ quan Ngụy” nên đến mỗi tối tôi đến nghĩa trang Biên Hòa để ngủ tạm. 
Cán bộ quản giáo mắt chớp chớp tỏ vẻ đã hiểu, rồi gật gật đầu mấy cái, hậm hực bỏ qua.
     Đến khi Ban tổ chức mời Đồng hương đến bàn thờ để dâng hương, tưởng niệm các Anh hùng Tử sĩ đã vị quốc vong thân, tôi mới hết suy nghĩ miên man. “Ngày Quốc hận thứ 44” do Hội Chiến Sĩ VNCH và Hậu Duệ VNCH tại Illinois tổ chức năm nay, chẳng những người Việt vui vẻ hưởng ứng mà người Mỹ tham dự cũng thích thú vì mọi diễn tiến buổi lễ được thông dịch đầy đủ.
Ngày 30 tháng 4 năm 2019 
Nguyễn Lộc Yên 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Tại văn phòng Dân Biểu Trí Tạ Địa Hạt 70 số 14361 Beach Blvd, Westminster CA 92683 vào lúc 5 giờ chiều Thứ Năm ngày 11 tháng 12 năm 2025, Dân Biểu Trí Tạ đã tổ chức buổi tiệc Mừng Giáng Sinh 2025. Tham dự buổi tiệc ngoài một số quý vị dân cử, đại diện dân cử trong các Thành Phố thuộc địa hạt 70 và vùng Orange County, một số đại diện các hội đoàn, đoàn thể, các cơ quan truyền thông và rất đông cư dân và đồng hương cự ngụ trong Địa Hạt 70.
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 3 vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật 14 tháng 12 năm 2025, Liên Nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật và Tiếng Thời Gian do nhà văn Việt Hải đồng sáng lập và điều hành đã tổ chức tiệc mừng Giáng Sinh, đây là một sinh hoạt truyền thống của nhóm liên tục trong 10 năm qua cứ mỗi mùa Giáng Sinh về Liên nhóm đều tổ chức họp mặt để cùng nhau mừng Lễ Giáng Sinh đồng thời cũng là dịp để cùng nhau ôn lại những kỷ niệm vui, buồn trong một năm qua.
Tại Chánh Điện Tu Viện Đại Bi, Thành Phố Westminster, Hội Đuốc Tuệ đã tổ chức buổi hướng dẫn về đề tài: "Giáo Dục Trong Gia Đình và Giao Tiếp - Ứng Xử Chánh Niệm” do Tiến Sĩ Bạch Xuân Phẻ hướng dẫn. Một buổi chiều Chủ Nhật an lành, Tu Viện Đại Bi đón chào rất đông hành giả, phụ huynh, anh chị em Gia Đình Phật Tử, và những người quan tâm đến nghệ thuật giáo dục chánh niệm trong gia đình. Bầu không khí trang nghiêm nhưng gần gũi mở ra ngay từ khoảnh khắc bước vào chánh điện: ba pho tượng Phật vàng tỏa sáng, hoa sen hồng tươi thắm, và nụ cười hiền hòa của đại chúng khiến tâm người dự tự nhiên được lắng dịu. Tất cả tạo nên một nhân duyên tuyệt đẹp cho buổi pháp thoại “Giáo dục trong gia đình & Giao tiếp – Ứng xử Chánh niệm” do Tiến sĩ Bạch Xuân Phẻ (Tâm Thường Định) hướng dẫn.
Cựu Đại tá Vũ Văn Lộc vừa qua đời hôm 29/11/2025 tại San Jose ở tuổi 92. Ông là một cựu sĩ quan của Quân lực Việt Nam Cộng hòa với gần nửa thế kỷ hoạt động cộng đồng ở California, lâu hơn bất cứ ai mà tôi được biết. Ông Vũ Văn Lộc, cùng với các ông Hồ Quang Nhật, Lại Đức Hùng, Nguyễn Đức Lâm là thành phần nòng cốt của Liên hội Người Việt Quốc gia miền Bắc California từ cuối thập niên 1980, phối hợp tổ chức Hội Tết Fairgrounds, là sinh hoạt văn hóa truyền thống lớn nhất của miền Bắc California, mỗi năm thu hút vài vạn lượt người tham dự.
Một buổi Lễ Vinh Danh và Tri Ân các Hội Đoàn, các Tổ Chức, các Tập Thể đã góp phần xây dựng cộng đồng Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn trong 50 năm qua vừa được tổ chức bởi Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington D.C, Maryland, Virginia (CĐVN DMV) vào ngày Chủ Nhật 7/12/2025, tại hội trường của Hội Thánh Tin Lành Giám Lý Việt Mỹ, Arlington, VA.
Hội viên đủ điều kiện có thể lấy hẹn để được chụp nhũ ảnh miễn phí tại Trung Tâm Cộng Đồng Monterey Park vào ngày 16 tháng 12, hoặc Trung Tâm Cộng Đồng Westminster vào ngày 17 tháng 12, bằng cách liên lạc với phòng Dịch Vụ Hội Viên của chúng tôi. Ngoài ra, tầm soát ung thư vú cũng là một trong những dịch vụ đủ điều kiện nhận thưởng trong chương trình Phần Thưởng Khuyến Khích Chăm Sóc Phòng Ngừa của Clever Care. Do đó, hội viên tham gia các sự kiện chụp nhũ ảnh kể trên cũng sẽ được thưởng $25 vào thẻ quyền lợi linh hoạt của họ để sử dụng cho các sản phẩm và dịch vụ sức khỏe. Đến tham gia chụp nhũ ảnh tại các trung tâm cộng đồng này, hội viên cũng có thể hòa mình vào không khí ấm cúng mùa lễ với các hoạt động vui nhộn như làm thủ công, đàn hát, chụp ảnh, và thưởng thức đồ ăn uống nhẹ tại đây.
Mấy ai đã quen biết nhà văn/nhà thơ Trịnh Y Thư mà không đồng ý một điều: anh luôn hết lòng với chữ nghĩa, với văn hữu và với nghệ thuật. Vì vậy chẳng ai ngạc nhiên khi đến với chương trình ra mắt sách “Theo Dấu Thư Hương-II” chiều thứ Bảy vừa qua đúng giờ, mà Coffee Factory đã chật không còn ghế ngồi. Và buổi chiều thứ Bảy bận rộn ngoài kia như không ảnh hưởng gì đến không khí sinh hoạt bên trong, khi trên tay mỗi người đến tham dự đều thấy cầm cuốn sách mới được tác giả ký, cùng những cuộc trò chuyện rôm rả thân tình.
Tu Viện Huyền Không (Chùa A Di Đà cũ), hiện do Thầy Thích Tánh Tuệ làm Viện Chủ và Thầy Thích Tuệ Giác trụ trì, cùng Hội Từ Thiện Trái Tim Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya Heart Foundation), đã liên tục tổ chức nhiều đợt cứu trợ đồng bào miền Trung chịu nạn bão lụt. Để tiếp tục công cuộc từ thiện, một tâm thư kêu gọi được gửi đến quý đồng hương và Phật tử như sau: Như quý vị đã biết, trong những ngày qua, các cơn bão và mưa lũ nối tiếp nhau, gây thiệt hại nặng nề: nhiều người chết, mất tích, bị thương; nhà cửa, cơ sở sinh sống bị tàn phá; đời sống đồng bào miền núi phía Bắc và miền Trung bị đảo lộn, khốn đốn vì nước lũ và giông lốc.
Westminster chủ yếu là một thành phố của người di dân. Người dân tin rằng việc vinh danh một nhân vật chính trị tầm quốc gia vốn tai tiếng với những phát biểu mạnh mẽ chống lại các chính sách nhập cư sẽ gửi đi một thông điệp sai lệch về việc ai mới thực sự thuộc về nơi này. Khó hiểu hơn nữa là bốn nghị viên bỏ phiếu cho quyết định này đều là những người sanh ra ở nước ngoài, di cư từ Việt Nam tới Mỹ sau khi Sài Gòn thất thủ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.