Hôm nay,  
Việt Báo Online

Mê Cung

14/10/201919:03:00(Xem: 697)
Mê Cung
Mê Cung

Đào Văn Bình
 
Lời Giới Thiệu: Truyện này trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình. Mê Cung là một tuyển tập truyện ngắn, theo nhà xuất bản Ananda Viet Foundation, hoàn toàn hư cấu nhưng mang tính tư tưởng và triết lý. Nói “hư cấu” nhưng đều dựa vào những sự kiện có thật trong cuộc sống vì không một đạo học, tư tưởng, triết lý hay thơ, truyện nào mà không liên quan đến cuộc sống. Tuyển tập bao gồm những chủ đề như: Tự ái của con người, diễn dịch ý chỉ của thần linh theo ý muốn của giáo sĩ, ảo tưởng về sự thành thật, nỗi buồn của Thần Chết, ảo tưởng của con người về một thế giới toàn là tu sĩ, thân phận của đàn ông khoảng nửa thế kỷ sau, cuộc sống ở Thiên Đàng ra sao. Và sau hết là một số chuyện ma để mua vui cho đời. Tuyển tập này mất ít ra mười lăm năm mới hoàn tất... Nhà xuất bản Ananda Viet Foundation ấn hành. Đang bán ở Amazon: https://www.amzn.com/1080780491/  Sau đây là truyện ngắn "Mê Cung" trong tuyển tập truyện ngắn Mê Cung.

blank
.

Mê Cung
 
Đào Văn Bình
 
Mê cung là một nhạc sĩ tài hoa nhưng nghèo, nghèo là vì chàng không có máu con buôn. Trong khi những cai thầu văn nghệ nhờ phát hành băng nhạc, tổ chức đại nhạc hội trở nên giầu có, những cô ca sĩ nhờ hát nhạc của chàng mà trở nên nổi tiếng, lấy được chồng giàu sang thì chàng vẫn nghèo. Nói tóm lại chàng giống như cây cải bị lũ rầy cai thầu văn nghệ nhung nhúc bám vào thân hình. Còn những bông cải vàng rực kia lại bị lũ buớm - tức mấy cô ca sĩ bay đến hút nhụy rồi lại nhởn nhơ bay đi hút mật ở những chùm hoa khác làm cho cây cải mỗi lúc mỗi trở nên héo tàn. Chính vì vậy mà chàng đâm ra hận đời rồi từ đó chán đời. Từ hận đời, chán đời nên chàng không muốn chơi với đời nữa mà lại muốn chơi với ma. Mê Cung cho rằng ma chính là người ta đã chết đi. Một khi đã chết rồi, từ dưới âm phủ ma quay nhìn lại cuộc đời thì thấy cuộc đời tựa như một giấc chiêm bao, chẳng ra cái quái gì cho nên chẳng còn muốn giành giựt hơn thua với đời nữa. Một khi chẳng muốn hơn thua với đời thì chắc hẳn ma rất dễ thương ? Từ đó chàng có ý tìm ma để sinh sống.
Thế nhưng trong khi nhịp độ đô thị hóa tăng nhanh như thế này thì làm gì còn có chỗ nào gọi là “ma thiên lãnh“ để cho ma trú ngụ nữa ? Chàng đã vào Nghĩa Địa Bình Hòa ngủ thử vài đêm nhưng cũng chẳng thấy ma đâu cả. Thất vọng đã toan bỏ cuộc, trong khi đi hớt tóc ở Chợ Bà Chiểu chàng nghe lóm được mẩu đối thoại của hai cụ già đang ngồi đánh cờ tướng. Một cụ nói:
- Tôi chẳng bao giờ tin chuyện ma quỷ ấy thế mà cũng phải tin. Này, bác có biết chuyện con ma nhà Ông Đội Trạch không ?
Cụ già thứ hai ngưng một nước cờ, nói :
- Có phải bác muốn nói con ma ở ngôi nhà cổ cuối đường Ngô Tùng Châu không ?
Cụ già thứ nhất vội đáp :
- Đúng vậy. Câu chuyện này tôi đã được nghe ông cụ tôi kể từ hồi tôi còn bé. Ông Đội Trạch lúc nhỏ có tên là Thằng Cu Trạch, là con của một người giữ ngựa cho Tây sau được xung vào lính pạc-ti-dăng. Nhờ gan dạ, dám trá hàng đầu phục nghĩa quân của Cụ Nguyễn Trung Trực rồi sau đó dẫn Tây đến đánh úp mà Tây phong đến chức đội xếp, được Thống Đốc Nam Kỳ sắc phong Bắc Đẩu Bội Tinh và được treo cờ Tam Tài (1) trong nhà. Nhờ thế lực đó mà Đội Trạch trở nên giàu có nức tiếng ở Gia Định. Đội Trạch có cô con gái tên Mộng Nguyệt. Vì là con thứ hai trong gia đình cho nên người ăn người làm trong nhà thường gọi là Cô Ba. Mộng Nguyệt có một sắc đẹp thật não nùng. Vợ chồng Đội Trạch cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa nên cho học đánh đàn dương cầm, nữ công gia chánh, học trường đầm. Khi Cô Mộng Nguyệït đậu xong bằng Đíp-lôm (2) và cũng vừa tới tuổi cập kê, vợ chồng Đội Trạch ý muốn làm xuôi với gia đình Đốc Phủ Chương ở Chợ Lớn. Gia đình Đốc Phủ Chương có người con trai lớn là Cậu Hai André năm đó đã đậu xong bằng Bắc Đơ (3). Khi hai người gặp nhau thì Cậu Hai André mê đắm ngay sắc đẹp của Cô Ba Mộng Nguyệt. Còn Cô Ba thì cũng bị những nét hào hoa, đẹp trai của Cậu Hai André chinh phục. Thế nhưng đời cũng có lắm cái trớ trêu. Tuy cùng làm tay sai cho Thực Dân Pháp nhưng Đốc Phủ Chương lại chê Đội Trạch là dân lính tẩy không có học, không xứng đáng làm xuôi gia cho nên tìm cách chia uyên rẽ thúy. Khi nghe tin Cậu Hai André kết hôn với con gái của một ông hội đồng ở miệt Hậu Giang thì thì Cô Ba ngất xỉu. Cô ốm tương tư vì nhớ thương cậu Hai André và cũng vì uất hận nữa. Sau đó bệnh mỗi ngày mỗi nặng không thuốc nào chữa khỏi và cổ qua đời lúc mới vừa mười chín tuổi. Ông bà Đội Trạch cho chôn con gái ở vườn sau nhà, giữ gìn lại tất cả đồ đạc, kỷ niệm và bữa cơm nào cũng làm một mâm cơm để bên cạnh giường cũ như thể Cô Ba vẫn còn sống. Ít năm sau, vì quá nhớ thương con, Bà Đội lâm bệnh rồi qua đời rồi vài năm sau, ông cũng theo bà về nơi tiên cảnh. Người ta đồn rằng hình như Cô Ba chết nhằm giờ linh cho nên cô không đầu thai được. Vả lại cổ hận Cậu Hai bạc tình cho nên thường hiện lên để trêu ghẹo người ta và có đêm bắt cả đàn ông, con trai vào ân ái để trả thù Cậu Hai nữa.
Tới đây thì ông già thứ hai ngắt lời:
- Chuyện đó thì tôi không được rõ lắm. Mặc dù ngôi nhà cổ không ai ở nhưng thỉnh thoảng đêm tối đi ngang qua tôi thấy trên lầu đèn thắp sáng, thấp thoáng có bóng của một cô gái trong bộ đồ ngủ và cả tiếng đàn dương cầm vang lên thánh thót!
Nghe tới đây thì gai ốc trong người Mê Cung nổi cả lên nhưng từ nỗi lo sợ lại nẩy lên một niềm khát khao là chàng sẽ được gặp ma và sống với ma. Sau khi trả tiền xong, Mê Cung hối hả về nhà để sắp đặt một chương trình theo đúng như mộng ước của chàng.

♦ ♦ ♦

Hôm ấy là ngày chủ nhật vào khoảng mười giờ sáng, Mê Cung thuê xe xích-lô để đi tới ngôi nhà cổ đúng như câu chuyện mà chàng đã nghe được. Trả tiền xong, xốc lại chiếc ba-lô mà trong đó chàng có mang theo mấy bộ quần áo, vật dụng cá nhân, chàng mạnh dạn tiến tới chiếc cổng sắt. Đây đúng là một tòa dinh thự cổ của một gia đình quyền quý năm xưa. Trong sân, những tàng cây cổ thụ cành lá la đà làm cho khung cảnh trở nên âm u. Dường như căn nhà ít được ai chăm sóc, quyét dọn cho nên lá khô và rêu xanh phủ khắp cho nên tất cả tỏa ra một cái gì đó trông rờn rợn. Sau khi đã giật một vài hồi chuông, loại chuông kéo bằng giây, Mê Cung hồi hộp đứng chờ. Chờ một lúc không thấy ai trả lời, chàng giật thêm vài hồi nữa nhưng vẫn không có tiếng ai đáp lại. Cuối cùng chàng đánh bạo thò đầu qua song của sắt gọi lớn vào bên trong:
- Có ai trong nhà không, cho hỏi thăm với ?
Chàng phải gọi đi gọi lại như thế hai ba lần thì từ mé vườn phía sau mới có một bóng người lẹp xẹp bước ra. Đó là một ông già gù, đi chân đất, mặc một bộ đồ bà ba màu cháo lòng. Vì mái tóc bạc phủ xuống trán, nhất là đôi mắt lé, cái miệng lại méo cho nên ông ta trông giống nhân vật Quasimodo trong câu truyện Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà. Nhìn thấy ông ta Mê Cung muốn thoái lui nhưng tới nông nỗi này thì chàng đâu còn đường nào khác nữa. Chàng đánh bạo lên tiếng:
- Thưa bác cháu muốn hỏi thăm...
Không để chàng nói hết câu, ông già gù chặn ngang với giọng bực bội:
- Cậu là ai ? Tới đây có chuyện gì ?
Mê Cung nhanh nhẹn đáp:
- Cháu là nhạc sĩ Mê Cung…, (chàng định nói thêm “rất nổi tiếng” nhưng may mà kềm lại được) xin được vào thăm căn nhà này.
Lão già gù cau mày nói:
- Ngôi nhà này có cái gì lạ đâu mà cậu muốn vào thăm ? Nè, nhạc sĩ thì ra cái quái gì đâu mà khoe ?
Nghe câu nói móc họng như vậy Mê Cung hiểu rằng nếu chàng còn giải thích lằng nhằng thêm nữa thì câu chuyện tất không xong. Chàng thò tay vào túi, móc ra tờ giấy một trăm đồng, ấn vội vào tay ông già gù, hạ giọng nói:
- Bác cầm lấy để uống cà phê. Làm ơn cho cháu vào xem một chút thôi !
Dường như tiền bạc cũng có khả năng làm thay đổi tình cảm của con người cho nên sau một vài giây ngần ngừ, lão già “ hừ “ lên một tiếng rồi từ từ rút trong cạp quần ra một xâu chìa khóa – loại chìa khóa cổ mỗi chiếc dài gần bằng cả một gang tay. Khi lão già tra chiếc chìa khóa, mở cánh của sắt thì chàng lanh lẹ lách mình vào. Sau khi đã khóa cánh cửa sắt trở lại, lão già khập khễnh đi trước còn Mê Cung lặng lẽ theo sau.
Trên đường đi hai người băng qua một sân lát gạch rộng. Có lẽ tiếng xào xạc đạp lên lá khô đã làm kinh động mấy con dơi quạ đang đeo mình trên mấy cành cây cho nên chúng bay túa ra ngoài làm Mê Cung thất kinh hồn vía. Lão già dẫn Mê Cung đi vòng ra phía sau, tới một khu nhà vừa là bếp vừa là nhà ở của đám gia nhân trước đây – giờ thì đóng cửa im ỉm, chỉ có một căn với cánh cửa khép hờ. Có lẽ chỉ có mình lão già ở trong căn phòng cho nên đồ đạc thật đơn sơ, trên nóc mạng nhện giăng tứ tung. Sau khi ấm trà đã được dọn ra, nhấp vội một ngụm, Mê Cung thành thực kể cho lão già nghe câu chuyện nghe được ở Chợ Bà Chiểu cùng ý định của chàng khi đến căn nhà này. Nghe xong lão già cười khẩy, nói:
- Thời buổi này mà còn tin chuyện ma! Nhà này làm gì có ma. Chuyện ma là chuyện mua vui, để hù dọa con nít, để trám chỗ trống trên mấy tờ báo !
Rồi bằng một giọng trầm trầm lão già kể:
- Sau khi Cụ Đội chết đi thì mười năm sau ông già lão cũng qua đời. Lão thay cha làm quản gia cho cái dinh này cũng đã hơn bốn mươi năm rồi. Lúc sanh tiền Cụ Đội có người con trai là Cậu Hai Albert du học bên Pháp. Khi cha còn sống, Cậu Hai thỉnh thoảng có về đây nhưng kể từ khi Cậu Hai qua đời thì con cháu cậu ít khi về và chỉ gửi tiền để trả tiền công cho ta làm quản gia coi sóc căn nhà. Nói tóm lại cái dinh này nay trở thành nhà tự của dòng họ Cụ Đội chứ có phải căn nhà ma đâu.
Nói đến đây lão già ngừng lại, lấy tay chỉ ra ngoài rồi nheo mắt nói:
- Đấy mả của Cô Ba nằm đó. Cô Ba mất cách đây hơn năm mươi năm rồi.
Theo ngón tay của lão già, Mê Cung nhìn ra ngoài. Đó là một ngôi mả đá bao quanh bởi một bồn hoa trồng bông mười giờ, giờ này đang bắt đầu nở rộ. Bên trên là một tấm bia thật lớn có cẩn một tấm hình thật đẹp của Cô Ba Mộng Nguyệt. Mặc dù lão già nói thế nhưng trước khung cảnh âm u của toà dinh thự, hơn nữa vì lão già bị lé cho nên con mắt lão trở nên tinh quái. Cái miệng méo làm cho nụ cười của lão trở nên hóm hỉnh cho nên càng kích thích sự tò mò của Mê Cung. Mê Cung nghĩ rằng lão già cố bịa chuyện để tống chàng đi cho rảnh nợ cho nên chàng khẩn khoản:
- Thưa bác, dù biết vậy nhưng cũng xin cho cháu ở lại đây một đêm thôi. Nếu cháu có làm chuyện gì bậy bạ thì cũng chạy đâu cho thoát, có phải vậy không bác ?
Lão gìa lại “hừ “ một tiếng rồi nói:
- Dĩ nhiên ta chẳng sợ chú mày làm chuyện bậy bạ, song có điều....
Lão chợt dừng lại, tư lự giây lát rồi gật gù nói:
- Thôi được rồi. Âu cũng là điều trùng hợp. Đáng lý ra hôm nay đã tới kỳ vợ ta từ dưới quê lên thăm nhưng không hiểu có chuyện gì không mà bả trễ hẹn làm ta nóng ruột quá. Đã mấy năm nay ta cũng chưa có dịp về thăm nhà ở miệt Cao Lãnh. Thấy chú mày là người thiệt thà ta cũng có cảm tình. Ta sẽ giao chìa khóa cho chú mày và sẽ trở về nội trong ngày mai. Chú mày có thể xem một vòng cho biết nhưng tuyệt đối không được đưa người lạ vào đây nghe chưa.
Nghe nói vậy, Mê Cung mừng rỡ ôm lấy lão già, cám ơn rối rít. Sau đó lão già gù gom một mớ quần áo, vật dụng bỏ vào tay nải. Mê Cung tiễn lão ra ngoài cửa, gọi xích-lô để chở lão ra bến xe.
Khi lão già đi rồi, Mê Cung cũng đi bộ ra ngoài Chợ Bà Chiểu mua ổ bánh mì, khoanh chả lụa và vài chai bia rồi quay trở lại tòa dinh thự. Ngay dưới tàng cây soài cổ thụ là một chiếc bàn đá và mấy chiếc ghế bành bằng mây. Chàng thoải mái ngồi dựa ngửa ở đó để uống bia và trong lòng thầm cầu mong sao tối nay sẽ được gặp ma tâm sự cho thỏa tình mong ước. Do men rượu, do bầu không khí tịch mịch, do ngọn gió hiu hiu gợi cảm, Mê Cung đã thiếp đi vào giấc ngủ trưa lúc nào không hay. Khi Mê Cung tỉnh giấc thì trời đã về chiều. Vì toà dinh thự được bao phủ bởi những tàng cây cổ thụ cho nên bên trong sân trời tối nhanh hơn ở bên ngoài. Mê Cung đã toan đi xuống nhà bếp để gom góp đồ đạc rồi sau đó sẽ mở cánh cửa hông của tòa dinh thự để bước vào bên trong thì có tiếng ai réo gọi ở ngoài cổng. Chàng vội chạy ra và trước sự ngạc nhiên của chàng, người đang đứng đó không ai khác hơn là một cô gái trạc độ mười chín, hai mươi tuổi. Đứng sát vào cổng sắt chàng lên tiếng hỏi:
- Cô tìm ai ?
Thay vì trả lời, cô gái lại hỏi chàng:
- Ba em có nhà không ? Sao em gọi mãi mà không thấy ai trả lời ?
Mê Cung ngạc nhiên hỏi:
- Ba nào ?
- Ủa ? Anh ở đây mà không biết ba em à ? Ba em là ông già, ông già quản gia của cái dinh này đó ! Anh mở cửa cho em vô đi.
À thì ra đây là cô con gái của lão già gù. Mê Cung vội vã mở cổng cho cô gái lách mình vào. Cô gái đầu đội chiếc nón lá, mặc áo bà ba trắng và chiếc quần lãnh đen, tay xách một chiếc giỏ. Dù lúc này trời đã xâm xẩm tối, tuy không nhìn thấy rõ mặt nhưng Mê Cung nhận thấy cô gái có thân hình hết sức cân đối, dáng đi uyển chuyển. Vừa bước vào bên trong cô gái đã liến thoắng hỏi:
- Thế ba em đâu rồi ?
Mê Cung vội đáp:
- Sáng nay chờ mãi không thấy ai lên, bác nóng ruột lấy xe về dưới quê rồi.
Nghe trả lời vậy cô gái nói với giọng có pha một chút ân hận:
- Âu cũng là lỗi tại em. Bắc Mỹ Thuận tối qua bị kẹt cho nên em không sao lên đây đúng hẹn làm ba nóng ruột phải về dưới đó. Không biết về ba có quở không. Nếu có gì thì xin anh cũng nói giúp em một tiếng.
Rồi không đợi chàng hỏi gì thêm, cô gái nồng nàn kể lể:
- Cứ ba tháng một lần mẹ em đều sai em lên đây để thăm và mang một số đồ tiếp tế cho ba. Em đã lên đây từ lúc mười mấy tuổi cho nên toà nhà này em rành lắm. Mà ủa, anh tới đây để làm gì ?
Bằng giọng nói thành thực Mê Cung kể cho cô gái lý do tại sao mà chàng có mặt tại ngôi nhà cổ này. Nghe xong cô gái cười khúch khích, nói:
- Trông anh bảnh trai thế mà cũng tin chuyện ma qủy. Chắc anh chọn lầm chỗ rồi đó. Căn nhà này không có ma đâu nhưng cũng có cái ngồ ngộ, để lát nữa em chỉ cho anh coi.
Nói xong cô gái lanh lẹn cầm lấy chùm chìa khóa, mở cửa hông để hai người cùng bước vào. Trước sự ngạc nhiên của Mê Cung, mặc dù bên trong trời tối như thế mà cô gái vừa đi vừa chỉ rõ nơi nào là chỗ bật điện, nơi nào là chỗ bật quạt trần, nơi nào là chỗ bật đèn ngủ v.v.. Sau khi căn phòng đã tỏa sáng, cô gái hướng dẫn Mê Cung bước lên lầu. Cũng giống như ở dưới nhà, cô gái quen thuộc từng nơi, từng chỗ như thể cô ta là chủ nhân của căn nhà này. Sau khi đèn đã được bật lên, trước mắt Mê Cung hiện ra một căn phòng khách thật sang của một gia đình quyền quý năm xưa. Những đồ đạc kê trong phòng đều là những đồ cổ đắt giá như những chiếc ghế sa-lông cẩn ốc sà-cừ, cặp ngà voi, những chiếc lục bình, những chiếc thống, chậu hoa, một chiếc máy hát quay tay với hiệu con chó ngồi xổm kê ở một góc. Trên bức tường cao, ngay trên nóc cầu thang từ dưới nhà bước lên là tấm hình khá lớn của Ông Đội trong bộ khăn đóng áo dài, với bộ râu mép trông rất uy dũng, vai choàng một cái đai cờ tam tài, ngực gắn chiếc huy chương Bắc Đẩu Bội Tinh. Bên cạnh là hình Bà Đội đeo bông tai, quấn tóc trần, mặc áo dài nhung, cổ đeo kiềng vàng ra dáng con người quyền thế.
Trong khi Mê Cung còn đang say mê ngắm nghía thì thì cô gái đã lanh lẹn kéo những tấm rèm cửa sổ sang một bên. Giờ đây từ bên trong người ta có thể nhìn thấy những tàng cây cổ thụ ở ngoài sân, lấp lánh dưới ánh trăng đang đong đưa theo ngọn gió nhẹ. Khi đã kéo những tấm màn cửa sang một bên, cô gái quay trở lại, cầm lấy tay Mê Cung rồi vui vẻ nói:
- Em sẽ cho anh xem phòng của Cô Ba năm xưa.
Thế rồi dưới sự hướng dẫn của cô gái, Mê Cung bước vào căn phòng phía sau. Quả như lời giới thiệu, đây đúng là phòng ngủ của một tiểu thư con nhà khuê các. Một chiếc giường Hồng-Kông với những cây trụ bằng đồng kê sát vào tường nằm ngay chính giữa của bức vách, bên trên trải khăn hồng với một chiếc gối thêu hình chim phượng, một chiếc gối ôm bằng vải sa-tanh màu hoàng cúc và một con gấu búp-bê màu nâu đậm. Hai bên chiếc giường là một chiếc đèn ngủ và một kệ nhỏ để sách. Kế đó là hai chiếc tủ áo với những cánh cửa bằng kính. Đối diện với chiếc giường ngủ là chiếc bàn trang điểm trạm trổ rất tinh vi có gắn một tấm gương Tàu hình trái soan. Trên mặt bàn trang điểm là một vài thỏi son môi, một chiếc gương cầm tay và một vài cái lược. Ngay trên nóc chiếc bàn trang điểm, một tấm hình bán thân rọi lớn của Cô Ba Mộng Nguyệt được trang trọng treo trên tường. Trong khi Mê Cung còn đang mải mê ngắm nhìn những đồ vật trong phòng thì cô gái đã nhanh nhẹn mở cánh cửa tủ, lấy ở trong đó ra một bộ đồ ngủ rồi nhoẻn miệng cười, nói:
- Trời nóng nực quá em phải đi tắm và thay đồ. Có lẽ khi em tắm xong anh cũng nên tắm cho mát.
Nói xong cô gái đi về phía cuối căn phòng ngủ, đẩy cánh cửa phòng tắm, bật đèn rồi bước vào. Chỉ thoáng sau Mê Cung đã nghe thấy tiếng nước chảy rào rào tỏa ra từ chiếc hương sen ở bên trong.
Còn một mình trong phòng, Mê Cung tò mò nhặt con gấu búp-bê lên coi. Lông con gấu vẫn còn mượt nhưng bên trên phủ một lớp bụi và có mùi ẩm mốc. Nhìn con búp-bê Mê Cung liên tưởng tới cuộc sống đài các của con nhà quyền quý năm xưa – mười chín tuổi đầu rồi mà vẫn còn chơi búp-bê! Bỏ con búp-bê xuống, chàng tiến tới chiếc tủ áo. Bên trong chiếc tủ treo đủ thứ loại quần áo như áo dài, áo đầm, áo ngủ, áo mặc ở nhà, tất cả đều được thêu rất tỉ mỉ. Ngay dưới chân, sát tường là chiếc kệ để giầy bên trên bày hầu như nguyên vẹn tất cả những đôi giầy đôi hài mà Cô Ba chết đi để lại. Vừa cầm một chiếc lên coi thì Mê Cung thất kinh hồn vía. Một vật gì từ trong chiếc giày phóng vọt ra ngoài. Định thần nhìn kỹ lại thì ra đó là một con chuột nhắt làm ổ ở bên trong. Bị động chú chuột vọt ra và chạy biến vào dưới gầm giường. Chàng vừa hoàn hồn xong thì cánh cửa phòng tắm cũng xịch mở và cô gái từ bên trong bước ra. Nhìn thấy nàng, Mê Cung đứng xững như trời trồng. Trong chiếc áo ngủ xanh màu hồ thủy, cô gái gần như lột xác hoàn toàn ! Hình ảnh một cô gái quê mặc quần áo bà ba lúc nãy biến đâu mất. Nàng hiện nguyên hình thành một cô gái thật đẹp, thật quyến rũ. Thân thể nàng lồ lộ dưới làn voan mỏng của chiếc áo ngủ. Dường như không chú ý đến sự kinh ngạc của Mê Cung, cô gái từ từ tiến tới bàn trang điểm. Nàng lấy lược chải tóc rồi hồn nhiên ngắm nhìn mình trong gương. Sau giây phút hoảng hốt, một ý nghĩ tò mò nảy ra trong óc. Mê Cung tiến về phía chiếc giường, ngồi xuống và bình tĩnh ngắm nhìn cô gái hiện trong gương. Rồi hoàn toàn do sự vô tình, chàng ngửng đầu nhìn lên tường. Không hiểu mắt chàng có bị ảo giác hay không mà người đang đứng trước tấm gương và hình Cô Ba treo trên tường giống nhau như hai giọt nước! Chàng kinh hãi kêu lên :
- Giống quá ! Trời ơi giống quá !
Nói xong Mê Cung hốt hoảng đứng dậy, dựa lưng vào tường, mắt mở trừng trừng như người vừa trông thấy ma. Trước thái độ hoảng hốt của Mê Cung, cô gái quay lại. Nhưng thay vì làm một cử chỉ gì đó khiến Mê Cung có thể kinh hãi thêm, nàng chỉ nhoẻn miệng cười và nói với giọng hết sức hồn nhiên:
- Anh cũng như ba em vậy đó. Cứ mỗi lần em lên đây là ba em đều nói “ Sao con giống Cô Ba quá ! Hay con là Cô Ba đầu thai lại vào nhà ta ?” Nghe ba nói thế em cãi lại “Cô Ba là con nhà quyền quý thiếu gì nơi đầu thai tại sao phải đầu thai vào chỗ nghèo hèn như nhà mình ? Vả lại người ta giống nhau cũng là chuyện thường. Biết đâu trong lúc má cấn thai, ba lúc nào cũng nghĩ đến Cô Ba cho nên đẻ con ra giống Cô Ba chứ gì? “ Nghe em giải thích thế từ đó ba em mới không còn thắc mắc nữa.
Còn đang bán tín bán nghi với lời giải thích thì cô gái lại lên tiếng. Nhưng lần này giọng nói của nàng có pha một chút nghẹn ngào:
- Anh biết không. Em bất hạnh sinh vào một gia đình nghèo ở dưới quê suốt đời mặc quần thô áo vải. Năm mười sáu tuổi, lần đầu tiên lên thăm ba, em được ba dẫn lên đây chơi. Nhìn quần áo, giày dép, giường ngủ trong căn phòng em cứ tấm tức khen Cô Ba tốt phước quá. Khi ba xuống nhà dưới, em lén lấy quần áo của Cô Ba ra mặc. Dù không biết đánh đàn dương cầm nhưng em cũng ngồi vào ghế rồi đánh đại vài tiếng. Em mở tung cả các cánh cửa sổ thò đầu nhìn ra ngoài đường phố để có cái cảm giác của một cô gái sống ở nơi đài các. Đêm đó em ngủ ngay trên giường của Cô Ba. Sáng hôm sau biết được, ba quở em quá chừng nhưng rốt cuộc ổng chỉ mắng thế nhưng vẫn thương vì ổng chỉ có mình em. Từ đó em càng làm nư. Cứ mỗi lần lên đây em đều lấy quần áo của Cô Ba ra mặc, ngủ ngay tại giường này, thét rồi cũng đâm quen, ba thấy vậy cũng chẳng nói gì. Vậy thì anh cũng đừng có ngạc nhiên làm gì nhe !
Lời nói của cô gái làm Mê Cung nhớ tới câu chuyện đối đáp qua lại giữa hai ông già mà chàng nghe được ở Chợ Bà Chiểu. Thì ra cái hình ảnh cô gái ma trong bộ đồ ngủ, đêm khuya hiện ra trên lầu của căn nhà này với tiếng đàn dương cầm thánh thót là do sự tinh ma, ranh mãnh của cô gái này đây. Chính lời giải thích đó đã làm chàng vững tin. Do đó cái cảm nghĩ cô gái có thể là ma hiện hình thoáng một giây hiện ra trong đầu chàng cũng theo đó mà tan biến mất. Mê Cung chợt thấy thông cảm và thật tội nghiệp cho cô gái. Trong lúc chàng còn đang lúng túng chưa biết phải phản ứng như thế nào thì cô gái lại lên tiếng:
- Em chỉ mong mong một ngày được sống như Cô Ba có chết cũng cam tâm ! Con gái nhà nghèo sống cô đơn buồn tủi lắm anh ạ! Anh không nghe báo chí tiểu thuyết bây giờ người ta thường hay nói “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt ! Còn hơn le lói suốt năm canh” sao ?
Là một nhạc sĩ tài hoa, vốn thuộc nòi tình. Ngoài cái bất hạnh của chính đời mình, người nhạc sĩ cũng còn hay bỏ vào tác phẩm của họ cả những thương vay khóc mướn của nhân thế, cho nên nghe nói vậy Mê Cung cảm thấy xót thương cô gái vô hạn. Chàng tiến tới, cầm lấy tay cô gái, an ủi:
- Anh thông cảm được những gì em nói. Nhưng em đẹp thế này thì lo gì ?
Dường như tìm được người tri kỷ, cô gái khẽ gục đầu vào ngực Mê Cung. Do phản ứng rất tự nhiên, Mê Cung vòng tay ôm chặt cô gái vào lòng. Mùi hương thoang thoảng như hoa ngọc lan và da thịt mềm mại của cô gái làm chàng ngất ngây. Thế nhưng chỉ giây lát sau, cô gái đã gỡ tay Mê Cung ra rồi nàng bật cười khúc khích, nói:
- Chút xíu nữa em quên mất anh là nhạc sĩ. Tối nay anh đàn cho em nghe có được không ?
Nói xong nàng nũng nịu cầm tay Mê Cung kéo ra ngoài phòng khách. Quả thật lúc này chàng Mê Cung nhà ta dường như đã lạc vào mê hồn trận. Chàng líu ríu bước theo cô gái rồi hai người tiến tới chiếc đàn dương cầm. Quả thật trong đời chưa bao giờ Mê Cung trải qua những phút giây lạ kỳ như vậy. Giữa tòa lâu đài cổ, ngồi bên cạnh chàng là một cô gái thật quyến rũ, thật ngây thơ và cũng thật dễ thương. Bên ngoài vầng trăng đã lên cao và ném vào căn phòng một thứ ánh sáng màu sáng đục lả lơi. Thỉnh thoảng một ngọn gió nhẹ làm đong đưa đám cành lá lúc này dường như cũng đã ướt mềm như sương khuya, làm cho cảnh vật về đêm càng êm đềm, gợi cảm. Mê Cung bắt đầu dạo nhạc và chàng đã dồn hết tâm trí để chơi bản Dạ Khúc của Schubert. Khi tiếng đàn vừa cất lên thì cô gái cũng khẽ ngả đầu vào vai chàng như thể quá xúc động. Nàng nhắm nghiền đôi mắt như để tận hưởng những cung bậc du dương, mời gọi, da diết của một bản nhạc trữ tình. Mê Cung đã chơi bản nhạc giữa trạng thái ngất ngây, nửa tỉnh, nửa mê như thể chàng đã xuất hồn để tấu nhạc trong một đêm thần thoại của một cõi thần linh, ma quỷ.
Khi chàng vừa chơi dứt bản nhạc thì căn phòng đột ngột nhiên trở nên im lặng – nhưng là một sự yên lặng nhiệm màu và khó hiểu. Dường như không gian vẫn còn vương vấn và phảng phất những cung bậc thánh thót mà mới một vài giây phút trước đây nó đã ngự trị trong căn phòng này. Trong trạng thái hoang mang, bí ẩn và đầy quyến rũ đó, hơi ấm tỏa ra từ thân thể của cô gái như một chất men ma quái làm Mê Cung nóng ran cả người. Không còn kềm chế nổi dục tình, Mê Cung ôm choàng lấy cô gái, hôn lên môi nàng. Rồi chàng bế xốc cô gái và bồng nàng vào trong phòng.
 
♦ ♦ ♦
 
Khi Mê Cung giật mình tỉnh giấc thì mặt trời đã lên khá cao. Chiếc đồng quả lắc cổ trong phòng khách thong thả điểm mười tiếng. Việc đầu tiên mà chàng nhận thức được là bên cạnh mớ chăn gối, khăn trải giường bị xô lệch, Mê Cung không thấy cô gái đâu cả. Trong lúc đầu óc chưa hoàn toàn tỉnh hẳn chàng nhớ đêm qua chàng đã trải qua một cuộc ân ái thật mặn nồng với cô gái. Dấu vết của đêm truy hoan còn để lại trên thân xác thật uể oải, miệng khô và khát nước của chàng. Nhưng giờ này cô gái ở đâu ? Trong một thoáng giây chàng nghĩ có thể cô gái đang ở trong phòng tắm. Chàng chạy vội vào đó nhưng nàng không có ở đó ! Hay nàng đang thơ thẩn chơi ở dưới sân, hoặc làm công việïc gì đó ở dưới nhà bếp ? Mê Cung vội vã chạy xuống dưới kêu réo, lục lọi khắp nơi nhưng cũng chẳng thấy nàng đâu cả ! Rồi hình như do linh tính mách bảo, chàng chạy ngược trở lên phòng ngủ của Cô Ba Mộng Nguyệt. Một tờ giấy nhỏ nằm ngay trên mặt chiếc bàn học. Chàng vội vã cầm lên đọc. Mẩu giấy viết như sau: “ Xin lỗi anh, em phải về dưới quê sớm. Nếu ba về biết chuyện này chắc ba quở em dữ lắm. Hy vọng chúng mình sẽ gặp nhau vào một dịp khác !” Vò nát mẩu giấy trên tay rồi nhét vào túi áo, Mê Cung ngồi thẫn thờ như pho tượng đá. Một niềm nhớ thương lẫn xót xa lại xâm chiếm cả tâm hồn. Tại sao trên đời lại có một cô gái đẹp, ngây thơ, dễ thương và đa tình đến thế ? Chàng cứ ngồi thẫn thờ như kẻ mất hồn cho đến khi chiếc đồng hồ thong thả điểm mười một tiếng. Thu vén lại khăn trải giường cho gọn ghẽ, đặt con gấu búp-bê ngay ngắn bên cạnh chiếc gối ôm màu hoàng cúc, đứng lặng yên ngắm nhìn tấm hình của Cô Ba Mộng Nguyệt treo trên tường một hồi, chàng buông tiếng thở dài rồi thong thả bước xuống nhà dưới. Chàng mò vào bếp châm lửa nấu nước pha một bình trà để uống cho đầu óc tỉnh táo trở lại mà cũng để chuẩn bị đón lão già quản gia như đã ước hẹn với lão sáng qua.
Khoảng sáu giờ chiều khi nắng đã ngả sang màu vàng úa và những đốm sáng từ từ rơi rụng trên đám cành lá thì bầy dơi quạ cũng bắt đầu túa ra từ những tàng cây cổ thụ để khởi đầu chuyến ăn đêm thường lệ. Dường như có tiếng ai giật chuông ở ngoài cửa. Mê Cung hối hả chạy ra và người đang đứng ở ngoài cổng không ai khác hơn là lão già gù. Sau khi mở cổng, giúp lão khiêng vào bên trong một quầy chuối, một bao gạo nhỏ và một cặp gà, Mê Cung mau mắn hỏi:
- Bác về dưới đó có gì vui không ?
Nhếch cặp mắt lé lên nhìn Mê Cung lão già đáp :
- Bà xã của ta bị đau bất ngờ. May mà ta quyết định về dưới đó nếu không thì hư hết mọi truyện. Đồ ăn, gạo thóc ở trên này cũng hết cả rồi !
Trước câu trả lời của lão già, Mê Cung ngạc nhiên hỏi tiếp:
- Thế bác gái không nói gì về chuyện con gái bác lên đây thăm bác à ?
Nghe Mê Cung hỏi thế lão già cau mặt, gặng hỏi:
- Con gái nào ?
Mê Cung thành thật đáp:
- Con gái bác lên thăm bác bị kẹt tại Bắc Mỹ Thuận mãi chiều hôm qua mới tới đây. Đêm qua cổ ngủ tạm ở ....dưới nhà bếp. Sáng nay cổ về dưới quê sớm lắm vì sợ bác quở. Cô ấy đẹp và dễ thương lắm ! Cổ đẹp như Cô Ba vậy đó !
Dường như lão già vẫn chưa hiểu Mê Cung nói gì. Lão đứng ngơ ngơ ngác một hồi, hếch đôi mắt lé nhìn trừng trừng vào mặt Mê Cung rồi lẩm bẩm:
- Ta mà có con gái à ? Lão già gù xấu xí như thế này mà có cô con gái đẹp như Cô Ba? Con gái ta hôm qua ngủ đêm tại đây à ? Chú mày rỡn chơi phải không ?
- Cháu không nói rỡn chơi đâu, thật vậy đó !
Nghe Mê Cung nói vậy lão phá lên cười. Cười một hồi, lão bóp trán suy nghĩ rồi đột ngột lấy tay chỉ vào mặt Mê Cung, nói:
- À, ta hiểu rồi ! Thảo nào ! Thật quá lắm ! Đã đem gái vào đây ngủ lại còn bịa chuyện nói dối đó là con gái ta.
Nói tới đây lão già ngừng lại, đưa mắt nhìn Mê Cung, nhìn từ trên xuống dưới như nhìn một người phạm tội. Rồi lão lấy tay xua :
- Đi ! Đi ! Đi khỏi nơi đây ngay ! Ta không muốn nhìn con người trai lơ như thế này nữa ! Ta đã dặn rồi. Khi ta đi không được dẫn ai vào đây thế mà ...
Vì sự việc diễn ra ngoài dự liệu của Mê Cung cho nên chàng ta đứng chết trân, miệng ú ớ :
-Bác, bác, cháu!
- Không bác cháu gì hết, đi khỏi nơi đây ngay ! Người đời nói không sai mà! Ca sĩ, nhạc sĩ hay bầu gánh gì cũng đều một ruộc như nhau cả !
Nói xong lão gà gù hung hãn lấy hai tay xô mạnh vào thân hình Mê Cung. Khi đã đẩy Mê Cung ra ngoài, và không quên quẳng chiếc ba-lô của chàng qua khung cửa, lão già phủi tay rồi khập khiễng bước vào bên trong. Trước tình hình diễn ra đầy bất ngờ như thế Mê Cung chết điếng cả người. Mặc dù hình bóng của lão già gù đã mất hút vào vào màn tối mênh mông của ngôi nhà cổ mà Mê Cung vẫn còn bàng hoàng đứng đó. Trong sự hoang mang và chán nản tột cùng, bao nhiêu lời giải thích cứ thi nhau nhảy múa trong đầu chàng: Phải chăng lão già gù xua đuổi chàng chỉ vì muốn tránh tiếng con gái lão đã ngủ đêm lại đây với một chàng thanh niên xa lạ ? Hay cô gái chính là Cô Ba Mộng Nguyệt hiện về để ân ái với chàng để rửa mối hận tình muôn thuở với Cậu Hai André như câu chuyện mà hai ông già đã kể cho nhau nghe ngoài Chợ Bà Chiểu ?
Giờ đây con đường Ngô Tùng Châu rải rác một vài căn nhà đã lên đèn. Mê Cung đưa mắt nhìn lên tòa gác cổ giờ này đang đứng đó, bí hiểm, im lìm, cô đơn và lạnh lẽo. Nó trông tựa như một sân khấu buồn bã đã khép màn. Màn kịch ân ái đêm qua giờ chỉ còn trong mộng, xót xa và tiếc nuối. Khoác chiếc ba-lô lên vai, trong bóng tối chập choạng, vừa bước đi Mê Cung vừa lẩm bẩm:
- Quái lạ thật! Quái lạ thật ! Cuộc đời vẫn còn những chuyện không thể nào hiểu được! Tại sao trên đời lại có một cô gái đẹp, đa tình và ngây thơ đến như thế ? Nàng là người hay là ma?

GHI CHÚ:
Cờ tam tài: Cờ Pháp với ba màu xanh, trắng, đỏ.
Đíp-lôm: Bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp chương trình Pháp
Bắc-đơ: Bằng Tú Tài II chương trình Pháp.

 
Truyện "Mê Cung" ở trang 218-240 trong tuyển tập Mê Cung của Đào Văn Bình. Sách lưu hành ở: https://www.amzn.com/1080780491/  . Đặc biệt, đồng hương Bắc California có thể gặp tác giả Đào Văn Bình và nhiều nhà văn khác, cũng như sẽ gặp khoảng 300 đầu sách tại Hội Chợ Sách tại San Jose vào ngày 19/10/2019. Thông tin về Hội Sách như sau.
 
blank

Thư Mời tham dự Chương trình CÓ MẶT CHO NHAU 2


Sacramento, ngày 12 tháng 9, 2019

THƯ MỜI

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Kính bạch Chư Tôn Thiền Đức Tăng, Ni,
Kính thưa quý vị thiện hữu tri thức, quý cư sĩ, và quý đồng hương,
Kính thưa quý Huynh trưởng, Đoàn sinh GĐPT và giới trẻ xa gần,

Nhằm tạo một cơ hội sinh hoạt chung để chia sẻ, truyền lửa cho nhau, và thảo luận một số đề tài liên quan đến công việc Hoằng pháp, Giáo dục, Văn học Nghệ thuật, Phật Giáo, và Ra Mắt Sách chung, một buổi sinh hoạt CÓ MẶT CHO NHAU 2 sẽ được tổ chức tại Tully Community Branch Library, 880 Tully Rd. San Jose, CA 95111, vào lúc 2:30--5:45 chiều, Thứ Bảy, ngày 19 tháng 10, 2019.

Buổi sinh hoạt này gồm có các tiết mục như sau:

1. Book Fair và Ra Mắt Sách của NXB Lotus Media, Inc., Hương Tích Phật Việt, Viet Ananda Foundation, Hoa Đàm, Lotus Media, Tủ Sách Phổ Hoà, etc... trong đó có tác phẩm của Thầy Như Điển, Thầy Từ Lực, Thầy Nguyên Tạng, Thầy Thiện Long (Hàn Long Ẩn), cư sĩ Thiện Quả, Nguyên Giác, Nguyên Minh, Như Hùng, Vĩnh Hảo, Trần Kiêm Đoàn, Trần Trung Đạo, Nguyễn Hoàng Lãng Du, Tâm Thường Định, v.v…

2. Panelists: Chia sẻ thao thức và kinh nghiệm hoằng pháp (Thượng tọa Thích Thiện Long, Đại đức Thích Pháp Cẩn, Cư sỹ Thiện Quả, Nguyên Minh, Nguyên Thọ, Nguyên Toàn, Tâm Thường Định và quý cư sĩ hiện tiền).

3. Publishers: Giới thiệu các nhà xuất bản Phật giáo Việt Nam tại California.

4. Practices: Phần thực tập Chánh niệm sẽ được xen kẽ trong chương trình.

Thành kính cung thỉnh Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni và trân trọng kính mời chư thiện tri thức, quý vị cư sĩ, và đồng hương; quý Huynh trưởng và Đoàn sinh Gia Đình Phật Tử cùng các bạn trẻ hoan hỷ dành ít thì giờ đến để CÓ MẶT CHO NHAU 2.

Sự hiện diện của quý Thầy Cô và quý vị là động lực lớn, là đạo tình đầm ấm, và là tấm lòng quý giá trên đời dành cho nhau. Mọi sự liên lạc, ủng hộ hay đóng góp xây dựng, xin email về Htr. tamthuongdinh@gmail.com; Cell: (916)-607-4066 hoặc cư sĩ Thiện Trí (408) 218-0747. Nếu ủng hộ tịnh tài, xin Venmo @PheBach hoặc PayPal @tamthuongdinh.

Trân trọng kính cung thỉnh và kính mời.
 
Thay mặt Ban Tổ Chức
Htr. Tâm Thường Định - Bạch Xuân Phẻ --- Htr. Tâm Định - Nguyễn Xuân Hiệp
 
Chương trình này có sự bảo trợ và giúp đỡ của:
 
1. Chùa Kim Quang; Chùa Phổ Từ; Chùa Thiên Trúc,
2. BHD GĐPT Hoa Kỳ và đơn vị GĐPT Thiện Tâm
3. Việt Báo, Thư Viện Hoa Sen, Viet Ananda Foundation
4. Liên Phật Hội, Bodhi Media, Asian World Media
5. Viet Cali Today, Nguyệt San Chánh Pháp
6. Bodhi M. Foundation, Thao Bach Foundation
7. Simplified Builders, C. Mindfulness LLC



 

17/11/2019(Xem: 1650)
Kể từ khi mới bước vào Tòa Bạch Ốc để nhậm chức tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, Tổng Thống Trump đã phải đối phó với sự tấn công liên tục từ phe Dân Chủ đi tìm dấu vết liên hệ của ông với người Nga qua cuộc bầu cử tổng thống cuối năm 2016.
16/11/2019(Xem: 2271)
Không biết đã bao lần tôi suýt đầu hàng sức quyến rũ muốn trở thành người “da trắng” để hòa nhập vào xã hội chung quanh tôi. .. Mùa Tết, tôi không chịu mặc chiếc áo dài ưng ý nhất đi học vì sợ bị chê cười.
16/11/2019(Xem: 1738)
Năm đó, khi chỉ còn hai tuần là bắt đầu vào năm học cuối của chương-trình tiểu học của tôi thì cha mẹ tôi chuyển nhà. Nhà cha mẹ tôi ở thuộc vùng Nam thành-phố Paris, nay cha mẹ tôi phải dọn nhà về vùng Bắc Paris.
16/11/2019(Xem: 587)
Căn nhà tịch mịch vô cùng, tiếng thạch sùng tặc lưỡi trên tường nghe như tiếng nhắc nhở vô hình vọng laị.
16/11/2019(Xem: 537)
Thu là mùa riêng của thi nhơn hay còn của Cách mạng? Mùa Thu 1989, nhơn dân Cộng Hòa Dân chủ Đức đứng lên viết lịch sử dân tộc.
15/11/2019(Xem: 1445)
Đọc Trí Quang Tự Truyện, chúng ta thấy tình Mẹ như là một hạnh nguyện Bồ Tát để Ôn thành bậc Cao Tăng. Mẹ là chất liệu yêu thương xây thành đài hoa rực rỡ để Ôn ngự tọa suốt một đời làm Thầy tu.
15/11/2019(Xem: 1280)
Thắm thoát đã trải qua năm mươi năm xa quê hương, xa thầy, xa bạn, xa chùa. Nhưng sáng sớm hôm qua, sau khi thức dậy, mở radio nghe tin buồn về Đại Lảo Hòa Thượng Trí Quang đã thu thần thị tịch một cách tự tại và Ngài đã để lại di chúc, tang lễ thật đơn giản, không nhận tràng hoa và phúng điếu.
15/11/2019(Xem: 244)
Nếu “quyền lực chánh trị” đã vượt khỏi phạm vi hoạt động, nếu “nền dân chủ” đã bị tướt đoạt bởi một nhóm người chánh trị toàn quyền, một hệ thống quan liêu, cửa quyền toàn trị hay những nhóm thế lực độc tài
15/11/2019(Xem: 373)
Đối với một người đã giác ngộ, sẽ không còn thấy nữ tính và nam tính nữa. Với một số vị thường quán bạch cốt, sẽ thấy thân mình và người chỉ là một nhóm xương khô đang đi đứng nằm ngồi.
15/11/2019(Xem: 786)
Hôm 29.10.2019 Lào bắt đầu cho vận hành đập thủy điện Xayaburi và tiếp theo sẽ là con đập Don Sahong. Đây là hai đập thủy điện nằm trên dòng chính sông Mekong, đã và đang gây rất nhiều tranh cãi giữa Lào, Thái Lan, Cambodia cũng như Việt Nam ở hạ nguồn Mekong.
15/11/2019(Xem: 471)
Chính sách Quốc phòng “3 không” nguy hiểm của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã lây qua đời sống người dân, cán bộ và đảng viên, báo hiệu thời kỳ liệt não vô cảm trước kẻ thù Trung Cộng.
15/11/2019(Xem: 390)
Dòng thời gian vẫn âm thầm trôi qua, bốn mùa nối tiếp. Họ vẫn âm thầm như những con chim ẩn mình chờ chết. Thời gian không đợi ai bao giờ
14/11/2019(Xem: 496)
Từ hôm dời vào Landon Ridge Independent Living cho đến nay, thỉnh thoảng đi ngang phòng 212, ông Nhân nghe văng vẳng tiếng Violon với những tình khúc buồn như tâm hồn và xưa như khoảng đời tươi đẹp đã qua của ông. Đôi khi ông Nhân muốn hỏi nhân viên văn phòng về tiếng đàn ở phòng 212
14/11/2019(Xem: 1054)
Một buổi trưa đẹp trời, ông bà Giáo Sư Phạm Cao Dương và Khánh Vân đến thăm, mang tặng vợ chồng tôi một món quà quý giá và thật ý nghĩa! Đó là Tuyển Tập "SIÊU QUỐC GIA VIỆT NAM tại hải ngoại và HIỂM HOẠ BẮC PHƯƠNG" mới vừa in xong!
14/11/2019(Xem: 996)
Vụ 39 người Việt chết trong xe container trên đường vượt biên đến Vương Quốc Anh đã đánh động lương tâm loài người, nhất là người Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 11/2019, cao ủy Liên Hợp Quốc nói bạo lực ở Bolivia có thể vượt ngoài tầm kiểm soát sau các vụ đụng độ giữa nông dân và lực lượng an ninh.
Cho dù các công ty Hàn Quốc có thể tự sản xuất được các vật liệu chip, nhưng các khó khăn trong việc thương mại hóa khiến họ khó có thể bắt kịp đối thủ Nhật Bản.
Huawei Mate X, Galaxy Fold hay Moto RAZR mới sở hữu màn hình có thể gập được, chỉ khác về kích cỡ.
Đại sứ quán Trung Quốc từ chối cấp visa cho Andrew Hastie và James Paterson cho đến khi họ ngừng chỉ trích Bắc Kinh.
Trong tiếng Anh, từ “falling asleep” nghĩa là “rơi/chìm vào giấc ngủ” là một phép so sánh ẩn dụ rất chính xác, nó cho thấy việc thay đổi trạng thái từ thức sang ngủ là thứ con người hầu như không thể kiểm soát được.
Khoảng giữa tháng 11/2019, sau 6 năm sử dụng thiếu hiệu quả, tiêu tốn nhiều triệu USD, Boeing đã loại bỏ hệ thống robot lắp ráp tự động phần thân của dòng 777/777X. Hãng sẽ giao phần việc của robot trở lại tay của các kỹ sư và thợ máy.
Khoảng giữa tháng 11/2019, một tài liệu của Microsoft đã tiết lộ kế hoạch của công ty nhằm chấm dứt sự hiện diện của ứng dụng Cortana trên iOS và Android vào tháng 01/2020
Khoảng đầu tháng 11/2019, một báo cáo của Bộ Giáo dục Hàn Quốc cho biết họ đã phát hiện 17 trường hợp giảng viên đại học khai khống tác giả nghiên cứu mà họ đồng đứng tên.
Trưởng đoàn đàm phán hạt nhân Triều Tiên Kim Myong Gil cho biết đã khước từ đề nghị đàm phán mang tính "xoa dịu" của Mỹ vào tháng 12/2019.
Nike quyết định gỡ toàn bộ sản phẩm khỏi trang web của Amazon.
theo tòa án quận phía Nam California, những người Trung Quốc mang iPhone giả vào Mỹ rồi đánh lừa Apple sửa chữa chúng, trả lại để bán kiếm lời đang khiến Apple phải chịu thiệt hại khoảng 6 triệu USD
Khoảng đầu tháng 11/2019, chính quyền đặc khu Hong Kong được cho là sẽ sớm ban bố lệnh giới nghiêm vào cuối tuần.
Amazon đã chính thức đệ đơn phản đối việc Microsoft giành được hợp đồng của Bộ Quốc phòng Mỹ, có giá trị lên tới 10 tỷ USD.
Các vật liệu được phủ chất kị nước đem tới khả năng chống thấm tuyệt vời và cực kỳ hữu ích trong nhiều trường hợp.
Trong khung cảnh vũ trụ có khí phát sáng và những đám mây bụi đen dọc theo các ngôi sao trẻ của NGC 3572.