Hôm nay,  

Nhân Chuyện Tăng Lương Lại Nghĩ Về Dân Nghèo

30/10/200700:00:00(Xem: 9273)

Bộ Lao động Thương binh và Xã hội đã trình Chính phủ phương án điều chỉnh lương tối thiểu trong doanh nghiệp. Dự kiến từ ngày 1-1-2008, lao động làm việc ở cả khối doanh nghiệp trong nước và doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) đều được điều chỉnh lương tối thiểu, mức cao nhất là 1 triệu đồng.

Hiện nay cả nước có khoảng 1 triệu lao động làm việc trong khối doanh nghiệp FDI, 2 triệu lao động làm việc trong các doanh nghiệp nhà nước, khối doanh nghiệp dân doanh (Doanh nghiệp tư nhân) thu hút số lao động đông nhất khoảng 3 triệu. Tăng lương tối thiểu không có nghĩa tất cả các lao động đều được tăng lương, đó là mức thấp nhất (mức sàn) mà doanh nghiệp phải trả cho một lao động làm việc giản đơn trong điều kiện bình thường.

Nhân chuyện tăng lương lại nghĩ về dân nghèo. Chính phủ vẫn luôn tự hào về thành tích “Xoá đói giảm nghèo”, nước ta “tự hào” đứng vào hàng các quốc gia có tốc độ giảm nghèo nhanh nhất. Tuy nhiên thành tích đó chỉ nói lên dân ta còn quá nghèo và lạc hậu.

Khi nói đến đời sống của người dân thì trước tiên phải quan tâm đến nông dân, bao gồm cả người làm nông nghiệp, lâm nghiệp và ngư nghiệp, họ đang chiếm hơn 70% dân số. Đối tượng thứ 2 phải quan tâm là công nhân, họ là lực lượng “Tiền phong” của cách mạng, hiện đang chiếm gần 10% dân số. Vậy ai là người nghèo" Đó là những người công nhân làm việc giản đơn và chỉ nhận mức lương tối thiểu, ngoài ra không có thêm thu nhập nào khác, là những người nông dân quanh năm “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” mà vẫn không đủ ăn, và cả những người dân tộc thiểu số chủ yếu sống bằng tự cung tự cấp. Tất cả họ đều nghèo, cho dù lương tối thiểu có tăng gấp 2 hay gấp 3 lần hiện nay thì họ vẫn nghèo. Như vậy khoảng 80% dân số Việt Nam vẫn thuộc diện nghèo, trong đó quá nửa là thiếu đói.

Điều chỉnh lương tối thiểu chỉ là một giải pháp tình thế nhằm tránh một cuộc khủng hoẳng kinh tế do giá cả leo thang. Tăng lương có nghĩa là lạm phát gia tăng chứ không phải nâng cao mức sống của người dân. Chính phủ đã tỏ ra bất lực, các công cụ điều tiết nền kinh tế trở nên bất lực; Giá cả leo thang nhanh hơn nhiều lần tăng lương, tăng trưởng kinh tế không theo kịp lạm phát, do đó mức sống của dân ngày càng xuống thấp. Theo Tổng cục Thống kê công bố chỉ số giá cả (CPI) liên tục tăng cao trong những tháng qua, mức tăng trong tháng 7-2007 đã đạt 0,94% và sẽ còn tăng cao trong những tháng tới.

Do đâu mà Việt Nam loay hoay mãi mà chưa giải được bài toán kinh tế" Nguyên nhân sâu xa xuất phát từ công tác lý luận và thực tiễn xây dựng thể chế kinh tế thị trường định hướng XHCH. Thứ nhất chúng ta chưa bao giờ có nền kinh tế thị trường, thế giới chưa công nhận nền kinh tế Việt Nam là kinh tế thị trường. Thứ hai cái gọi là XHCN chỉ là chiêu bài để Đảng Cộng sản áp đặt sự thống trị lên xã hội, trong khi XHCN hiện thực đã sụp đổ ngay trên đất nước quê hương của nó.

Việt Nam đã đi sau các nước phát triển phương Tây nhiều thế kỷ, ở các nước này nền kinh tế thị trường đã có trên 200 năm, các học thuyết kinh tế của họ có bề dày lịch sử và giá trị khoa học cao, được ứng dụng rộng rãi trong thực tiễn. Đó là xã hội hiện thực, còn xã hội XHCN chỉ tồn tại trên lý thuyết. Chính Đảng Cộng sản cũng khẳng định mục tiêu phấn đấu vì một xã hội “dân giàu nước mạnh”, vậy tại sao không từ bỏ cái viển vông không tưởng để theo đuổi cái hiện thực cụ thể. Có phải vì họ không thể thoát khỏi sự lệ thuộc vào “người anh cả” Trung Quốc"

Công cuộc xây dựng XHCN đặc sắc Trung Quốc thực chất chính là xây dựng một triều đại phong kiến trá hình, trong đó tầng lớp Quan chức Cộng sản liên kết với giới chủ để bóc lột dân. Gọi là XHCN đặc sắc Trung Quốc hay TBCN đặc sắc Trung Quốc đều đúng, ranh giới giữa hai hình thái xã hội rất mong manh; Chính trị thì theo XHCN còn kinh tế thì theo TBCN, chẳng khác nào đầu người mình ngựa. Các lý luận gia Cộng sản tô vẽ ra các học thuyết mà thực chất chỉ là chiêu bài để lừa dối nhân dân.

Không thể học Trung Quốc được, quốc gia đông dân nhất thế giới này chưa bao giờ có XHCN mà chỉ có chủ nghĩa bá quyền, áp bức các quốc gia láng giềng, mang tham vọng thống trị thế giới. Chế độ Cộng sản Trung Quốc là một triều đại phong kiến trá hình, cái thế lực phong kiến đó sẵn sàng nuốt chửng Việt Nam như chúng đã từng làm trong quá khứ. Chúng kìm hãm sự phát triển của nước ta để dễ bề thao túng, biến nước ta thành tấm lá chắn bảo vệ Quyền uy Thiên triều, khiến dân ta nghèo khổ, nước ta yếu hèn.

Phải lệ thuộc vào Trung Quốc đó là nỗi ô nhục mà ngàn đời nay dân ta đã chịu đựng, chẳng nhẽ Đảng Cộng sản Việt Nam muốn đi theo vết xe đổ hay sao. Chính ông Hồ Chí Minh phải có tránh nhiệm đối với đất nước khi đem nhập khẩu tư tưởng Mao Trạch Đông gây ra biết bao tội ác. Các thế hệ lãnh đạo ngày nay tiếp tục phạm sai lầm khi học theo kinh nghiệm xây dựng XHCN của Trung Quốc. Đảng Cộng sản đang ngày càng ngập sâu vào vết xe đổ, trở thành chư hầu của Bắc Triều, họ bán đất bán biển, ngoan ngoãn làm theo các chỉ thị của Bắc Kinh.

Nếu không thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc thì đất nước không có cơ hội để phát triển, nước sẽ nghèo dân sẽ khổ. Không chỉ người dân Việt Nam mà người dân các nước láng giềng khác của Trung Quốc như Bắc Triều Tiên và Myanmar đều phải sống trong cảnh nghèo đói, họ tỉnh táo nhận ra rằng “Không thời nào làm dân khổ như thời Cộng sản, và cũng không thời nào làm quan sướng như thời Cộng sản. Chưa bao giờ trong lịch sử đất nước việc chính quyền lừa dối dân, tham ô, mua quan bán chức lại diễn ra phổ biến và tràn lan như thời Cộng sản. Lá cờ đỏ búa liềm như cái búa đè lên đầu dân và chiếc liềm kè vào cổ dân.”

Vậy phải học ai" Xin dành câu trả lời cho các vị lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Nếu các vị tự cho mình là đại biểu trung thành lợi ích của dân tộc, của đất nước, thì hãy làm những gì xuất phát từ nguyện vọng của người dân, lắng nghe ý kiến của dân, giải quyết những bức xúc của dân. Không phải ông Mác hay ông Lênin, cũng không phải ông Hồ Chí Minh, mà chính nhân dân mới là người thầy vĩ đại mà Đảng Cộng sản phải học tập và làm theo.Sài gòn ngày 28 tháng 10 năm 2007

ĐDCND, http://ddcnd.org/main/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tiết thu tháng chín – sau lễ Hội Vu Lan Báo Hiếu, theo các Oanh Vũ trồng hoa trên mảnh đất “Mầm Non Xanh”, ở đó có tấm bia đá ghi lại Khóa Hội Thảo Huynh Trưởng
Đầu tháng 11 2006, Quốc hội Việt Nam phê chuẩn hiệp định gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, chuẩn bị cho Việt Nam hội nhập vào nền kinh tế thế giới
Ngày 16/10/2007 vừa qua, Việt Nam được bầu làm thành viên không thướng trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc (HDDBA).
Văn Phòng II Viện Hóa Đạo – Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất - Miền Phước Huệ - Chùa Phật Giáo Boston trân trọng kính mời quý đồng hương
Tuần qua, UBTDTG/VN và các thân hữu đã gặp thêm được 10 phụ tá của các văn phòng quý TNS: Richard C. Shelby (R-AL), John Kerry (D-MA)
Trong giai đoạn 1954-1975, đảng Lao động Việt Nam (CSVN) đã phát động cuộc "kháng chiến chống Mỹ cứu nước" để làm sức mạnh xâm lăng miền Nam
Nhà văn Vĩnh Hảo ( www.vinhhao.net ) trong bản cập nhật Bản Lên Tiếng của Văn Nghệ Sĩ Tự Do đã cho biết chỉ trong vài ngaỳ, từ 26-10 tới 30-10-2007
Trong khi Giáo Hội PGVN Thống Nhất đã chính thức tan vỡ, với các văn bản ký tên các cấp cao nhất, trong đó quy chụp  nhiều chức sắc giaó phẩm cao cấp
Sau khoảng 2 tháng, từ Trại Lê Lợi, vốn là khu Tiếp vận của Tiểu khu Long Khánh, chúng tôi được di chuyển qua một khu gia binh cũ của Trung đoàn 48
Ngày 17 Tháng 10, 2007 Đức Đạt Lai Lạt Ma 14 của Tây Tạng được Tổng Thống Bush và quý vị đại diện Quốc Hội HK trao tặng huy chương vàng


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.