Hôm nay,  

K26 SVSQ Trừ Bị Thủ Đức!

01/11/201200:00:00(Xem: 5673)
Năm 2012, ngày 28 tháng 10, cuộc họp mặt bắt đầu từ lúc 11 giờ 30 trưa, kéo dài đến 3 giờ 30 chiều, nhưng không ai muốn chia tay! Trong phòng nhỏ, có sáu bàn,thân mật, riêng tư; những người có mặt đều ở lớp tuổi trên sáu mươi và cũng nhiều anh đã qua “thất thập cổ lai”. Đây là những người còn sót lại sau cuộc chiến tranh, sau những ngày tù từ Nam ra Bắc, sau những sàn lọc nghiệt ngã cuộc đời!

Năm đầu họp mặt, đúng bốn mươi năm xa nhau, kể từ lúc “Quỳ xuống…Đứng lên” để mang lon Chuẫn Úy! Đây là năm thứ tư, kể từ tháng 12 năm 2008, một số SVSQ K26 tình cờ gặp nhau, nhớ kỷ niệm Quân Trường thời Tết Mậu Thân…nên muốn họp mặt.

Trong không khí thân mật với tình “huynh đệ chi binh”, năm nay, 2012, có sự tham dự của các đàn anh khóa 24, Khóa 25 và đàn em Khóa 27…1/70, 2/72! Nếu tập họp lại để trình diễn trên TV hay để phô trương trước Báo Chí, thì khung cảnh với từng ấy người sẽ không thể làm “trò trống” gì! Nhưng “Nhóm Tổ Chức” không có ý như thế. Ngay từ lúc đầu, chúng tôi mong chỉ là một cuộc tập họp “Gọi Đàn”, không có ý định lập hội. Lý do khá giản dị là chúng ta đã có Hội Ái Hữu Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Đức. Hội ở Nam Cali hiện nay, anh Nguyễn Văn Chuyên đang là Hội Trưởng!

Có đài TV, phóng viên các nhật báo tại Little Saigon thăm viếng… Nhưng sau cuộc phỏng vấn, chụp hình, Ban Tổ chức kéo vào nhập cuộc. Chúng tôi họp hàng năm, cùng chúc nhau tuổi thọ, mừng nhau sức khỏe, chia xẽ những buồn vui trong cuộc sống và hướng về quê mẹ, nguyện cầu một ngày có tự do trên đất nước đau thương của chúng ta …!

Niên trưởng khóa 25, Chu Tất Tiến - Huynh trưởng phạt đàn em theo kiểu huấn luyện Fort Benning của Mỹ, lần đầu tiên áp dụng tại quân trường VN – khệ nệ một thùng sách “tặng”, nhưng mọi người tùy hỹ bỏ vào thùng; Số tiền có được sẽ gởi về VN giúp những nạn nhân tù CS…. Coi thế, cũng đếm được gần 300 đô. Số tiền đó liền chuyễn trực tiếp cho anh Tổng Thư Ký Hội Ái Hữu SVSQTBTĐ.

Chương trình văn nghệ cây nhà lá vườn rất khởi sắc. Không ai ngờ các phu nhân của những chàng lính ngày nào lại là những “ca sĩ” tuyệt vời. Màn trình diễn tếu “Bà Năm Trầu & bácTư Cầu Muối” khá hay, được “bis” đến hai lần…Niên Trưởng K5 Vũ Trọng Mục, Th/t Hương (TĐT Khóa Sinh k26) cũng có mặt cùng vui với đàn em đến phút cuối.
hop_mat_khoa_26
Hình chụp lưu niệm của quý phu nhân khóa 26.(Photo Như K.26)
Buổi họp mặt đầy tiếng cười, tiếng vỗ tay, tiếng đàn tiếng hát. Có những âm thanh không được cho lọt vào loa phóng thanh, nhưng rộn rã ở các bàn tiệc, đó là những lời thăm hỏi, những kỷ niệm không quên khi nằm chung bên nhau, giường trên, giường dưới, cùng chiến hào, cùng ba lô nón sắt trực chiến với đàn em K27 chưa biết bắn ba phát đầu mà đã phong sương trong từng chiến hào…

Ngay buổi chiều, sau khi chia tay, người viết nhận được một Email của một SVSQ, anh Thanh Tô – [email protected] – một bài thơ tám câu tặng anh em K26! Tôi xin mượn lời bài thơ để chấm dứt những dòng tâm sự nầy. Chúc toàn thể mọi người thân tâm thường lạc – sức khỏe – hạnh phúc! Hãy vững lòng chờ ngày quê hương Việt nam mến yêu, thoát ách ngục tù Cộng Sản, đem lại tự do hạnh phúc cho toàn thể dân tộc.

Nhớ lắm ngày xưa thủơ thiếu thời
Vẫy vùng ngang dọc khắp nơi nơi
Bốn Vùng Chiến Thuật hằng in dấu
Tức tưởi tan hàng suối lệ rơi

Họp mặt buồn vui kẻ mất còn
Biết bao kỷ niệm tấm lòng son
Thời gian hồ dễ phôi phai nhĩ
Vẫn mãi nặng tình với Nước Non
Thảnh

29-10-2012
letamanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.