Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Lần Thứ 12!

09/06/201920:04:00(Xem: 3390)

ĐI NHC HI CÁM ƠN ANH LN TH 12!
 
blank

Chúng ta lại chào đón "ĐẠI NHẠC HỘI" lần thứ 12 của Cộng Đồng Người Việt tị nạn Cộng Sản, mỗi người một tay góp sức, giúp đỡ những "Chiến Hữu" Thương Phế Binh đang vất vả ở quê hương! Đây là một điểm son được ghi nhận từ mười mấy năm qua. "Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh" một lần nữa đứng ra tổ chức với sự góp mặt của hầu hết các Hội Đoàn, của các anh chị em cựu quân nhân thuộc các binh chủng của QLVNCH tại hải ngoại và các hệ thống Báo chí, TV truyền thông Việt Ngữ dịa phương và khắp thế giới.

Sự ra đi của Bà Chủ Tịch Hội, Trung Tá Nguyễn Hạnh Nhơn là một mất mát to lớn, làm đão lộn toàn bộ những dự tính tương lai của Hội. Sau thời gian chấn chỉnh nội bộ, noi gương người tiền nhiệm, vị Tân Chủ Tịch đã cương quyết đứng thẳng trên đôi chân, tiếp tục con đường đã vạch phía trước. Thiên Nga Thiếu Tá Nguyễn Thanh Thuỷ, người từng là tù nhân 13 năm trong các trại tù Cộng Sản, sức khoẻ tuy không được tốt, vẫn cương cường nhận trách nhiệm!

Trước khi quyết định tiếp tục tổ chức Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh", chị Chủ Tịch và toàn thể những chiến hữu trách nhiệm trong Ban Tổ Chức đã họp hành liên tục, giải quyết nhiều sự kiện đau đầu từ trong nội bộ cũng như các bên, các hệ thống truyền thông, các cá nhận tự nguyện cộng tác mới và cũ, rút tỉa các ưu khuyết, ra xét lại toàn bộ hệ thống tổ chức... Vì thế cho nên chúng ta đã chờ đợi khá lâu, gần hai năm, Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh" lại được tiếp tục! Hoan hô tinh thần dấn thân không nệ khó khăn của quý vị!

Bọn Cộng Sản và tay sai ở hải ngoại và trong nước rất ghét, rất sợ những phần quà hàng năm được gởi về cho các Thương Phế Binh VNCH còn sống trong nổi uất hận bị chúng trù dập. Chúng đang tìm đủ mọi cách cản trở, ngăn cấm việc Dòng Chúa Cứu Thế khám bệnh và tổ chức vui Tết hàng năm cho các anh em Thương Phế Binh... Việc Hội HO cứu Trợ TPB, năm nay tiếp tục tổ chức Đại Nhạc Hội để tiếp tục chuyển niềm vui hàng năm cho những Chiến Hữu của QLVNCH là nỗi nhục nhã của bọn cầm quyền. Sau bốn mươi mấy năm trời gọi là "Thống Nhất Đất Nước" nhưng vết thương chia rẽ  dân tộc vẫn ngày đêm rĩ máu!

Ngày Chúa Nht, 21 tháng 7 năm 2019, chúng ta nên bớt chút thì giờ riêng tư, hãy đến với nhau, cùng chia sẽ ngọt bùi và cùng hát, cùng thưởng thức những bài ca đấu tranh, cùng thưởng thức các ca nhạc sĩ hải ngoại tự nguyện hát cho quê hương, hát cho những thân phận đói khổ bị hà hiếp tại quê nhà!

Khu đt sân trưng Los Amigos High School rt rng và cũng đã có ln đưc t chc "Đi Nhc Hi Cám Ơn Anh" my năm v trưc. Quý v có th lái xe t xa l 405, Exit vào đưng EUCLID, chy vng Bc, gp đưng Hell quo phi, gp đưng New Hoppe là đến. Nếu đi trên Xa L 22, Exit đưng EUCLID, xuôi hưng Nam, gp đưng Hell quo trái, gp đưng New Hoppe là đến nơi!

Cuộc chiến đấu vì chính nghĩa tự do của chúng ta bị bức tử đã 45 năm, nhưng vết thương dân tộc chưa được vá, chưa được băng lại; ngày ngày vẫn rĩ máu. Là những người từng sát vai nhau trong chiến tranh 45 năm trước, là những người từng chịu ơn những anh linh đã nằm xuống, chúng ta còn nợ những người con dân Việt, hiện giờ là THƯƠNG PHẾ BINH đang đói rách tả tơi và uất hận dưới gót giày độc tài áp bức!

Hỡi những kẻ có lòng! Hỡi những tuổi trẻ thành danh, con em của Đồng Hương Tị nạn Cộng Sản! Hỡi những ai còn nhớ đến niềm đau dân tộc!... Hãy đến cùng chung tay góp sức trong ngày ĐẠI NHẠC HỘI CÁM ƠN ANH LẦN THỨ 12. Hãy hăng hái vui vẻ đến với nhau cùng hướng về niềm đau dân tộc. "MỘT CÂY LÀM CHẲNG NÊN NON - BA CÂY DỤM LẠI THÀNH HÒN NÚI CAO"

Hẹn gặp!

letamanh

10-6-2019






Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
Tổng thống Joe Biden như một người thuyền trưởng, nắm con thuyền quốc gia giữa cơn bão dữ. Chỉ trong cơn sóng lớn mới thấy được khả năng người lèo lái. Những thách thức vẫn còn trước mặt, nhưng con thuyền quốc gia hứa hẹn sẽ đến được chân trời rộng mở. Sự lãnh đạo và phục vụ thầm lặng, bền đỗ cho quốc gia và người dân của tổng thống Joe Biden đã được chứng minh bằng kết quả hiển hiện trong 100 ngày vừa qua.
Ca sĩ Tina Turner, có lẽ ai cũng biết nhưng quá trình tìm đến đạo Phật, trở thành Phật tử và sự tinh tấn của cô ta chắc không nhiều người biết. Giáo lý đạo Phật đã vực dậy đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp của cô ta từ hố thẳm đau khổ, thất vọng.
Một nhân vật còn sống sót sau thảm họa Lò sát sinh (Holocaust) và từng đoạt giải Nobel Hòa bình, Elie Wiesel, nói: "Sự đối nghịch của tình thương không phải là sự ghét bỏ, mà là sự dửng dưng. Sự dửng dưng khiến đối tượng thành vắng bóng, vô hình…"
Tháng 10/1954, ông Trần Văn Hương được bổ nhiệm làm Đô Trưởng thủ đô Sài Gòn nhưng chỉ được vài tháng ông xin từ chức không cho biết lý do. Ngày 26/4/1960, ông Hương cùng 17 nhân sĩ quốc gia thành lập nhóm Tự Do Tiến Bộ, tổ chức họp báo công bố một bản tuyên cáo tại khách sạn Caravelle. Nội dung Bản Tuyên Cáo rất ôn hòa chỉ yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm mở rộng chính quyền để các nhà trí thức có thể hợp tác với chính phủ nếu được yêu cầu. Ngày 11/11/1960, ông Hương ký tên ủng hộ cuộc đảo chánh do Đại tá Nguyễn Chánh Thi khởi xướng, ông bị bắt trong tù ông có viết một tập thơ lấy tên là “Lao trung lãnh vận” (Những vần thơ lạnh lẽo ở trong tù).
Làm người, không có gì hào sảng hơn, là được sinh tử với những gì mình hằng mong sinh tử cùng. Làm phóng viên, không có gì cảm hứng hơn là được thành nhân chứng của những nhân chứng và sự kiện. Cả hai nguyện ước, đời và nghề, đã làm nên một miền hoa cỏ có tên gọi là Kiều Mỹ Duyên.
Bạn có bao giờ ôm giấc mơ đặt chân lên cát nóng sa mạc và đứng đối mặt cùng một Kim Tự Tháp vĩ đại, khi học sử về Ai Cập Cổ Đại ngày còn bé thơ chưa? Bạn có từng ước ao được thấy bức tượng Nhân Sư tận mắt hơn là xem hình ảnh trên mạng hay phim ảnh không?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.