Hôm nay,  

Biết Ra Sao Ngày sau

5/31/202400:00:00(View: 4604)

1 Hình chính trang nhất
QUE SERA SERA Hình Bìa Đĩa nhạc thứ II K-POP SEALED
 
“Que Sera Sera,” ca khúc này luôn gắn bó với tâm tư của cậu bé bảy tuổi. Đi xem xi-nê với mẹ, sau này mới biết là phim The Man Who Knew Too Much, về nhà tôi nhớ mãi cái giai điệu vui tươi và đôi môi nhảy múa, khi nữ diễn viên hát đoạn que sera sera.

“Chuyện gì đến sẽ đến,” một câu nói đầy thơ mộng đối với cậu bé, rồi dần dần lớn lên biến thành câu nói chấp nhận chuyện ngày mai ‘Life is a crazy ride, and nothing is guaranteed. (Đời là chuyến đi điên rồ, không có gì bảo đảm. ‘Eminem’.) Dường như, có một chút bất cần, không quan tâm chuyện gì sẽ xảy đến.

Tưởng chỉ là như vậy, ai ngờ, câu nói bỗng đứng dựng lên, lớn tiếng hỏi: “Chuyện gì đến sẽ đến là sao?”

Đúng, “sẽ đến” thuộc về tương lai, thuộc về bí mật,  nhưng “chuyện gì đến,” một phần đã bị khám phá, tìm thấy, công bố. Chúng ta, con người hiện tại, thế kỷ 21, may mắn có một khoa học khá trung thực và năng nổ, mở ra cho sự hiểu biết còn kém cỏi, nhiều nơi quá khứ còn tối tăm và nhiều nơi chờ ánh sánh rọi tới.

Chuyện gì đã và sẽ xảy đến:

Vũ trụ có thể là hình ảnh ba chiều?

Nghĩa là, toàn bộ thực tế của chúng ta có thể là ảo ảnh.

Nếu đời sống là ảo ảnh, như Trang Tử đã từng nghi ngờ. Sau giấc mơ thức dậy, ông hỏi rằng: Ông là người nằm mơ thấy bướm hay con bướm đang nằm mơ thấy ông? Có thể, nếu thực tế là một giấc mơ lớn và chúng ta là những nhân vật trong giấc mơ? Chà, hay quá. Đã mơ thì không cần lo lắng gì. Thức dậy mọi chuyện là số không. Chết là thức dậy.
2
(Ảnh: Is the Universe a Hologram? Kamra Qaderi.)

Khi nói đến những lý thuyết vật lý tiên tiến nhất, sản phẩm của trí tưởng tượng của chúng ta là gì và sản phẩm của vũ trụ là gì? Các khoa học gia dùng lý thuyết Lỗ Đen (Black Hole) để dẫn chứng. Stephen Hawking, nhà vật lý học hàng đầu, chứng minh những gì rơi vào lỗ đen sẽ biến mất, đó là nơi thời gian và nhân loại chấm dứt. Vũ trụ đang tiến về phía lỗ đen, có lẽ, hàng tỷ năm nữa.

Từ căn bản này, nhà vật lý Leonard Susskind dẫn đầu cuộc nghiên cứu vào vùng đất mới của nguyên lý ảnh ba chiều. Ý nghĩa của lý thuyết ảnh ba chiều rất mù mờ. Một số nhà vật lý đã đi đến tận cùng, tuyên bố rằng thực tế của chúng ta là một ảo ảnh, những gì chúng ta coi là không gian, thời gian và lực hấp dẫn chỉ là biểu hiện của một thực tế sâu sắc hơn tồn tại trong ít chiều hơn - rằng vũ trụ của chúng ta, theo đúng nghĩa đen, là một ảnh ba chiều.

Nhưng lời giải toán học cho các lý thuyết vật lý không nhất thiết quyết định thực tế. Người ta có thể dễ dàng lập luận rằng, nếu nguyên lý ảnh ba chiều tỏ ra hữu ích thì chúng ta chỉ đơn thuần khám phá ra một công cụ toán học mạnh mẽ—và thậm chí quan trọng—để hiểu biết về vũ trụ. Nhưng điều đó không có nghĩa là những gì toán học cho chúng ta biết là có thật.

Internet nhanh hơn mấy triệu lần.

Trong một bước phát triển mang tính đột phá mới, các nhà nghiên cứu tại Đại học Aston đã đạt được tốc độ truyền dữ liệu trên Internet nhanh hơn đáng kinh ngạc 4,5 triệu lần so với tốc độ trung bình tại nhà. Tốc độ chưa từng có này là tốc độ nhanh nhất từng được ghi nhận, đạt được bằng cách sử dụng các dải bước sóng mới cụ thể chưa từng được sử dụng trước đây trong hệ thống cáp quang. Là một phần của sự hợp tác quốc tế, nhóm đã truyền dữ liệu với tốc độ 301 terabit mỗi giây, hay 301.000.000 megabit mỗi giây. Để dễ hình dung hơn, báo cáo hiệu suất băng thông rộng gia đình tại Vương quốc Anh của Ofcom được công bố vào tháng 9 năm 2023 cho biết tốc độ trung bình chỉ là 69,4 Megabit/s.

3
- Chúng ta có thể đã tìm thấy phần não nơi trải nghiệm có ý thức tồn tại.

4
Nghiên cứu mới làm sáng tỏ một ý tưởng phức tạp về ý thức: Có sự khác biệt giữa những gì bộ não tiếp nhận và những gì chúng ta ý thức được về việc tiếp nhận. Các nhà khoa học hiện nay cho rằng họ đã xác định được vùng não nơi quản lý nhận thức có ý thức.

Nhóm nghiên cứu đến từ Đại học Do Thái Jerusalem ở Israel và Đại học California, Berkeley (UC Berkeley) ở Mỹ đã tìm thấy hoạt động não bền vững ở vùng chẩm – thái dương của vỏ não thị giác ở phía sau não.

Những gì khoa học đang khám phá cho chúng ta tầm nhìn từ cận tưởng về ngày mai cho đến tầm nhìn viễn tưởng về tương lai. Tôi thuộc một số câu trong bài Que Sera Sera, không biết ai dịch, nhưng mỗi khi thắc mắc và ưu tư về đời sống, tôi hát lên:

“Biết ra sao ngày sau
Đời cũng như bức tranh đủ màu
Ngày tháng qua là cung đàn mau
Nào ai biết ngày sau…”

Tự dưng lòng cảm thấy thoải mái. Bức tranh đủ màu cuỡi lên cung đàn chạy mau đến ngày sau, không ai biết. Thôi kệ đi, lo làm gì!

Lúc còn là giống khỉ nhân hình (khỉ dạng người) vừa rụng đuôi, biết đứng dậy trên hai chân, chắc chắc người tiền sử đó cũng đã từng thắc mắc nhìn cuộc sống kỳ lạ khắp nơi. Chắc họ không thể ngờ đã tạo ra chúng ta ngày nay. Que sera sera. Nào ai biết ngày sau.

Tại sao con người không có đuôi?

Đuôi rất hữu ích cho việc giữ thăng bằng, tạo lực đẩy, giao tiếp và phòng thủ chống lại côn trùng cắn. Tuy nhiên, con người và họ hàng linh trưởng gần nhất của chúng ta - loài vượn lớn - đã chia tay với cái đuôi khoảng 25 triệu năm trước, khi nhóm này tách ra khỏi loài khỉ Cựu Thế giới. Sự mất mát này từ lâu đã gắn liền với quá trình chúng ta chuyển sang đi bằng hai chân, nhưng người ta biết rất ít về các yếu tố di truyền gây ra tình trạng linh trưởng không có đuôi.

Nghiên cứu Bo Xia cho biết, có mối liên hệ giữa việc không có đuôi với tư thế thẳng đứng và sự tiến hóa của việc đi bằng hai chân. Nói một cách khác, khi loài linh hưởng, tổ tiên loài người, bắt đầu biết đứng thẳng, đi bằng hai chân, thì cái đuôi trở nên thừa thãi, cấn cái, cần phải rụng đi.

5
Thí nghiệm trên chuột. Khi DNA mất đi yếu tố Alu, chuột không thể mọc đuôi.

Sự sống trên Trái đất bắt đầu như thế nào?

9
“Tại sao chúng ta có sự sống? Matthew Powner, tác giả cấp cao của nghiên cứu cho biết. Đây “chỉ là những câu hỏi tuyệt vời nhất mà chúng tôi có thể trả lời.” Mặc dù các sinh vật có vẻ nhìn bề ngoài rất khác nhau nhưng chúng được tạo thành từ các khối xây dựng hóa học cơ bản giống nhau, được gọi là chất chuyển hóa chính, liên quan trực tiếp đến sự tăng trưởng và phát triển của tế bào. Ví dụ bao gồm các axit amin giúp xây dựng.

Một số nhà khoa học đề xuất rằng các tế bào sớm nhất phát triển trong môi trường thủy nhiệt có hoạt động núi lửa, giống như các hồ nhiệt ở Yellowstone.

AI và trí tuệ cổ xưa – AI giải mã cuộn giấy bị chôn vùi 2000 năm tuổi.

Trong một khám phá được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo, một nhóm các nhà nghiên cứu đã giải mã thành công một cuộn giấy cói cổ bị chôn vùi hơn hai thiên niên kỷ dưới lớp tro núi lửa từ vụ phun trào của núi Vesuvius vào năm 79 sau Công nguyên, tiết lộ những hiểu biết sâu sắc về AI và trí tuệ cổ xưa.
Phương pháp tiếp cận để tìm hiểu là sự kết hợp giữa kỹ thuật lập bản đồ 3D và AI áp dụng cho các phân đoạn được quét kỹ thuật số của giấy cói Herculaneum. Phương pháp cải tiến này đã phát hiện thành công mực và giải mã hình dạng chữ cái trong các cuộn giấy cổ, biến thứ trông giống như một cục carbon đen thành một kho tàng những suy ngẫm triết học. Các tiêu chí do Thử thách Vesuvius đặt ra đã được đáp ứng, với hơn 85% ký tự được giải mã trong 4 đoạn văn, cùng với 11 cột văn bản bổ sung, tổng cộng hơn 2000 ký tự.

6
Hé lộ tương lai – AI và trí tuệ cổ xưa

Khi Thử thách Vesuvius tiến sâu vào những lãnh thổ chưa được khám phá của kiến thức cổ xưa, câu hỏi còn đọng lại vừa trêu ngươi vừa làm nản lòng: Những kho báu và hiểu biết nào khác nằm im lìm trong những cuộn giấy còn lại và làm thế nào thử thách đang diễn ra có thể vượt qua những rào cản tài chính để mở khóa những câu chuyện chưa được kể về quá khứ xa xưa của chúng ta?

Sự giao thoa giữa AI và khảo cổ học đã mở ra cánh cổng dẫn đến một thế giới đã bị thời gian chôn vùi từ lâu, mời gọi chúng ta khám phá chiều sâu tư tưởng và triết học của con người theo những cách mà trước đây không thể tưởng tượng được. Cuộc hành trình vẫn tiếp tục, được thúc đẩy bởi sự tò mò và sự theo đuổi không ngừng để làm sáng tỏ những bí ẩn của thời cổ đại.

Bộ não con người mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng.

7
Các nhà khoa học vừa phát hiện ra bộ não con người có thể mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì chúng ta từng tưởng tượng. Tất cả đều liên quan đến các tế bào vỏ não bên ngoài, với những phát hiện cho thấy rằng các tế bào thần kinh đơn lẻ của con người có sức mạnh đáng kể.

8

Nghiên cứu cũng tập trung vào các sợi nhánh, được tìm thấy ở cuối các nhánh trong não và là chìa khóa để các tế bào thần kinh gửi thông điệp hóa học khắp não. Đồng tác giả nghiên cứu và nhà thần kinh học Matthew Larkum của Đại học Humboldt cho biết: “Các đuôi gai là trung tâm để hiểu về bộ não vì chúng là cốt lõi quyết định sức mạnh tính toán của các nơ-ron đơn lẻ”.
 
Bằng cách mô hình hóa các đặc tính điện độc đáo được khám phá trong nghiên cứu, các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng các nơ-ron đơn lẻ có thể giải quyết các loại vấn đề tính toán mà trước đây được cho là đòi hỏi các mạng lưới phức tạp hơn trong não.

Bạn đọc,
Người Việt chúng ta ít quan tâm về khoa học vì nó khô khan không chảy nhiều nước mắt như phim bộ Nam Hàn. Nhưng chính khoa học mới cho chúng ta một tầm thấy, một dự đoán, một số những chuyện tương lai. Nhờ vậy chúng ta không quá hủ lậu. Thắp lên ánh sáng trong trí tuệ cũng là một thứ hạnh phúc trong đời sống. Tuy nhiên, mặt khác, mặt tâm tình, chúng ta chưa kịp đối phó với tương lai, mà chỉ căng thẳng sầu lo từ quá khứ kéo sang hiện tại. Không có ngày nào mà không có chuyện lo. Không có đứa con nào mà không mang đến nỗi buồn, cho dù là đứa ngoan ngoãn nhất. Không tình thương nào mà không tốn tiền. Không có hát cho nhau nghe nào mà không bị chê. Không có sức khỏe tốt nào mà không sắp bệnh. Vân vân. Một vạn thứ lo âu chờ chực trên bước đường ngày mai. Thành thử, chúng ta nên thuộc lòng và hát lên: “Biết ra sao ngày sau. Đời cũng như bức tranh đủ màu. Ngày tháng qua là cung đàn mau….” Rồi cất giọng lên cao, hát lớn: “Nào ai biết ngày sau????”

Ngu Yên
 
Tài liệu:
(Những ảnh không ghi nguồn là những ảnh lấy từ bài viết về những chủ đề đó.)
- 4.5 million times faster internet? Aston University makes it possible. Rizwan Choudhury. IE: Interesting Engineering.
- AI and Ancient Wisdom – AI Deciphers 2000-Year-Old Buried Scroll. Aamir Sheikh. Crytopolitan.
-  How did life on Earth begin? The chemical puzzle just became clearer. Kasha Patel. Washington Post.
- Scientists discover the human brain is even more powerful than we thought. Harry Fletcher. 100 Indy.
- The Universe May Be a Hologram, Meaning Our Entire Reality Could Be an Illusion. Paul M. Sutter. Popular Mechanics.
- We May Have Found The Part of The Brain Where Conscious Experience Lives. David Nield. Science Alert.
- Why don’t humans have tails? Mindy Weisberger, CNN. March 23, 2024.
 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Trump tắt CNN lúc ba giờ sáng. Không phải vì tức giận, mà vì ông vừa nảy ra ý tưởng điên rồ nhất đời mình. “Alexa, triệu tập Washington.” Câu lệnh vang lên trong bóng tối Phòng Bầu Dục như tiếng thần chú của một pháp sư già gọi linh hồn của quá khứ về để chứng minh rằng mình vẫn còn đúng. Thanksgiving năm nay, ông sẽ không ăn gà tây thật. Ông sẽ ăn ký ức. Phòng Bầu Dục rực ánh xanh lam – thứ ánh sáng lạnh của công nghệ và tự mãn. Trên bàn, con gà tây hologram vàng óng, chín hoàn hảo, không mùi, không khói, không có thịt thật. Một con gà tây ảo cho thời đại ai cũng sợ máu thật. Mọi thứ được lập trình để hoàn hảo: bàn tiệc dài, ly rượu đầy, bốn vị lập quốc hiện ra – George Washington, Benjamin Franklin, Thomas Jefferson, James Madison – được tái tạo bằng toàn bộ diễn văn, thư từ, và những câu họ chưa bao giờ nói. Bốn AI hoàn hảo.
Hội nghị khí hậu Liên Hiệp Quốc lần thứ ba mươi COP30 ở Belém, diễn ra trong bầu khí quyển nặng trĩu: trái đất nóng dần, còn các cường quốc vẫn cãi nhau về “mục tiêu” và “cam kết”. Biểu mức phát thải, phần trăm, hạn kỳ — tất cả lặp lại như những mùa họp cũ. Nhưng đằng sau lớp từ ngữ ấy, trật tự năng lượng của thế giới đã chuyển hướng. Cái trục quyền lực của thời đại đã dời khỏi phương Tây. Từ Tô Châu đến Quảng Đông, những nhà máy nối dài đã âm thầm định giá tương lai của mặt trời và gió. Trung Quốc không nói nhiều. Họ làm. Đến cuối năm 2024, Bắc Kinh vượt sớm mục tiêu 2030, đạt hơn một ngàn bốn trăm gigawatt gió và mặt trời — gấp bốn lần toàn Liên hiệp Âu châu. Tám phần mười chuỗi cung ứng quang điện nằm trong lãnh thổ của họ. Pin và xa điện xuất khẩu hàng chục tỉ Mỹ kim, kéo giá năng lượng sạch xuống một mức không còn cần trợ cấp.
Việc đình trệ gọi thầu dầu hỏa hai năm từ 1971 phải chờ qua 1973 rút cục đã giết chết chương trình tìm dầu của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và theo đó đã đốt cháy một cơ may lớn lao có nhiều triển vọng cứu vãn, duy trì và phát triển miền Nam. VNCH đã tìm được dầu hỏa ở Mỏ Bạch Hổ trong tháng Hai năm 1975. Thật nhiều dầu mà lại thật quá trễ.
“Tôi từ chức để có thể lên tiếng, ủng hộ các vụ kiện tụng và hợp tác với các cá nhân và tổ chức khác tận tâm bảo vệ pháp quyền và nền dân chủ Mỹ. Tôi cũng dự định sẽ bảo vệ những thẩm phán không thể công khai lên tiếng bảo vệ chính mình. Tôi không thể chắc chắn rằng mình sẽ tạo ra sự khác biệt. Tuy nhiên, tôi nhớ lại những gì Thượng nghị sĩ Robert F. Kennedy đã nói vào năm 1966 về việc chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi: “Mỗi khi một người đứng lên vì một lý tưởng, hoặc hành động để cải thiện cuộc sống của người khác, hoặc chống lại sự bất công, người đó sẽ tạo ra một đợt sóng hy vọng nhỏ bé.” Khi những đợt sóng nhỏ bé này hội tụ đủ, lúc đó có thể trở thành một cơn sóng thần.
Khi lịch sử bị xem nhẹ, nó không ngủ yên mà trở lại, nghiêm khắc hơn. Và mỗi khi nước Mỹ bước vào thời kỳ chia rẽ sâu sắc, tiếng vọng ấy lại dội về – nhắc rằng ta từng đi qua những năm tháng hỗn loạn, và vẫn tìm được lối ra. Robert A. Strong, học giả tại Đại học Virginia, cho rằng để hiểu nước Mỹ hiện nay, ta nên nhìn lại giai đoạn giữa hai đời tổng thống Ulysses S. Grant và William McKinley – từ năm 1876 đến 1896. Hai mươi năm ấy là một bài học sống động về cách một nền dân chủ có thể trượt dài trong chia rẽ, rồi chậm chạp tự điều chỉnh để tồn tại.
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.