Hôm nay,  

Sinh Viên Mỹ Gốc Á Học Hỏi Cách Tránh Bài Bạc Không Lành Mạnh

14/03/201900:00:00(Xem: 3780)
Katherine Kam (Kaiser Health News)

 
Không rõ vì sao sinh viên đại học Mỹ gốc Á lại mê bài bạc hơn những sinh viên khác cùng trang lứa. Một tổ chức vô vị lợi vùng vịnh San Francisco giúp sinh viên trang bị kiến thức để không bị cuốn hút vào trò chơi bài bạc không lành mạnh này.

Các sinh viên lắng nghe chăm chú khi ông Ryan Wong giải thích cách các sòng bạc giữ khách hàng để theo đuổi giải độc đắc rất khó nắm bắt.

Cách bố trí như mê hồn trận của sòng bạc bắt buộc khách phải đi ngang qua những bàn đánh bài và máy kéo, phòng vệ sinh và cửa ra luôn được che giấu khéo léo.

Sòng bài dụ khách bằng rượu uống miễn phí để khách cởi mở những ức chế trong lòng họ. Cũng không thể tìm thấy đồng hồ treo tường trong sòng bài.

Ông Wong đang thực tập tại cơ quan vô vị lợi NICOS - Liên Minh Y Tế Trung Hoa, một tổ chức y tế và dịch vụ xã hội tại San Francisco.

“Bạn sẽ quên hết thời gian,” Wong, 23 tuổi, nói với sinh viên của một lớp học tại trường Cao đẳng Thành phố San Francisco. "Bạn càng đánh bạc, càng thích sòng bạc."

Nhân viên và thực tập viên của NICOS tham quan các lớp học người Mỹ gốc Á quanh Vùng Vịnh San Francisco để nói chuyện với sinh viên về bài bạc vì các nghiên cứu cho thấy sinh viên đại học Mỹ gốc Á chiếm tỷ lệ có vấn đề cờ bạc cao hơn các sinh viên khác. NICOS hy vọng sẽ giảm thiểu nguy cơ mê bài bạc của họ.

Không phải sinh viên Mỹ gốc Á đánh bạc nhiều hơn những sinh viên khác, nhưng vì họ có nhiều khả năng ham mê bài bạc không lành mạnh hơn các sinh viên da trắng, da đen, hay Mỹ (gốc) La Tinh, theo một nghiên cứu năm 2016 của tờ Journal of Gambling Studies.  Cuộc nghiên cứu đã tìm thấy 8 % sinh viên Mỹ gốc Á tại một đại học công lập lớn ở Texas hội đủ  triệu chứng đánh bạc bệnh lý, so với 5 % sinh viên da trắng và 4 % sinh viên da đen và Mỹ (gốc)  La Tinh.

Những vấn đề của bài bạc không lành mạnh bao gồm nói dối về thua bạc, mặc cảm tội lỗi vì cờ bạc, và dẫn đến hậu quả bỏ học hay bỏ làm.

Khi vấn đề cờ bạc trở nên tồi tệ hơn trong nghiện ngập, còn được gọi là cờ bạc không lành mạnh,  bệnh hoạn hoặc máu mê, thì họ lại càng không kềm chế được thói quen xấu đó. Và nếu phải dừng lại, họ bị triệu chứng của người cai nghiện, như bồn chồn nóng nảy hoặc dễ gắt gỏng. Họ đánh bạc tăng số tiền để duy trì sự phấn khích ngày càng tăng.

  Tại sao sinh viên Mỹ gốc Á có tỷ lệ cao hơn về những vấn đề liên quan đến cờ bạc thì lý do không hoàn toàn rõ ràng, theo ông Nolan Zane, giáo sư tâm lý học và nghiên cứu người Mỹ gốc Á tại Đại học California-Davis.

Ông nghĩ yếu tố văn hóa, xã hội và tâm lý đóng vai trò quan trọng.  Ông ghi nhận trong nhiều văn hóa Á Châu, “tư tưởng may mắn và số hên tràn ngập trong những phong tục tập quán và nghi lễ.”

Trong những cuộc hội họp gia đình hay xã hội, nhiều người Mỹ gốc Á trưởng thành đặt cược tiền trong những trò chơi cần tài nghệ và may rủi, như mạt chược.  Thường thường họ cũng dạy con em chơi.  Cho trẻ tiếp cận với cờ bạc ở tuổi non nớt có xu hướng xem bài bạc là chuyện bình thường.


“Nhìn qua các nền văn hóa, mỗi khi có một hành vi được chấp nhận nhiều hơn, thì người ta có nhiều khả năng phát triển các vấn đề với hành vi đó”, ông Zane nói.

Nghiên cứu của Zane cho thấy sự bốc đồng không phải là yếu tố trong vấn đề cờ bạc của sinh viên Mỹ gốc Á như với sinh viên da trắng.  Thật ra họ đánh bài để đối phó với những tình cảm tiêu cực, chẳng hạn như lo lắng, tủi hổ, cô đơn hay cảm giác bị chơi vơi trong nếp sống đại học hoặc trong xã hội giòng chính.

Các khoa nghiên cứu người Mỹ gốc Á tại các trường đại học vùng vịnh lần đầu tiên tiếp cận với NICOS cách đây hơn một thập niên về việc giáo dục sinh viên. Giám đốc chương trình Michael Liao nói.  “Các thầy để ý thấy cờ bạc đã ảnh hưởng đến sinh viên của mình, hoặc trực tiếp hoặc qua một người mà họ biết ví dụ như một thành viên trong gia đình.”

Liao có kinh nghiệm bản thân.  Cha kế của ông toan tự tử sau khi nợ nần chồng chất vì đánh bạc và mất hết tiền tiết kiệm của gia đình.

Một số di dân có việc làm lương thấp bị căng thẳng về tài chánh xem cờ bạc như một tấm vé nhiệm mầu, nhất là khi họ biết tiếng Anh chút ít, ông Liao nói. “Tấm vé số hay chuyến đi Las Vegas sắp tới – đó có thể là lối thoát cho tôi, là một cơ hội để tôi cho các con đi học trường mà chúng muốn học...”

Ngay cả những người Mỹ gốc Á trẻ tuổi có học vấn cao cũng bị quyến rũ vì những món tiền trúng lớn.  Thử thách đến với sinh viên tốt nghiệp đại học Calvin Zhao bắt đầu ở tuổi 21.  Cậu làm phụ tá và thông dịch cho một nhà đầu tư trong một công ty mỹ phẩm.  Vị này được biết đến như tay cờ bạc cao, hay “cá voi” trong sòng bài - một khách hàng nướng nhiều ngàn đồng trong một ngày.  Zhao đã thường xuyên theo ông chủ của mình vào sòng bài.

“Tôi ở trong sòng bài nhiều ngày, có khi suốt nhiều đêm”, Zhao nhớ lại.

Khi bắt đầu dùng tiền của chính mình và thua nhiều ngàn đồng, Zhao nhận thức cờ bạc đã trở thành một thói quen có hại đối với cậu: “Bạn thua và bị mất tiền,bạn buồn”.  Khi đánh bạc trở thành thói quen ngày càng lớn, Zhao nói cậu trở nên tự cô lập.

Cuối cùng Zhao dứt được thói quen tồi tệ này bằng cách dứt khoát nghỉ việc và ra giới hạn cho mình về cờ bạc.  Cuộc đụng độ với cờ bạc đưa Zhao, nay là sinh viên tốt nghiệp của Đại Học bang San Franisco, tới nghiên cứu thói cờ bạc không lành mạnh trong giới sinh viên Mỹ gốc Á tại các trường để trình luận án cao học.

Nếu sinh viên đến sòng bài, NICOS giúp cho những mẹo sau:  Giới hạn tiền tiêu bằng cách để thẻ tín dụng và thẻ rút tiền ở nhà, đặt chuông báo trên điện thoại di động hoặc đồng hồ đeo tay để báo hiệu thời điểm cần dừng lại.

Khi sinh viên xin lời khuyên về nỗi lo ngại cờ bạc của họ, Zhao nói đánh bài tự nó không phải là chuyện xấu.  Chỉ cần “đừng làm quá mức”, anh nói. Khi bạn bị thua, bạn nên chấp nhận số tiền mình bị mất. Bạn sẽ ổn chỉ với những gì bạn đã bị mất.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 2 Thành phố Garden Grove vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 12 tháng 10 năm 2025, Hội Hoàn Nhiên do Thầy Trần Long Ấu sáng lập đã tổ chức buổi tiệc gây quỹ để hội có điều kiện duy trì những sinh hoạt nhằm phục vụ cộng đồng được tốt hơn, nhất là về phương diện sức khỏe.
Hội Ái Hữu cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức do cựu Sinh Viên Vũ Đình Trung làm Hội Trưởng đã tổ chức lễ kỷ niệm 74 năm ngày thành lập quân trường, buổi lễ diễn ra vào lúc 6 giờ tối Chủ Nhật ngày 12 tháng 10 năm 2025 tại nhà hàng Paracel Seafood Restaurant. Khoảng 400 quan khách, đại diện các hội đoàn thuộc các Quân Binh Chủng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, quý hội Ái Hữu Đồng Hương, Tây Sơn Bình Định, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Cô Nhi Quả Phụ VNCH, Cộng Đồng Người Việt San Diego, Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt San Diego, Nguyệt San Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa (do chiến hữu Vương Trùng Dương phụ trách.)
Cử tri tại Garden Grove được khuyến khích tham gia cuộc bầu cử đặc biệt toàn tiểu bang vào Thứ Ba, ngày 4 tháng 11, 2025, để bỏ phiếu cho Dự luật 50, thay đổi về việc Sử dụng Bản đồ Phân chia khu vực Quốc hội. Bầu cử sớm sẽ diễn ra tại các địa điểm Bầu cử và phòng phiếu được chỉ định tại Garden Grove.
Kính thưa ông Hội trưởng, kính thưa quý vị trong Ban Trị sự, quý quan khách và các bạn trẻ - nhất là các bạn trẻ: Hôm 14 tháng trước, được cho phép tham dự, lại còn phát biểu trong một sinh hoạt thiêng liêng của Phật giáo Hòa Hảo là Lễ Vía Đức Phật Thầy Tây An, chúng tôi phân vân suốt hai tuần, vì muốn dung hợp hai mục tiêu trái ngược. Một là nhắc lại chuyển động xa xưa về tâm linh và văn hóa nước nhà. Hai là mơ ước rằng các bạn trẻ có thể phát huy ý hướng cao siêu của tiền nhân trong một thế giới đã đổi thay, nay lại có đầy nguy cơ khủng hoảng.
Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Trung Học Lê Văn Duyệt do cựu nữ sinh Huỳnh Kim Phượng làm hội trưởng vừa tổ chức Đại Hội Thường Niên năm 2025 vào lúc 10 giờ 30 sáng ngày Chủ Nhật 5 tháng 10, 2025 tại White Palace 1 Restaurant, 15351 Brookhurst St, Westminster, CA 92683. Đại Hội thường niên 2025 với chủ đề “50 Năm Quê Hương Niềm Nhớ”.
Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ 14180 All American Way Thành Phố Westminster, Nam California vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 5 tháng 10 năm 2025, Ban tổ chức “Lễ Phát Động Phong Trào Tôn Vinh Cờ Vàng do Ông Phan Thanh Châu làm Trưởng Ban Tổ Chức cùng các vị trong ban tổ chức gồm có: Hòa Thượng Thích Minh Tuyên, Đệ Tam Pháp Chủ Giáo Hội Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới; Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, người khởi xướng và đại diện Phong Trào Quốc Dân đòi trả tên Sài Gòn, Hòa Thượng Thích Huyền Việt, Phó Tăng Thống GHPGVNTN và các đoàn thể: Đại Việt Quốc Dân Đảng; Đảng Nhân Bản Xã Hội; Họp Mặt Dân Chủ; Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc; Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam; Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại; Việt Nam Quốc Dân Đảng…
AJSOCAL đề nghị cư dân nên mang theo một số giấy tờ để bảo vệ bản thân trước nhân viên ICE.
Luật sư Lân cho biết ông rất hãnh diện về đồng hương cuối cùng rời trại tị nạn Phi Luật Tân, sang đây họ rất thành công, lập gia đình và sinh con. Họ thành công và tổ chức quay lại giúp làng Việt Nam ở Phi Luật Tân. Luật sư Lân nhắc đến hội Công Giáo Phi Luật Tân, dì phước Pascal giúp đỡ người tị nạn rất tích cực. Làng Việt Nam sau này không có người Việt Nam.
Chánh Lục Sự Quận Cam Hugh Nguyễn hợp tác với Tổng Thư Ký Tiểu Bang California sẽ tổ chức Văn Phòng Công Chứng Tạm Thời (Apostille Pop-Up Shop) trong một ngày tại Tòa Nhà Hành Chính Quận Nam (County Administration South Building, 601 N. Ross St, Santa Ana, CA 92701) vào ngày Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2025.
Vào ngày 4 tháng 11 sắp tới, người dân California sẽ bỏ phiếu cho Dự luật 50, cho phép tiểu bang tạm thời vẽ lại bản đồ khu vực bầu cử quốc hội mới để bầu các dân biểu liên bang, đáp trả hành động của tiểu bang Texas.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.