Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhân Chuyện Tăng Lương Lại Nghĩ Về Dân Nghèo

30/10/200700:00:00(Xem: 5712)

Bộ Lao động Thương binh và Xã hội đã trình Chính phủ phương án điều chỉnh lương tối thiểu trong doanh nghiệp. Dự kiến từ ngày 1-1-2008, lao động làm việc ở cả khối doanh nghiệp trong nước và doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) đều được điều chỉnh lương tối thiểu, mức cao nhất là 1 triệu đồng.

Hiện nay cả nước có khoảng 1 triệu lao động làm việc trong khối doanh nghiệp FDI, 2 triệu lao động làm việc trong các doanh nghiệp nhà nước, khối doanh nghiệp dân doanh (Doanh nghiệp tư nhân) thu hút số lao động đông nhất khoảng 3 triệu. Tăng lương tối thiểu không có nghĩa tất cả các lao động đều được tăng lương, đó là mức thấp nhất (mức sàn) mà doanh nghiệp phải trả cho một lao động làm việc giản đơn trong điều kiện bình thường.

Nhân chuyện tăng lương lại nghĩ về dân nghèo. Chính phủ vẫn luôn tự hào về thành tích “Xoá đói giảm nghèo”, nước ta “tự hào” đứng vào hàng các quốc gia có tốc độ giảm nghèo nhanh nhất. Tuy nhiên thành tích đó chỉ nói lên dân ta còn quá nghèo và lạc hậu.

Khi nói đến đời sống của người dân thì trước tiên phải quan tâm đến nông dân, bao gồm cả người làm nông nghiệp, lâm nghiệp và ngư nghiệp, họ đang chiếm hơn 70% dân số. Đối tượng thứ 2 phải quan tâm là công nhân, họ là lực lượng “Tiền phong” của cách mạng, hiện đang chiếm gần 10% dân số. Vậy ai là người nghèo" Đó là những người công nhân làm việc giản đơn và chỉ nhận mức lương tối thiểu, ngoài ra không có thêm thu nhập nào khác, là những người nông dân quanh năm “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” mà vẫn không đủ ăn, và cả những người dân tộc thiểu số chủ yếu sống bằng tự cung tự cấp. Tất cả họ đều nghèo, cho dù lương tối thiểu có tăng gấp 2 hay gấp 3 lần hiện nay thì họ vẫn nghèo. Như vậy khoảng 80% dân số Việt Nam vẫn thuộc diện nghèo, trong đó quá nửa là thiếu đói.

Điều chỉnh lương tối thiểu chỉ là một giải pháp tình thế nhằm tránh một cuộc khủng hoẳng kinh tế do giá cả leo thang. Tăng lương có nghĩa là lạm phát gia tăng chứ không phải nâng cao mức sống của người dân. Chính phủ đã tỏ ra bất lực, các công cụ điều tiết nền kinh tế trở nên bất lực; Giá cả leo thang nhanh hơn nhiều lần tăng lương, tăng trưởng kinh tế không theo kịp lạm phát, do đó mức sống của dân ngày càng xuống thấp. Theo Tổng cục Thống kê công bố chỉ số giá cả (CPI) liên tục tăng cao trong những tháng qua, mức tăng trong tháng 7-2007 đã đạt 0,94% và sẽ còn tăng cao trong những tháng tới.

Do đâu mà Việt Nam loay hoay mãi mà chưa giải được bài toán kinh tế" Nguyên nhân sâu xa xuất phát từ công tác lý luận và thực tiễn xây dựng thể chế kinh tế thị trường định hướng XHCH. Thứ nhất chúng ta chưa bao giờ có nền kinh tế thị trường, thế giới chưa công nhận nền kinh tế Việt Nam là kinh tế thị trường. Thứ hai cái gọi là XHCN chỉ là chiêu bài để Đảng Cộng sản áp đặt sự thống trị lên xã hội, trong khi XHCN hiện thực đã sụp đổ ngay trên đất nước quê hương của nó.

Việt Nam đã đi sau các nước phát triển phương Tây nhiều thế kỷ, ở các nước này nền kinh tế thị trường đã có trên 200 năm, các học thuyết kinh tế của họ có bề dày lịch sử và giá trị khoa học cao, được ứng dụng rộng rãi trong thực tiễn. Đó là xã hội hiện thực, còn xã hội XHCN chỉ tồn tại trên lý thuyết. Chính Đảng Cộng sản cũng khẳng định mục tiêu phấn đấu vì một xã hội “dân giàu nước mạnh”, vậy tại sao không từ bỏ cái viển vông không tưởng để theo đuổi cái hiện thực cụ thể. Có phải vì họ không thể thoát khỏi sự lệ thuộc vào “người anh cả” Trung Quốc"

Công cuộc xây dựng XHCN đặc sắc Trung Quốc thực chất chính là xây dựng một triều đại phong kiến trá hình, trong đó tầng lớp Quan chức Cộng sản liên kết với giới chủ để bóc lột dân. Gọi là XHCN đặc sắc Trung Quốc hay TBCN đặc sắc Trung Quốc đều đúng, ranh giới giữa hai hình thái xã hội rất mong manh; Chính trị thì theo XHCN còn kinh tế thì theo TBCN, chẳng khác nào đầu người mình ngựa. Các lý luận gia Cộng sản tô vẽ ra các học thuyết mà thực chất chỉ là chiêu bài để lừa dối nhân dân.

Không thể học Trung Quốc được, quốc gia đông dân nhất thế giới này chưa bao giờ có XHCN mà chỉ có chủ nghĩa bá quyền, áp bức các quốc gia láng giềng, mang tham vọng thống trị thế giới. Chế độ Cộng sản Trung Quốc là một triều đại phong kiến trá hình, cái thế lực phong kiến đó sẵn sàng nuốt chửng Việt Nam như chúng đã từng làm trong quá khứ. Chúng kìm hãm sự phát triển của nước ta để dễ bề thao túng, biến nước ta thành tấm lá chắn bảo vệ Quyền uy Thiên triều, khiến dân ta nghèo khổ, nước ta yếu hèn.

Phải lệ thuộc vào Trung Quốc đó là nỗi ô nhục mà ngàn đời nay dân ta đã chịu đựng, chẳng nhẽ Đảng Cộng sản Việt Nam muốn đi theo vết xe đổ hay sao. Chính ông Hồ Chí Minh phải có tránh nhiệm đối với đất nước khi đem nhập khẩu tư tưởng Mao Trạch Đông gây ra biết bao tội ác. Các thế hệ lãnh đạo ngày nay tiếp tục phạm sai lầm khi học theo kinh nghiệm xây dựng XHCN của Trung Quốc. Đảng Cộng sản đang ngày càng ngập sâu vào vết xe đổ, trở thành chư hầu của Bắc Triều, họ bán đất bán biển, ngoan ngoãn làm theo các chỉ thị của Bắc Kinh.

Nếu không thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc thì đất nước không có cơ hội để phát triển, nước sẽ nghèo dân sẽ khổ. Không chỉ người dân Việt Nam mà người dân các nước láng giềng khác của Trung Quốc như Bắc Triều Tiên và Myanmar đều phải sống trong cảnh nghèo đói, họ tỉnh táo nhận ra rằng “Không thời nào làm dân khổ như thời Cộng sản, và cũng không thời nào làm quan sướng như thời Cộng sản. Chưa bao giờ trong lịch sử đất nước việc chính quyền lừa dối dân, tham ô, mua quan bán chức lại diễn ra phổ biến và tràn lan như thời Cộng sản. Lá cờ đỏ búa liềm như cái búa đè lên đầu dân và chiếc liềm kè vào cổ dân.”

Vậy phải học ai" Xin dành câu trả lời cho các vị lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Nếu các vị tự cho mình là đại biểu trung thành lợi ích của dân tộc, của đất nước, thì hãy làm những gì xuất phát từ nguyện vọng của người dân, lắng nghe ý kiến của dân, giải quyết những bức xúc của dân. Không phải ông Mác hay ông Lênin, cũng không phải ông Hồ Chí Minh, mà chính nhân dân mới là người thầy vĩ đại mà Đảng Cộng sản phải học tập và làm theo.Sài gòn ngày 28 tháng 10 năm 2007

ĐDCND, http://ddcnd.org/main/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.