Hôm nay,  

THẾ À

04/12/201915:58:00(Xem: 9431)

 

Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng:

- Tu hú chứ tu gì mầy!

Nó muốn buông, muốn quên đi nhưng câu nói cứ nhói. Nó bèn đứng dậy bước ra vườn đi loanh quanh với những suy tư lởn vởn trong đầu: “ Mình học Phật đã lâu vậy mà chỉ một câu nói đủ làm xáo trộn tâm tư, xem ra ngươi quá yếu kém!”. Nó vẫn từng bước đạp trên lá vàng xào xạc trong vườn.  Nó laị nhớ lời nói của Phật sống Tây Tạng Dalai lama: “Đừng để thái độ xấu của kẻ khác phá vỡ sự an lạc trong tâm hồn mình”… Hồi sau nó cảm thấy lòng đã vơi nhiều, hình như đã có sự lắng đọng trong tâm nó. Nó và anh nó hay xung khắc nhau. Mẹ nó nói:

- Hai thằng cứ như cái dùi với cái mõ.

Láng giềng thì bảo:

- Anh em nhà nó cứ như là mặt trăng với mặt trời!

Ba mẹ nó cũng phiền hà không ít nhưng vẫn chứng nào tật ấy, gặp nhau là cự cãi, có lần giận nhau và từ nhau không nhìn mặt. Nó buồn, anh nó cũng buồn nhưng không hiểu sao cứ gặp là gây. Nó nhiều lần sám hối nhưng sám hối xong vẫn tái phạm. Nó  suy tư về lời dạy của thầy:

- Oán thì nên gỡ đừng nên kết, bây giờ chỉ là chút oán nhưng mai này sẽ trở thành thù hận! 

Nó nghĩ mình là Phật tử, học Phật đã lâu, nghe bao nhiêu pháp, đọc bao nhiêu kinh sách ấy vậy mà chút việc này không gỡ được thì nói gì đến chuyện khác. Người ngoài nhìn vào thì họ sẽ bảo mình chỉ là kẻ có vỏ mà không có lòng thì cũng chẳng oan tí nào. Sau nhiều  lần do dự lần khan, một hôm nó quyết định hành. Nó hít một hơi sâu, chế ngự cảm xúc đến gần anh nó nói:

- Chiều nay mời anh đi bar chơi được không?

Anh nó ngẩng lên  trố mắt nhìn nó như một người từ hành tinh khác đến, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên và vẻ thăm dò, khoảng lát sau rồi mới đáp cụt lủn:

- Ừ! Đi thì đi.

Quán bar chiều  chưa tới giờ cao điểm nên khá vắng,  nó và anh nó ngồi cái bàn nhìn ra hồ bơi thật đẹp. Hai anh em cũng im lặng nhâm nhi từng tí, ai cũng trầm ngâm theo đuổi ý nghĩ riêng của mình, thỉnh thoảng cụng ly một cái”keng” nhẹ rồi laị im vắng…Nó lên tiếng:

- Anh em mình cứ cự hoài, ba mẹ buồn, láng giềng cũng nói ra nói vào… Không lẽ mình cứ kéo dài như thế này sao?

Anh nó vẫn yên lặng, nó giữ hơi thở thật nhẹ tiếp:

- Em học Phật, kinh sách và thầy dạy: “ Nhân duyên trùng trùng vô tận, không ai biết được,  chỉ những vị chứng thánh quả trở lên thì mới biết được. Anh em mình cũng có thể kiếp quá khứ  có nhiều xich mích nên kiếp này cứ gây gỗ hoài. Thầy còn dạy: “ Một chút oán kiếp này nếu không gỡ thì có thể thành đaị oán ở kiếp sau”. Anh em mình vốn cùng cha mẹ sanh ra  không lẽ cứ để cho cha mẹ buồn hoài vậy sao?

Bây giờ anh nó ngẩng lên nhìn nó rồi hoỉ:

- Vậy ý  em tính sao?

Nó nắm lấy bàn tay anh nó thật chặt:

- Anh biết phải làm sao mà!

Anh nó cố kìm cảm xúc không để lộ, bèn noí:

- Để anh tính tiền  hôm nay!

Nó vẫn giữ bàn tay anh nó mà anh nó cũng không rút về:

- Anh hiểu em,  anh em mình cần phải thay đổi!

- Em mời anh ly này, em cũng hứa sẽ thay đổi!

Chưa bao giờ mà nó thấy hạnh phúc như hôm nay, nó nhìn anh nó như chưa từng nhìn qua. Những ngày xưa thấy ổng sao khó ưa, sao dễ ghét quá ấy vậy mà sao giờ thấy ổng cũng hiền , cũng dễ thương đấy chứ! những ngày xưa thấy ổng sao mà ba trợn, ích kỷ ấy vậy mà hôm nay sao thấy ổng cũng tử tế đấy chứ! Nó nhớ câu chuyện ngày xưa có người mất búa , ông ấy nghi ngờ thằng bé hàng xóm lấy trôm nên thấy moị cử chỉ của thằng bé đều là hành vi ăn trộm; cho đến khi ông ta tìm ra búa thì ông laị thấy thằng bé này chẳng có hành vi nào giống kẻ trộm cả. Nó tự nhủ thầm: “ thì ra mình cũng giống cái lão già mất búa kia” nên bất giác cười tủm tỉm. Anh nó ngạc nhiên hỏi:

- Em cười gì vậy?

Nó bèn thuật laị hết cho anh nó nghe, anh nó cưởi to:

- Thì ra anh cũng vậy!

Những ngày sau đó ba mẹ nó lấy làm lạ lắm, nhiều lúc hai người định hỏi nhưng rồi laị thôi nhưng nó nhận thấy nét vui vẻ trên gương mặt của ba mẹ. Nó biết ba mẹ đang quan sát anh và nó, rồi cả những nhà láng giềng cũng  cảm thấy là lạ khi nhìn thấy anh  và nó không giống như họ thấy trước kia. Có người chận nó laị hỏi:

- Hai anh em bay đã làm hòa với nhau rồi hả?

Nó cười gỉa lả :

- Ủa! đánh nhau hồi nào mà hoà?

- Đừng xạo mấy! mới hôm nào còn như mặt trăng với mặt trời mà giờ làm bộ.

Nó cười to, bắt chước  một vị thiền sư trong giai thoaị bèn trả lời:

- Thế à!

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đỗ Ngọc kết luận rằng ở xã hội này hễ có một đứa trẻ tật nguyền thì vài năm sau lại có thể thêm một đứa trẻ còng lưng. Chính cái lưng còng và đôi chân dị tật của các em đã tạo ra công việc (biểu dương) cho giới truyền thông, và công tác (trưng bầy) cho giới lãnh đạo. Chứ ngoài việc “ăn của dân không từ một thứ gì” thì bọn này có còn biết chuyện chi khác để làm đâu?
Ra tranh chức tổng thống đã khó, thắng cử Tổng thống Mỹ với trách nhiệm rất nặng nề mà quyền hạn bị giới hạn bởi Hiến Pháp, Tư Pháp, Quốc Hội và quyết định bởi lá phiếu cử tri, cho nên Tổng thống có muốn độc tài cũng không thể độc tài.
Thế rồi nàng thu cũng trở về với y, dù mong đợi hay không vẫn quay về. Chu du thiên sơn vạn thuỷ đến ngày về là nàng thu laị về, vẫn đủng đỉnh vàng, vẫn mát dịu, vẫn thanh khiết như bao đời.
Không có tương lai duy nhất cho đến khi nó xảy ra, và bất kỳ nỗ lực nào để hình dung cho vấn đề địa chính trị sau đại dịch COVID-19, nó phải bao gồm một loạt các hình thức tương lai có thể xảy ra. Tôi đề xuất năm tương lai hợp lý vào năm 2030, nhưng rõ ràng có thể tưởng tượng ra được những tương lai khác.
Chỉ vài giờ sau cuộc họp đối thoại nhân quyền thường niên giữa Hoa Kỳ và Việt Nam lần thứ 24 được tổ chức qua mạng vào ngày 6 tháng 10 năm 2020 vừa qua với sự tham dự của đại sứ Hoa Kỳ Daniel Kritenbrink cùng các quan chức cao cấp Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đặc trách vấn đề Á Châu sự vụ cùng giới chức ngoại giao Việt Nam, thì ngay đêm cùng ngày, nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt giữ nhà hoạt động dân chủ Phạm Đoan Trang.
Khi nền kinh tế Mỹ bắt đầu mở cửa trở lại, các chuyên viên địa ốc bắt đầu dẫn người đi xem nhà, thì em tôi tính đến chuyện bán nhà cũ và mua một căn nhà mới. Em gái tôi có căn nhà cũ ở Los Angeles, bây giờ cô muốn bán để dọn xuống vùng Little Saigon, Nam Cali, là nơi cô có ước vọng được sinh sống ở đây.
Tất cả đều “tuồn” ra sông, rõ ràng, không phải là một cung cách sống. Đó là một kiểu tự sát tuy không chết ngay nhưng chắc chết, chết chắc, và chết hết. Không dân tộc nào có thể sống mãi bên những dòng sông chết chậm, và trong tay của bọn thực dân nội địa – những kẻ sẵn sàng tháo cạn nước của một dòng sông hay đốt cháy nguyên một khu rừng, chỉ vì cần thêm vài con cá nướng trui (để nhậu chơi) trước bữa cơm chiều.
Nếu một Nuremberg II có thể tổ chức được nhưng để làm gì? Sau Đệ II Thế chiến, đã có một Nuremberg, Tòa án Quốc tế xử tội Quốc xã đã gây chiến tranh, xâm chiếm nước khác, diệt chủng, tức tội ác chống nhơn loại.
Riêng tôi thì người thắng cuộc trong cuộc tranh luận này xin dành cho cô học sinh lớp tám Brecklynn Brown qua câu hỏi trích từ luận văn đạt giải cấp tiểu bang Utah của em và đã được bà Susan Page sử dụng để kết thúc cuộc tranh luận.
Năm 2016 báo chí Tây Phương đăng tải nhiều tin tức về các thành phố tuy mới xây nhưng không người ở Trung Quốc. Kèm theo đó là những dự đoán về khủng hoảng nhà đất sẽ khiến nền kinh tế gãy cánh (hard landing). Đến nay thì không báo nào còn nhắc đến các thành phố ma…nay tấp nập đông người qua lại! Tình trạng chảy máu ngoại tệ bị chận đứng. Hiểm họa ngân hàng phá sản dường như lui xa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.