Hôm nay,  

Nhà Ma Ở San Jose?

27/10/200700:00:00(Xem: 23916)

Mystery Spot làm chiều cao của du khách thay đổi" (ảnh Bùi Văn Phú)

San Jose là thủ đô của thung lũng điện tử mà người Việt đặt cho cái tên nghe rất lãng mạn và tịnh tâm: “Thung lũng hoa vàng”.

Nhưng từ ngày công nghệ điện tử lên ngôi thì hoa vàng chỉ còn lốm đốm quanh cái thành phố có đông người Việt sinh sống này, thay vào là những công xưởng đẻ ra việc làm và nhà cửa mọc lên thành nơi ăn, chốn ở cho dân.Hơn một phần tư thế kỉ của cách mạng công nghệ đã làm thay đổi bộ mặt San Jose, đưa dân số lên cao hơn San Francisco, nhưng không qua mặt được thành phố sương mù về du lịch và giải trí.

Nhìn từ xa, San Jose cũng có vài nơi hấp dẫn du khách. Một lần, có bạn ở miền nam lên chơi vùng Vịnh hỏi tôi có biết ở San Jose có căn nhà ma. Tôi đã nghe nói nhưng chưa bao giờ đến vì không tin những điều ma quái và chẳng sợ ma nhát mình.

Nằm ngay sau khu thương mại sang trọng Santana Row là Winchester Mystery House, một biệt thự to, nhiều tầng, mái đỏ, rộng 4 mẫu tây. Căn nhà này người ta bảo là có ma. Vì sao"

Thuở trước, gia đình Winchester rất giầu nhờ buôn bán súng. Mà súng đạn ở vùng đất này vào thế kỉ 19 đã gây chết chóc, đau khổ cho biết bao người dân da đỏ. Sau khi chồng qua đời, bà Sarah L. Winchester bỏ ra 5 triệu đô-la để xây một căn nhà lớn, theo tiêu chuẩn hiện đại của cuối thế kỉ 19. Khởi công từ năm 1884 và phải đến 38 năm sau mới tạm xong thì cũng là lúc bà Sarah qua đời.

Theo chuyện kể, bà Sarah mang nỗi ám ảnh bởi những oan hồn người da đỏ đã chết do bởi súng nên căn nhà do chính bà vẽ họa đồ có nhiều cấu trúc lạ lùng để xua đuổi hay chạy trốn những hồn ma trở về quấy phá.

Căn nhà cao 7 tầng, sau trận động đất lớn ở Vịnh San Francisco vào năm 1906 làm hư hại phần trên, giờ chỉ còn 4 tầng, với tất cả 160 phòng, 40 phòng ngủ. Nhà có 476 cánh cửa, nhiều cánh dẫn vào ngõ cụt, vào tường hay rớt xuống vùng sâu thẳm. Với 1.257 cửa sổ lớn bé, có những khung cửa đẹp gắn kính mầu do hãng Tiffany sản xuất. Lên xuống trong nhà với 40 cầu thang, nhiều cái thấp, nhỏ hẹp với những bậc thang rất ngắn để bà Sarah dễ dàng lên xuống vì tình trạng sức khoẻ yếu kém. Đặc biệt bà Sarah lại thích sử dụng con số 13 trong những thiết kế như thang 13 bậc, hoa 13 cánh, đèn chùm 13 cái.

Một người quen từng nói với tôi rằng ngôi nhà này có ma. Tôi hỏi bằng chứng thì được cho biết khi chụp hình, coi lại thấy loáng thoáng những đốm trắng mờ, trông như ma trơi.

Mới đây có bạn từ xa đến chơi, chúng tôi rủ nhau đi tham quan căn nhà ma vào buổi trưa nắng đẹp. Vé vào cửa chặt đẹp 30 đô-la cho một người lớn.

Với từng nhóm 20 du khách, chúng tôi được một cô hướng dẫn đưa đi xem nhà ma trong gần hai giờ đồng hồ mà chẳng giây phút nào tôi có cảm giác ớn lạnh, nổi da gà hay sởn tóc gáy. Với máy hình trong tay tôi chụp hình, quay phim nhiều góc cạnh bên trong căn nhà.

Hết tua, ra sân ngồi nghỉ, coi lại mấy chục tấm hình không thấy một bóng ma nào ẩn hiện.

Tốn tiền vào xem một căn nhà không có gì đặc sắc về mỹ thuật kiến trúc, chẳng chút gì huyền bí, ma quái, kể cũng phí. Tôi cho rằng, cũng như Hearst Castle nằm trên một ngọn đồi bên cạnh xa lộ 101 trên đường đi Los Angeles, những người Mỹ giầu có thời bấy giờ cũng muốn xây lâu đài để sánh với Châu Âu, nhưng không sao bằng.

Halloween sắp đến, nếu bạn thích có cảm giác phiêu lưu, ma quái cùng vui chơi trong ngày hội ma quỉ thì Winchester Mystery House có chương trình về đêm. Bóng tối với đèn leo lét sáng có thể làm bạn rùng mình, nổi da gà khi đi lòng vòng trong căn nhà đó. Còn tôi, từng đi ngang nghĩa địa ở những châu lục khác trong đêm tối trời, không đèn pin trong tay mà không sợ ma, thì ở Mỹ tôi không tin có ma quái gì đâu. Tất cả chỉ là chuyện huyền bí, quảng cáo vậy thôi. Và có lẽ ma chỉ nhát những ai sợ ma.

Còn nếu thích có cảm giác lạ thực sự, bạn nên đến Mystery Spot trong một cánh rừng ở cách San Jose chừng nửa giờ xuôi nam trên xa lộ 17. Đến đó, giá vào cửa hữu nghị chỉ bằng một tô phở, bạn sẽ thấy chiều cao của mình thấp xuống, sức người bị quán tính làm cho bảo hoà, thân thể đi lại trong thế nghiêng ngả.

Nhưng nếu có kiến thức khoa học, bạn có thể tìm ra lí giải cho những hiện tượng mang tính huyền bí hay vật lí này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tiết thu tháng chín – sau lễ Hội Vu Lan Báo Hiếu, theo các Oanh Vũ trồng hoa trên mảnh đất “Mầm Non Xanh”, ở đó có tấm bia đá ghi lại Khóa Hội Thảo Huynh Trưởng
Đầu tháng 11 2006, Quốc hội Việt Nam phê chuẩn hiệp định gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, chuẩn bị cho Việt Nam hội nhập vào nền kinh tế thế giới
Ngày 16/10/2007 vừa qua, Việt Nam được bầu làm thành viên không thướng trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc (HDDBA).
Văn Phòng II Viện Hóa Đạo – Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất - Miền Phước Huệ - Chùa Phật Giáo Boston trân trọng kính mời quý đồng hương
Tuần qua, UBTDTG/VN và các thân hữu đã gặp thêm được 10 phụ tá của các văn phòng quý TNS: Richard C. Shelby (R-AL), John Kerry (D-MA)
Trong giai đoạn 1954-1975, đảng Lao động Việt Nam (CSVN) đã phát động cuộc "kháng chiến chống Mỹ cứu nước" để làm sức mạnh xâm lăng miền Nam
Nhà văn Vĩnh Hảo ( www.vinhhao.net ) trong bản cập nhật Bản Lên Tiếng của Văn Nghệ Sĩ Tự Do đã cho biết chỉ trong vài ngaỳ, từ 26-10 tới 30-10-2007
Trong khi Giáo Hội PGVN Thống Nhất đã chính thức tan vỡ, với các văn bản ký tên các cấp cao nhất, trong đó quy chụp  nhiều chức sắc giaó phẩm cao cấp
Sau khoảng 2 tháng, từ Trại Lê Lợi, vốn là khu Tiếp vận của Tiểu khu Long Khánh, chúng tôi được di chuyển qua một khu gia binh cũ của Trung đoàn 48
Ngày 17 Tháng 10, 2007 Đức Đạt Lai Lạt Ma 14 của Tây Tạng được Tổng Thống Bush và quý vị đại diện Quốc Hội HK trao tặng huy chương vàng


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.