Hôm nay,  

Tâm Triều Và Tang Lễ

05/10/201000:00:00(Xem: 4778)

Tâm Triều và Tang Lễ

 

Giuse Phạm xuân Huy

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San làm lễ.

Cao xuân Thức
Trời Cali bắt đầu chuyển mình từ Hạ qua Thu, mùa thu của thi văn, mùa thu của lãng mạn yêu thương, mùa thu của lá vàng bay lìa cành, “con sông nào đợi em qua bến mới, chiếc lá nào bỏ cây xanh bóng tối, ôi nắng Saigòn đã phai màu sao em"” Câu cuối trong một nhạc bản văng vẳng bên tai khi tôi viết bài tường thuật nầy với nước mắt và xúc cảm.
Vâng, vào chiều thứ tư ngày 08 tháng 09 năm 2010 trên đường Magnolia gần đường Mays, ngay ngã rẽ vào xa lộ 22 hướng đông, thành phố Garden Grove, tác giả “Đời Sống Hai Lần” khởi hành một đời sống mới. Tâm Triều như con thuyền đã qua bến mới, như chiếc lá bỏ cây xanh bóng tối, và như nắng Sai gòn đã phai màu… Anh đã đưa đơn cho Housing Authority và đang trên waiting list, anh đã gởi bài viết dự thi, tựa đề “Bolsa có gì lạ"” cho một nhật báo với hy vọng đoạt giải nhất đủ tiền máy bay về thăm thân nhân một lần cuối. Ước mơ thật đơn giản… thế mà chưa đạt được! Anh đã bỏ ra đi, không kịp để lại một lời nhắn, không kịp để lại số cell phone, không kịp để lại địa chỉ nhà mới... Tôi còn nhớ lần đầu đến nhà đón anh đi uống café sáng, hỏi địa chỉ nhà, trên phone anh nói “hai lần năm tư, hai lần di cư, từ đó nhìn hướng đông bạn thấy nhà thờ Đức Mẹ La Vang” Tôi chưa hiểu mô tê, tê mô chi, anh liền nói tiếp “hay để tôi đợi bạn ở cổng vào tiện hơn”. Sau khi café xong xuôi, đưa anh về, nhìn số nhà và định vị; tôi mới hiểu ra cách chỉ đường của anh thật dễ nhớ, và rất thực tế. Hai lần năm tư = 254 hay hai lần di cư. Dân di cư từ Bắc vô Nam năm 1954 như Tâm Triều, như tôi, làm sao quên được con số 54…!!! Sau đó, mỗi lần tới đón anh, chỉ cần gọi phone lấy hẹn trước ít nhất một giờ, để anh đủ thời gian chuẩn bị, vì anh ra khỏi nhà phải với áo quần tươm tất, lịch sự, và bảnh bao. Anh hay nói đùa “cậu ấm Hà thành mà bạn”. Bạn có biết Bố tôi thời Tây làm Tỉnh Trưởng Sơn Tây, nên Mẹ tôi muốn tôi thi vào Học Viện QGHC để nối tiếp sự  nghiệp của Bố tôi, thi hai ba lần mới đậu chứ không như các bạn đâu. Nếu tôi thi đậu lần đầu, thì phải là đốc sự khóa đàn anh rất xa của các bạn…” Anh quay sang khen tôi, dân địa ốc như bạn tìm nhà tài quá, chổ tôi ở khó kiếm, dễ lạc, nên ít bè bạn tới, và tôi cũng không dám chỉ đường vì nó quẹo lung tung chả biết cách nào để chỉ…”
Thế rồi Tâm Triều dời chổ ở đến một nơi, mà người đời kẻ thì nói cõi vĩnh hằng, người thì nói thiên đàng, người khác lại nói đó là niết bàn v.v…Nếu Tâm Triều sau khi ổn định nơi cư trú mới, sẽ phone cho chúng ta biết, và lần nầy chắc anh không nói theo kiểu đời thường, mà anh cũng lại nói “địa chỉ mới của tôi là ba lần năm tư, và số cell …” Hãy đợi tin anh…
Số người đến tiễn đưa và đợi tin anh tại nhà thờ Tam Biên, thành phố Garden Grove, cũng như tại nhà quàn Mel Rose Abbey; thứ bảy, ngày 25 tháng 09 năm 2010, cũng hồi hôp, cũng chất chứa nhiều cảm xúc bùi ngùi, tiếc thương, những gịot nước mắt chảy dài trên từng khuôn mặt, những chiếc khăn, những tissues được dùng để lau vội, dấu đi nỗi xúc động tiếc thương không cầm được. Bên cạnh đó, cũng có những khuôn mặt lộ vẽ đăm chiêu nhiều suy tư hay đang cầu nguyện cho linh hồn Giuse…nghĩ về những chuyến ra đi nào đó không ai biết trước được.
Khi sinh thời, Tâm Triều cũng hay nói về giàu nghèo, và tự đánh gía anh nghèo. Tôi thường chia sẻ với anh rằng sau biến cố 30 thán 4 năm 1975, đối với tôi giàu về vật chất như nhà cửa, xe cộ không có một chút gía trị lâu bền nào cả. Đó chỉ là hào nhoáng như mây bay gío thoảng, như lớp sương mỏng sáng sớm, vội tan biến khi ánh mặt trời ló dạng. Nó không thuộc về mình. Khi chết mình có đem theo được đâu. Tôi trân quý cái tình người và tình bạn, tôi trân quý sự thật thà thẳng thắn, sự công bằng tương kính trong giao tiếp hằng ngày. Bạn yên lặng mà không phản biện. Điều nầy tôi hiểu ý Tâm Triều như một sự đồng ý. Bởi bản tính Tâm Triều mang đặc tính của một nhà bình luận, nếu không chịu, anh bình luận ngay. Có thế, trong một Thông báo mừng Thượng Thọ 70 của anh, tôi dùng nhóm chữ: nhà văn, nhà bình luận Tâm Triều…anh đắc ý và nhắc hoài rồi nói: “chỉ mình bạn mới nhận ra góc cạnh nầy của tôi”.
Có lẽ, cũng trong trạng thái suy tư như vậy, hể ngưởi bạn đồng môn nào làm đuợc điều gì cho anh, anh ghi nhớ và có dịp, Tâm Triều  nhắc lại với lời cảm ơn tự nhiên từ tấm lòng . Mặc dù, anh chị em đồng môn khi làm gì cho anh, không mảy may nghĩ đến sự biết ơn của anh; mà chỉ vì cảm mến một đồng môn, một người bạn tốt, rồi làm được gì cho anh vui là mình vui, thế thôi. Trong ngày tiễn đưa anh về nơi cư trú mới, trong lúc chia sẻ trước linh cữu của Tâm Triều, anh Nguyễn đắc Điều, cựu Chủ Tịch Tổng Hội CSV/QGHC, cũng nhắc đến việc tặng Tâm Triều, một cà vạt , thế mà mỗi lần gặp, Tâm Triều lại cảm ơn. Một việc, anh Nguyễn đắc Điều, không hề nghĩ đến. Còn nữa, anh Lê châu Lộc, nguyên trưởng lớp khóa 13, theo chương trình ngày tang lễ của Tâm Triều, sẽ đại diện khóa phân ưu với tang quyến; nhưng giờ chót vì bịnh nặng không đến dự được và xin lỗi anh em và xin lỗi Tâm Triều. Trên đường dây diện thoại lúc 03: 00 chiều cùng ngày, anh Lộc nói: “tôi muốn tới nhưng con tôi, bác sĩ, không cho. Tôi đau chân, đau cả người. Suốt buổi sáng uống thuốc để hy vọng đến được với Tâm Triều. Tôi thương Tâm Triều lắm. Từ lúc Tâm Triều qua đời đến nay, dường như cứ theo tôi hoài. Sáng nay, lật lại một học tủ, bắt gặp một mẫu giấy, Tâm Triều ghi vài dòng cảm ơn Lê châu Lộc đã tới tham dự ngày khóa 13 tổ chức mừng thượng thọ Tâm Triều. Rồi anh Lộc lại nói lời xin lỗi với một âm vang nghẹn ngào từ đầu dây bên kia. Tôi bèn an ủi anh Lộc, nên yên tâm nghĩ ngơi điều trị và chúc anh chóng bình phục…đừng rán đến khi  sức khỏe không cho phép…Theo tin  giờ chót, anh Lê châu Lộc đã được thân nhân khẩn cấp đưa vào bịnh viện và được mỗ ruột dư ngay sau đó. Chỉ chậm một tí nữa là nguy hiểm đến tính mạng.
 Tâm Triều như vậy đó; trân quý những gì anh chị em đồng môn làm cho anh. Còn nhiều, nhiều lắm những chuyện kể tương tự. Anh Đổ tiến Đức cũng tặng anh cái cà vạt, bạn ta cũng cảm ơn hoài. Anh cảm ơn hoài việc khóa 13 tổ chức thượng thọ cho anh .Thật dễ thương!


Về ngày tang lễ, 25/09/2010, được tang gia tổ chức với sự yểm trợ của khóa 13 Đốc Sự. Theo nhận xét của một vài đồng môn, có mặt từ lúc 9 giờ sáng tới thời gian hỏa táng lúc 6 giờ chiều, đây cũng là tang lễ một cựu sinh viên với số lượng đồng môn tham dự rất đông đảo. Trong số đến viếng, người viết nhận thấy hầu như đầy đủ các khóa và các ban Tham Sự, Đốc Sự và Cao Học. Đặc biệt có mặt đầy đủ các cựu chủ tịch Tổng Hội ,Hội CSV/QGHC: Đỗ tiến Đức, Trần huỳnh Châu, Lê danh Đàm, Hà thế Ruyệt, Nguyễn ngọc Liên, Nguyễn đắc Điều, Lưu văn Trang, và Châu văn Để. Ngoài ra còn có luât sư Nguyễn Khiết, cựu chủ tịch; và đương kim chủ tịch Hội CSV/QGHC Nam California Trần ngọc Thiệu.
Trong buổi lễ, ngoài phần chính ngõ lời phân ưu với tang quyến của anh chủ tịch Trần ngọc Thiệu, còn có đôi lời chia sẻ của anh Nguyễn ngọc Liên, rồi đến anh Nguyễn đắc Điều như đã nhắc ở trên, kế đến là anh Lưu văn Trang. Và mở đầu buổi lễ, anh Cung trọng Bảo, khóa 13 đọc bài thơ gởi bạn Tâm Triều để thực hiện ý nguyện của người qúa cố lúc sinh thời. Tiếp theo, anh Phạm trần Anh, khóa 14 cũng tâm tình và đọc bài thơ “Khóc bạn Tâm Triều”, cả hai bài thơ rất cảm động.
Với thời gian hạn hẹp, nên anh chị em trong Ban Tổ Chức khóa 13 và anh Nguyễn văn Sáu( trắng) chỉ mời được một số  đồng môn tới sớm, góp lời chia sẻ trong chương trình.
Nhà quàn Mel Rose Abbey có thể nói một trong những trạm dừng chân, nơi chuyễn tiếp giữa cõi trần thế và thế giới vô hình, rất trang trọng chen lẫn uy nghiêm và tĩnh mịch.
Với tòa tháp đồ sộ kiến trúc kiểu Ai Cập và từ ngoài bước lên nhiều bậc cấp, bạn sẽ gặp ngay bàn tiếp khách đặt bên trái (được đảm nhận bởi BTC khóa 13 và đồng môn Nguyễn văn Sáu), với CD và tác phẩm “Đời Sống Hai Lần” của tác gỉa Tâm Triều Phạm Xuân Huy do sáng kiến của hai huynh trưởng Đỗ tiến Đức và Nguyễn đắc Điều đề nghị chủ nhà in NT Printing,  ông Nguyễn Minh cấp tốc tái bản để gây quỹ cho tang lễ Tâm Triều; ngõ hầu bạn ta ra đi thảnh thơi, nhẹ nhàng…Phía bên phải là Bản Cáo Phó treo trên cột nhà quàn và một bục cao với sổ ký lưu niệm cho khách viếng. Kế đó, bên phải có đặt bàn thừc ăn nhẹ, cà phê, trà xanh và nước uống.
Từ đó, khách viếng nhìn thẳng vào trong, sẽ thấy quan tài đặt nằm ngang trên một cái gía và một bàn thờ bên cạnh có di ảnh người quá cố với hàng chử: “Giuse Phạm Xuân Huy”, nhang đèn và nhiều vòng hoa phân ưu thương tiếc từ thân nhân, bạn hữu. Trong số đó, người viết nhận thấy có vòng hoa của gia đình anh chị Nguyễn ngọc Cường khoá 14, từ New York; của Hội CSV/QGHC Montreal/Canada, của Hội CSV/QGHC Nam California và vùng phụ cận, và của Khóa 13…
Trên tường hai bên trái phải có treo hai câu trướng trên nền đen chữ trắng:
- Vô Cùng Thương Tiếc
- Thành Kính Phân Ưu 
Về nghi thức tôn giáo, từ sáng sớm thứ bảy cùng ngày, linh cữu đã được chuyễn đến nhà thờ Tam Biên, với Thánh Lễ long trọng được chủ tế bởi linh mục chánh xứ Nguyễn văn Tuyên, và phó tế Nguyễn mạnh San, cháu họ của người quá cố, đã chia sẻ lời Chúa và sơ lược về cuộc đời của Tâm Triều Phạm Xuân Huy. Một mẫu người luôn sống trung thực với chính anh và với mọi người, luôn trân quý tình người, tình bạn, tình quê hương, và cả với thiên nhiên quanh Anh.
Tại nhà thờ , người viết nhân thấy có các CSV/QGHC đến dự Thánh Lễ cầu cho Linh Hồn Giuse Phạm Xuân Huy như anh Cao viết Lợi, các anh chị: Nguyễn quốc Trường, Ngô đình Thu, Cao xuân Thức, chị Dương thị Hòe, anh Trần văn Lương, anh Phan cao Tăng, và anh Nguyễn hoàng Tân.
Tại đây, ca đoàn nhà thờ trong đồng phục, đã hiệp thông lời cầu nguyện bằng những thánh ca mang nhiều ý nghĩa trong ngày tang lễ làm thăng hoa đời sống tâm linh cho linh hồn Giuse Phạm xuân Huy…
 Sau đó, linh cữu đưọc chuyễn về nhà quàn Mel Rose Abbey để thân nhân bằng hữu thăm viếng. Nghi thức tôn giáo vẫn được tiếp tục. Ngoài những cựu sinh viên QGHC các khóa, các ban; còn rất nhiều các đoàn thể đến viếng như Hội Ái Hữu Bến Tre, Kiến Hòa; qúy thân hữu gia đình Hậu Nghĩa, quý thân hữu tỉnh Phú Bổn và cựu Đại Tá Tỉnh Trưởng Nguyễn văn Nghiêm, Thư Viện Việt Nam, Boat People S.O.S., Văn Nghệ Sĩ Tự Do và Câu Lạc Bộ Thi Văn Đàn Hải Ngoại, Bút Nhóm Gọi Đàn, Đoàn Âm Nhạc Lạc Hồng…
Xen kẻ với những lúc thăm viềng, có những xuất cầu kinh theo nghi thức tôn giáo; chủ yếu do Hội Legio Marie giáo xứ Tam Biên đảm trách. Bên cạnh, có một xuất hát Thánh Ca rất đặc sắc và đôc đáo của chị Phan Cao Tăng, tức chị Đổ Tươi và cô Annie.
Trước khi thầy sáu Nguyễn mạnh San, thay mặt linh mục chánh xứ Tam Biên làm phép xác, để đóng nắp quan tài, kết thúc nghi thức viếng linh cữu người bạn thân thương  một đồng môn rất hài hòa với mọi người; chủ tịch Hội CSV/QGHC Nam California, anh Trần ngọc Thiệu, đã thay mặt đồng môn, xin phép tang gia được đặt đứa con tinh thần vào quan tài của anh Tâm Triều Giuse Phạm xuân Huy, một đứa con mà nhà văn Tâm Triều lúc sinh thời, rất yêu mến, trân qúy; đó là tác phẩm “Đời Sống Hai Lần” và cuốn CD đọc truyện.
Đúng 05:45 chiều thứ bảy ngày 25 tháng 09 năm 2010, nắp quan tài được khép lại…
Mọi người vô cùng xúc động.
Linh cữu từ từ được chuyễn đến nhà hỏa táng, trong cùng khuôn viên Mel Rose Abbey, trạm chuyễn tiếp giữa sự sống và thế giới vô hình. Đi trước linh cữu là thân nhân với khăn tang và di ảnh người quá cố. Theo sau quan tài là các đồng môn QGHC và thân hữu bạn bè Tâm Triều. Trong nhà hỏa táng, sau sự chủ tế cầu kinh của thầy phó tế, thân nhân đặt lên quan tài những tắm khăn tang, và quan tài được nhân viên hỏa táng đẩy từ từ qua một khung cửa rộng vừa đủ kích thước và rồi cửa được từ từ khép lại…
Giờ vĩnh biệt thực sự bắt đầu.
Ai ai cũng bùi ngùi cảm động và yên lặng…Người viết rời Mel Rose Abbey, với nhiều suy nghĩ miên man về cuộc đời, về tình người, về tình đồng môn…Tâm Triều đã tới địa chỉ mới…có lẽ đó là ba lần năm tư chăng"
Nguyện cầu linh hồn Giuse Phạm xuân Huy sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa nơi cư trú mới.
Cao xuân Thức
Tường thuật ngày 25/09/2010 từ Mel Rose Abbey, Santa Ana, California.
Xin mở những dòng Links dưới đây để xem đầy đủ hình ảnh Tang Lễ:
1. Hình ảnh do gia đình cung cấp:
http://picasaweb.google.com/Tuynga.Phamtran/ChuHuySFuneral"authkey=Gv1sRgCPf1o7aOhfWR0QE&feat=email#
2. Hìmh ảnh do anh Ngô Ngọc Trác cung cấp:
http://picasaweb.google.com/saunguyen66/TamTrieuFuneral_PhotoByTracNgo"authkey=Gv1sRgCMmR5sjz7vKuwgE#
3. Hình ảnh do anh Cao Công Đắc cung cấp:
http://picasaweb.google.com/saunguyen66/TamTrieuFuneral_PhotoByDacCao"authkey=Gv1sRgCN-z3vbv5eS6ngE#

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hàng năm, mỗi độ gió đông về mang theo không khí se se lạnh, thì sao đêm bừng sáng hơn, làm cho gió cũng phải dịu dàng, dễ thương hơn. Và nơi hải ngoại cộng đồng người Việt bắt đầu rộn ràng chờ đón mùa lễ đẹp nhất trong năm – Mùa Giáng Sinh, để chào đón Chúa giáng trần.
VVNM 2025 đánh dấu cột mốc 25 năm thành lập giải thưởng văn học lâu đời nhất của người Việt hải ngoại, lồng trong lịch sử 50 năm người Việt tị nạn. Trong hơn 14,600 trang sách là những câu chuyện của đủ loại ký ức, cảm xúc, có đủ cay, đắng, ngọt, bùi. Có những mất mát; chia xa, có những đoàn viên, thành tựu.
Khách yêu nhạc từ Việt Nam từng biết đến chương trình Vietnam Idol và các ca sĩ đoạt giải qua các năm mà trong đó nam ca sĩ Quốc Thiên là người lãnh giải nhất năm 2008. Quốc Thiên nổi bật trong kỳ thi nhờ giọng ca thật mạnh và đặc biệt trầm ấm. Anh có vẻ sở trường và trình bày thật xuất sắc nhiều bài tình ca, tuy nhiên trong thời gian đầu, hình ảnh một ca sĩ nghiêm nghị, chững chạc có vẻ không thích hợp với anh nên anh đã không thu hút khán giả cho lắm. Ý thức điều đó, Quốc Thiên đã “lột xác”, thay đổi cả từ diện mạo đến cách trình bày, tiếp cận khán giả trên sân khấu và trong rạp. Quốc Thiên đã được khán giả ưu ái đặt cho hỗn danh “Dì Lệ” khi anh bắt đầu thi thố tính chất hài hước, dí dỏm với hơi hướm tưng tửng khiến khán giả cảm thấy gần gũi hơn với anh.
Pechanga Resort Casino mang đến số tiền mặt và EasyPlay khổng lồ trong tháng 12 này với chương trình Xổ Số Triệu Đô Ngày Lễ. Để có cơ hội trúng thưởng, khách thăm chỉ cần đăng ký thẻ Pechanga Club, chơi các máy kéo hoặc bài bàn yêu thích của mình trong tháng 12, rồi đến sòng bài vào mỗi thứ Bảy trong suốt tháng để kích hoạt vé số và xem liệu tên mình có nằm trong danh sách người chiến thắng.
Vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 23 tháng 11 năm 2025, tại hội trường Westminster Civic Center số 8200 Westminster Blvd, Thành Phố Westminster. Hội Sinh Viên UCLA (Việt Nammse Community Health At UCLA) đã tổ chức Hội Chợ Y Tế miễn phí. Tiếp xúc với Cô Tracy Nguyễn BS. Nhi Khoa, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Sinh Viên UCLA, Trưởng ban tổ chức Hội Chợ Y Tế 2025 được cô cho biết: “Liên tục trong 20 năm qua hội đã tổ chức mỗi năm 3 lần hội chợ Y Tế để giúp cho đồng hương cũng như cư dân không có điều kiện khám chữa bệnh, lần nầy là lần thứ 3 của năm 2025. Tham gia hội chợ Y Tế kỳ nầy có hàng trăm Bác Sĩ, Nha Sĩ, Dược Sĩ, chuyên viên kỹ thuật và Sinh Viên các ngành.”
Sau hơn nửa năm chuẩn bị, buổi Hội ngộ Quân Y-Nha-Dược sĩ đã được tổ chức ngày chủ nhật 09/11/2025 tại nhà hàng Sea Palace, Anaheim, California. Khởi đầu từ việc thành lập Diễn đàn Cựu Sinh Viên Quân Y Hiện Dịch năm 1970, nhóm đã nối kết được và mở rộng mối dây liên lạc giữa các y-nha-dược sĩ hiện dịch (tình nguyện chọn con đường binh nghiệp từ khi còn là sinh viên) trong Quân lực VNCH. Trong những năm qua, đôi lần có những kỳ đại hội Y Nha Dược, nhưng năm nay, để ghi dấu 50 năm kể từ ngày phải ly tán, Diễn Đàn CSV/QYHD đã dự trù tổ chức một buổi Hội ngộ rộng lớn, mang ý nghĩa đặc biệt.
Triển lãm và hội thảo kết thúc vào chiều ngày Chủ Nhật 23/11/2025, nhưng dư âm của nó chỉ mới bắt đầu. Khắp nơi trên mạng xã hội, những bài tường thuật, những mẩu đối thoại được mở ra.
Hiểu rõ về bảo hiểm, quyền lợi và cách sử dụng dịch vụ y tế là điều cần thiết để mỗi người có thể chủ động hơn trong hành trình chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình.
Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng do Giáo Sư Đoàn Ngọc Đa làm Hội Trưởng cùng các thành viên trong Ban Chấp Hành, Ban Cố Vấn sau nhiều phiên họp đã đứng ra vận động với đại diện các trường Trung Học Quảng Nam, Quảng Tín, Đà Nẵng và thân hữu tổ chức ngày Hội Ngộ Liên Trường 2025, đây cũng là dịp để tưởng niệm 50 năm sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975.
Vào mùa lễ Giáng sinh năm nay, Thành phố Garden Grove mang đến cộng đồng chương trình ‘Winter in the Grove’, sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025, từ 3:00 giờ chiều tới 7:00 giờ tối, tại khuôn viên Village Green Park, địa chỉ 12732 Main Street.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.