Hôm nay,  

“Here Go Hell Come- Quỷ Sứ Tới Nè!”

10/1/201100:00:00(View: 7370)

“Here Go Hell Come- Quỷ Sứ Tới Nè!”

calvin_tran-large-content

Nhà THiết Kế Thời Trang Calvin Trần

Orchid Lâm Quỳnh

Những đài truyền hình nổi tiếng tại Mỹ, hiện đang cho trình chiếu hàng loạt Reality shows. Cũng chính nhờ những show này, sinh hoạt dòng chính khởi sắc hẳn với những nhân tài mới.

Gần đây nhất, đài truyền hình Bravo giới thiệu một show khá sôi nổi mang tên “The Ultimate Collection”, do chính cô người mẫu danh tiếng, Iman và nhà thiết kế thời trang Isaac Mizrahi điều khiển. Mỗi tuần hàng triệu người đã chờ đón xem chương trình, một phần vì Iman, một phần vì những sáng tạo độc đáo của show diễn. Nhưng yếu tố lớn nhất mang đến sự thành công cho chương trình, chính là sự xuất hiện của Calvin Tran, một nhà thiết kế thời trang gốc Việt. Về điều này tôi có thể khẳng định rằng: Nếu có người nào hỏi tôi về Calvin, câu trả lời sẽ là: “Cuộc sống sẽ mất đi một phần hứng thú, nếu bạn không biết Calvin!”

Suốt 3 tháng theo dõi chương trình và đọc những bài bình luận, tôi (và có lẽ 1 số đông khán giả) bị cuốn vào “Trường phái Calvin-Calvintranism”. Trường phái Calvin Tran là gì" Đó là, những câu nói ngỗ ngáo, thách thức, những ý kiến táo bạo, những múa may đầy kịch tính. Calvin làm cho khán giả luôn luôn ứ tràn bực dọc, khó chịu…và cả những trận cười ngặt nghẽo, nghiêng ngửa. Bằng sự diễn đạt luôn ở dạng “cao trào” (nhưng rất thật) Calvin nói những câu hoàn toàn vô nghĩa. Vậy mà, những câu nói vô nghĩa kia, chẳng những người xem có thể tiếp nhận một cách dễ dàng, nó còn trở thành một thứ “châm ngôn”. Trong chương trình “Fashion Show: the Ulimate Collection”, và cả trong một vài chương trình hài hước khác. Câu nói bất hủ của Calvin là: “Here go hell come” (tạm dịch: Quỷ Xứ tới nè!-với cái liếc mắt láu lĩnh sau chữ “nè”) trở thành đề tài chính cho những thước film hài hước trên internet, cũng như những show truyền hình ăn khách.

Joe Mchale, một host khá nổi tiếng của chương trình truyền hình “The Soup”, đã tặng cho Calvin danh hiệu “The biggest meltdown”. Nếu có ai muốn biết thêm về câu nói bất hủ này, chỉ cần vào google hoặc youtube gõ chữ “Calvin Tran”, sẽ thấy hàng loạt thước film mang nặng tính hài hước của Calvin Tran. Hình ảnh của Calvin còn được xử dụng trong 1 đoạn film ngắn mang tên Tran Legacy, lấy ý tưởng từ quảng cáo của film Tron Legacy. Tron Legacy là 1 bộ phim rất nổi tiếng của Disney kể về 1 người hùng. Những nhà sản xuất của show truyền hình “The Soup” đã rất công phu thay thế nhân vật người hùng trong film Tron Legacy bằng hình ảnh của Calvin Tran, và đổi tên của thước film này thành “Tran Legacy”.

Calvin Tran sinh ra tại Biên Hòa. Anh đến Hoa Kỳ vào năm 1987. Từ bé anh đã nuôi ước mơ được trở thành một nhà thiết kế thời trang. Anh rất ái mộ người chị nuôi của mình, chị Nga đã mở tung cánh cửa, giúp Calvin bước vào thế giới lộng lẫy của thời trang. Calvin nói: “Chị Nga rất đẹp và luôn chọn cho mình những y phục thật sang trọng. Chị không loè loẹt, diêm dúa hoặc chạy theo những mốt mới. Trang phục của chị nói lên được cá tính mạnh mẽ của chị.”

Vào năm 1996, Calvin được nhận vào University of Illinois tại Urbana-Champaign. Tuy nhiên, đến cuối năm đầu tiên tại đại học, Calvin nhận ra, môi trường đại học không thích hợp cho cá tính mạnh mẽ của mình. Những gò bó của hệ thống đại học, vô hình chung, đã bào mòn tính sáng tạo trong anh. “Tôi không thể bị bó buộc với trường lớp. Tôi muốn một công việc không nằm trong khuôn khổ của bất cứ một người nào. Tôi cần chọn cho mình một hướng đi dành riêng cho nghệ thuật.” Và anh chọn! Một năm sau, anh chuyển sang Arts Institute of Illinois. Đây cũng là nơi cho anh một số hành trang quý giá, giúp anh tiến xa trên bước đường nghệ thuật.

Với hai bàn tay trắng cộng với văn bằng tốt nghiệp ngành thiết kế thời trang, Calvin đặt chân lên thành phố New York vào năm 1999, một trong những thành phố được mệnh danh là thủ phủ của thời trang. Thời gian đầu, anh phải sống nhờ tại nhà một người bạn. Calvin trải qua những công việc chẳng liên quan gì đến nghệ thuật và thời trang. Tuy nhiên, chỉ vài tháng sau, anh đã len lỏi vào được công ty của một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng thế giới, bà Carolina Herrera (Bà được khá nhiều giải thưởng thời trang trong đó có “Womenwear Designer of the Year” và Geoffrey Beene Lifetime Achievement Award”). Ngay sau đó anh được nhận vào làm creative director của Zabari, một tiệm thời trang nổi tiếng tại New York. Công việc của 1 creative director đòi họi sự sáng tạo, linh động, và khả năng lãnh đạo. Sau một thời gian hấp thụ những kiến thức từ những nhà thiết kế có tên tuổi tại New York, Calvin quyết định đã đến lúc phải tìm cho mình 1 chỗ đứng riêng trong thế giới thời trang.

Vào năm 2000, Calvin Tran cho ra đời tiệm thời trang của riêng anh với tên Sac Boutique, ngay trung tâm Soho New York. Calvin không dừng tại New York, đến năm 2005, anh phát triển thêm 2 tiệm khác tại Chicago và San Francisco. Sự thành công đến với anh không phải là một điều khó hiểu. Calvin có khả năng biến đổi một người phụ nữ mờ nhạt trở thành quyến rũ. Anh không có trong tay chiếc đũa thần, tuy nhiên, với sự sáng tạo, có phần táo bạo, anh mang lại cho người phụ nữ cảm giác chỉ với cái búng tay, họ trở thành cô công chúa Cinderella trong chuyện cổ tích. Những mẫu áo của anh đã xuất hiện trong những tạp chí nổi tiếng như The New York Times, Women’s Wear Daily, Lucky Magazine, Chicago Social, The Men’s Book, The San Francisco Chronicle, US Weekly và Cosmopolitan… Trong vai công chúa Cinderella của “đạo diễn” Calvin, là những tên tuổi nổi tiếng như Drew Barrymore, Brooke Shields, Gina Gershon, Cameron Diaz, Sandrah Oh, và Piper Perabo.

Sau khi xuất hiện trên show the Ultimate Collection, tên tuổi của Calvin trở nên quen thuộc. Chuyện được những người ái mộ chặn lại để xin chữ ký và xin được chụp hình đã trở thành một chuyện bình thường trong đời sống của Calvin.

Những nhà sản xuất chương trình Ultimate Collection khoác lên Calvin khuôn mặt phản diện. Tuy nhiên nếu có dịp gặp Calvin ngoài đời, anh chẳng có gì khác với một cư dân bình thường trong thành phố New York. Anh thẳng tính, trung thực, không màu mè, không trau chuốt lời nói. Vì vậy, với những người khó tính, có thể họ sẽ bị chói tai sau những câu nói, rất thật, của Calvin.

Ở những show có tính cách thi đua, các nhà đạo diễn thường tạo ra một không khí mâu thuẫn, họ muốn cho người xem tưởng rằng có sự ganh ghét lẫn nhau giữa các thí sinh. Tuy nhiên, khi được hỏi, Calvin tâm sự: “Những thí sinh rất dễ thương. Mình chẳng việc gì phải ghét nhau. Đó là cuộc thi, nên ai cũng phải cố gắng!” Calvin nói thêm, anh không có thiện cảm với ông Isaac Mizrahi, người điều khiển chương trình. Tưởng cũng cần nhắc lại, Isaac là một nhà thiết kế thời trang khá nổi tiếng trong dòng chính. Nhưng chẳng vì thế mà Calvin chịu khuất phục trước Isaac. Anh bất cần, anh nói thẳng những suy nghĩ của mình trên TV. “Tên tuổi của Isaac được truyền thông đánh bóng. Thật sự ông không phải là người tài hoa. Những kiểu mẫu của ông chẳng có gì đặc biệt, nó chỉ nói lên sự nghèo nàn, đơn điệu của chính cá nhân ông.” Calvin cũng rất hay đụng độ với cô người mẫu Iman. Khi nhắc đến thế giới thời trang và người mẫu, sẽ là một thiếu sót lớn nếu không nhắc tới Iman. Cô là biểu tưởng của sắc đẹp người da màu. Chẳng những thế, cô còn là vợ của nhạc sĩ nổi tiếng David Bowie. Có lẽ sẽ có rất nhiều người trong cuộc đời chỉ mơ ước một lần được gặp Iman. Vậy mà Calvin, chẳng những không hề bị choáng ngợp bởi sự thành công của Iman, mà anh còn tỏ thái độ bất đồng ý kiến với cô trong suốt 3 tháng trời. Tuy nhiên, khi chương trình Ultimate Collection chấm dứt, anh lại chia xẻ nhiều điều tốt đẹp về Iman. Đó cũng là một nét đẹp nơi cá tính của Calvin.

Calvin Tran cũng là một trong những người đại diện cho Arts Institute. Nếu xem TV thường xuyên, chúng ta có thể bắt gặp Calvin trong những quảng cáo của Arts Institute.

Hiện nay Calvin rất bận rộn, anh chăm lo cho 3 tiệm chuyên về thời trang của mình. Anh làm việc suốt tuần nhưng cũng dành nhiều thời gian cho bạn bè. Bạn của anh, những khuôn mặt tài hoa khá quen thuộc, như chef Hung Huynh, người từng đoạt danh hiệu “Top Chef” trong chương trình truyền hình của Bravo và Thắng Đào, biên đạo múa Ballet Austin, người sắp sửa đem đến cho giới thưởng ngoạn Orange County một show vũ nhạc Ballet đặc sắc “Vết Lăn Trầm” vào tuần tới 8 tháng 10 tại Rose Center Theater.

Sau bao nhiêu năm định cư tại Hoa Kỳ, người Việt Nam đã hãnh diện vì sự xuất hiện của những gương mặt trẻ trong sinh hoạt dòng chính. Riêng đối với tôi, tôi không dám mơ ước được trở thành cô Cinderella của Calvin Tran. Tôi chỉ mong sao, một ngày nào đó khi đặt chân đến New York, việc đầu tiên là tôi sẽ tìm đến nhà hàng Catch của chef Hung Huynh, vì tại đây tôi sẽ có rất nhiều hy vọng được chụp chung một tấm hình với 3 nhân vật tài hoa: Calvin Tran, Thang Dao, và Hung Huynh.

Và, đương nhiên tôi phải la lên “Here go hell come”- cộng thêm với điệu bộ, rất xảnh xẹ, rất “dễ g..h..é..t”, rất CALVIN.

Reader's Comment
10/3/201105:13:22
Guest
Bai viet that thu vi. Toi rat hanh dien vi nhung nhan vat nhu Calvin. Chuc Calvin that thanh cong.
Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Tái Chiếm Cổ Thành Quảng Trị (UBXDTD) vừa công bố một văn thứ gởi đến Hàn Lâm Viện Điện Ảnh Hoa Kỳ để phản đối bộ phim Mưa Đỏ của Cộng Sản Việt Nam. Đây là một nỗ lực tuyên truyền quy mô, có kế hoạch của nhà cầm quyền CSVN nhằm bóp méo sự thật, thay đổi lịch sử để đầu độc dư luận thế giới cũng như những thế hệ sinh sau cuộc chiến Việt Nam. Bức thư do Luật Sư Trần Thái Văn soạn thảo thay mặt cho UBXDTD gởi đến Hàn Lâm Viện Điện Ảnh để phản đối việc tham dự tuyển chọn dự Giải Oscar trong phân loại phim ngoại quốc nêu ra những lý do chính
Ngày 19 tháng 9 năm 2025, Tổng thống Trump đã ký ban hành quy định yêu cầu một số hồ sơ xin chiếu khán H-1B mới phải nộp thêm khoản phí 100,000 Mỹ kim. Quy định này có hiệu lực từ ngày 21 tháng 9 năm 2025. Ngày 20 tháng 10 năm 2025, Sở di trú đã ban hành hướng dẫn làm rõ những ai phải nộp và không phải nộp khoản phí này.
Vào sáng Thứ Bảy, ngày 8 tháng 11, từ 9:00 giờ sáng đến 11:00 giờ trưa, Thành phố Garden Grove hợp tác với Garden Grove Sanitary District & Republic Services, tổ chức một ngày dọn dẹp cộng đồng (Community Cleanup day) để cư dân mang bỏ những đồ cồng kềnh (bulky item) miễn phí đúng cách. Sự kiện này chỉ dành cho cư dân Garden Grove và tổ chức tại Garden Grove Public Works, địa chỉ 13802 Newhope Street.
Trong bối cảnh thế giới hiện nay đang đối mặt với xung đột, chia rẽ, cực đoan, và chiến tranh, Học viện Tin Lành Tutzing ( Evangelische Tutzing Akademie) đã tổ chức một chương trình hội thảo nhằm tìm hiểu và thảo luận về cách các phong trào xã hội – từ nhân quyền, dân chủ, hòa bình đến sinh thái – đã góp phần thúc đẩy tiến bộ xã hội, đồng thời tìm hiểu điều kiện, động lực và giới hạn của chúng trong bối cảnh hiện tại.
Trưa Chủ Nhật 2 tháng 11, 2025 tại Viện Bảo tàng Di Sản Người Việt, 13962 Seaboard Cir, Garden Grove, CA 92704, Viện Nghiên Cứu Lịch Sử Văn Hóa Việt Nam đã tổ chức ra mắt hai tác phẩm :50 Năm Nhìn Lại của 17 tác giả và Đường Lối Cai Trị Của Phủ Toàn Quyền Đông Dương của tác giả Ngô Thị Quý Linh. Tham dự buổi ra mắt sách rất đông thân hào nhân sĩ, giáo chức và những người tha thiết với vận mệnh dân tộc đã đến tham dự, ngồi chật kín hội trường. Mở đầu buổi lễ với nghi thức chào cờ Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ và phút mặc niệm để tưởng nhớ công ơn tổ tiên, anh hùng liệt nữ đã hy sinh vì Tổ Quốc
Hội thảo lưu ý cư dân rằng mặc dù chính quyền liên bang đang cắt giảm ngân sách, California vẫn có nhiều chương trình cấp tiểu bang hỗ trợ các cộng đồng cần sự giúp đỡ.
Theo các nhà nghiên cứu và cựu quan chức liên bang, việc chính quyền Trump xem xét lại chương trình hỗ trợ thực phẩm lớn nhất quốc gia sẽ khiến hàng triệu người mất trợ cấp, gây áp lực lên ngân sách tiểu bang và chuỗi cung ứng thực phẩm của quốc gia, đồng thời có nguy cơ cản trở mục tiêu của chương trình “Làm Cho Nước Mỹ Khỏe Mạnh Trở Lại” của chính quyền này.
Lâu lắm tại Quận Cam, thủ phủ tị nạn người Việt Nam hải ngoại có một tang lễ đặc biệt với mấy trăm người đến dự gồm giới cầm bút, truyền thông, văn thi sĩ, nhạc sĩ, hoạt động cộng đồng, để tưởng nhớ, tôn vinh và tiễn đưa nhà giáo- nhà văn Doãn Quốc Sỹ vừa qua đời ngày 14-10-2025 tại Quận Cam, California, hưởng đại thọ 103 tuổi...
Vào ngày 23/10/25, tại Mission Inn Hotel & Spa Riverside, đã diễn ra cuộc hội thảo “California Connects” (Kết Nối California), với sự tham gia của các tổ chức cộng đồng, tổ chức từ thiện, các nhà lãnh đạo địa phương và giới truyền thông báo chí. Đơn vị tài trợ sự kiện này là Văn phòng Hợp tác Cộng đồng và Truyền thông Chiến lược (OCPSC, được thành lập vào năm 2024), trực thuộc Văn phòng Dịch vụ và Gắn kết Cộng đồng (GO-Serve) của thống đốc California. Đây là một trong số tám sự kiện tương tự được lên lịch trên toàn tiểu bang trong tháng 10 và tháng 11 năm nay. Cuộc hội thảo đầu tiên là tại San Francisco vào ngày 8 tháng 10, tiếp theo là Los Angeles, Anaheim, Sacramento, Riverside, Oxnard và Fresno.
Tại tòa nhà Freedom Hall trong công viên Mile Square Park vào sáng Chủ Nhật ngày 26 tháng 10 năm 2025, Giám Sát Viên Địa Hạt 1 Quận Cam Bà Janet Nguyễn đã tổ chức Hội Chợ Y Tế Lần Thứ 13 để phục vụ cộng đồng, đây là việc làm mà bà đã liên tục tổ chức trong nhiều năm kể cả khi bà làm Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang. Trước giờ hội chợ y tế bắt đầu, hàng trăm cư dân đã đến sớm sắp hàng chờ đợi. Hội chợ Y Tế chính thức mở cửa vào lúc 9 giờ sáng, trong lời phát biểu lúc khai mạc hội chợ Y Tế Bà Janet Nguyễn cho biết: Hội Chợ Y Tế Kỳ nầy, Bà rất hân hạnh hợp tác với Phòng khám miễn phí Lestonnac, Hiệp hội Bác Sĩ người Mỹ gốc Việt tại Nam California và Memo để tổ chức Một chương trình Hội Chợ Y tế miễn phí. Bà cảm ơn tất cả các tổ chức thiện nguyện, các cơ quan xã hội, các tổ hợp y tế, các cơ quan truyền thông… có mặt tại hội chợ để hướng dẫn cư dân tìm hiểu về các dịch vụ y tế.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.