Hôm nay,  

Vú sữa Lò Rèn

29/05/201919:47:00(Xem: 6119)

                   

Nghỉ Tết bạn bè thân mấy đứa


Rũ về ăn giỗ sáng mai lên

Đông Xuân lúa gặt thơm mùi rạ

Ngọn chướng làm vui đất Vĩnh Kim


Tiếng chim sáo hót trên cành trúc

Gọi gió Xuân về đón khách xa

Từ hướng sông Tiền nghe mát mặt

Gió từ Xoài Hột gió bay qua


Những tàng vú sữa như giao nhánh

Làm mát đường quê dưới nắng vàng

Ghé lại …chủ vườn đang hái trái

Mua về quà nhỏ biếu song thân


Mấy bạn ngồi bên nia vú sữa

Trắng ngà da mỏng ngọt cơm thêm

Có cô chủ nhỏ tay cầm rổ

Gom trái vào nia …áo lụa mềm


Tay cô chủ trắng lông tơ mịn

Lụa Thái da mềm sữa nhú lên

Vú sữa Lò Rèn đây có phải

Bao tiền một ký vậy cô em ?


Trả lời bán chục không cân ký

Mời nếm rồi sau lựa muộn gì

Xẻ trái chim ăn vừa chín tới

Chỉ mong cô chẳng thiệt thòi chi


Mới hay ngọt lịm trên đầu lưỡi

Ít hột dày cơm trái chín cây

Gió cũng mát từ con rạch nhỏ

Nắng hồng khuôn mặt tóc bay bay


Lựa ra mười trái da trơn láng

Em lại thêm vào bốn trái kia

Một chục đủ đầu là thế nhỉ ?

Cũng như quà tặng chút duyên quê


Đứng lên …bao trái sao mà nặng ?

Càng nặng tình quê buổi gặp nầy

Tuổi cũng tròn trăng vừa chín tới

Cũng mềm vú sữa , mát hơi tay


Hồ Thanh Nhã



Vú sữa ( chrysophyllum Cainito ), có nguồn gốc ở các vùng đất thấp của Mexico , Trung Mỹ và quần đảo Caribe. Đây là loại cây lưỡng tính , tự thụ phấn, cao từ 6 mét – 30 mét , sống lâu tới 20-30 năm . Cây có tán lá dày và khỏe .Ở Việt Nam , cây vú sữa được trồng từ lâu với  nhiều giống khác nhau .Thích hợp với đất phù sa của đồng bằng sông Cữu Long , được trồng nhiều nhất ở các tỉnh Tiền Giang , Bến Tre , Vĩnh Long , Đồng Tháp , Cần Thơ . Nổi tiếng nhất là Vú Sữa Lò rèn – Vĩnh Kim – Tiền Giang .Trái có nhiều loại khác nhau như vỏ màu tím dày hoặc màu xanh vỏ mỏng .

Vú sữa Lò Rèn - Vĩnh Kim, từ lâu được xem là loại trái cây đặc sản không chỉ trong nước mà còn cả ở nước ngoài . Hiện nay Việt Nam là nước duy nhất trên thế giới chọn trái vú sữa làm hàng hóa xuất khẩu . Hàng năm Hợp Tác Xã Vú Sữa Lò Rèn Vĩnh Kim – Tiền Giang  xuất khẩu 10 tấn vú sữa sang Anh , Canada . Ngoài ra Hợp tác xã còn xuất sang Nga và Đức 50 tấn vào năm 2012 . Sau gần 10 năm đàm phán với Mỹ , tháng 12 năm 2017 chánh phủ Mỹ đã chấp thuận cho phép loại trái cây nầy được nhập khẩu sang thị trường Hoa Kỳ . Các siêu thị Việt đã bày bán loại trái cây nầy khi tới mùa . Vú sữa xuất sang Mỹ bán được giá cao nên nhiều hộ nông dân ở Vĩnh Kim có thể thu về tiền tỉ mỗi năm . Việc nầy khiến nhiều hộ nông dân tại đây rất phấn khởi

Bài thơ Vú sữa Lò Rèn  nầy đã được nhạc sĩ Hào Quốc ở Vancover –Canada tình cờ đọc trên tuần báo Thời Báo xuất bản ở Toronto-Canada , và anh đã xin phép tác giả Hồ Thanh Nhã phổ nhạc cùng tên và đã phổ biến trên mạng Youtube , rất được thính giả hoan nghinh . Sau đây là bài thơ Bánh lọt Cầu Quây –Mỹ Tho- ghi lại những kỷ niệm tuổi thơ của tác giả . Xin mời đọc :


Bánh lọt cầu Quây 


Bạn rũ đầu Xuân thăm Vĩnh Tràng

Chùa xưa rằm lớn ngát hương nhang

Vào trong lễ Phật ..cầu thi đậu

Cũng thấy lòng trai mấy rộn ràng


Trưa về nắng gắt mồ hôi chảy

Đạp mãi đường xa khát nước rồi

Ghé lại cầu Quây ăn bánh lọt

Chờ cho nắng dịu tiếp đi thôi


Quán cóc dẫu cho bằng lá xé

Cũng làm mát dạ khách đường xa

Mới hay cô quán xinh là thế !

Dịu nhiểu bàn tay cổ trắng ngà


Hai ly bánh lọt thơm mùi dứa

Càng đậm đà thêm nước cốt dừa

Nghe mát từ từng chân tóc nhỏ

Mát ra khuôn mặt nắng ban trưa


Liếc nghiêng cô quán bên quầy trúc

Lòng thấy lâng lâng bát ngát tình

Không dám hỏi gì , trai mới lớn

Nắng Xuân nghiêng lọt lá dừa xanh


Gọi thêm bánh lọt hai ly nữa

Bạn cũng nhìn tôi cúi mặt cười

Thì đấy ! lòng tao mầy đã rõ

Cả đời nhát gái…trắng tay thôi


Ngồi lâu cũng biết lâu là thế !

Nắng dịu sang chiều gió cũng lên

Chẳng lẽ gọi thêm , lòng cũng ngán

Trả tiền rời quán nghĩ liên miên


Năm sau thi đậu qua trường tỉnh

Mấy dịp quay tìm quán cóc xưa

Quầy trúc vẫn như quầy trúc cũ

Lão bà ngồi đó …tóc như tơ


Giòng sông nước đục miên man chảy

Đứng bóng …cầu Quây mát mạn thuyền

Bánh lọt bây giờ , không mát nữa

Cho dù vẫn có nắng Xuân nghiêng …


 Hồ Thanh Nhã



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
Những “hoạt động tuyên truyền cách mạng” của Người đã gây ra cớ sự và hậu họa khôn lường cho mấy thế hệ kế tiếp. Mãi đến thập niên 1990 – sau khi Chủ Nghĩa Cộng Sản đã chuyển qua từ trần – nhà nước Thái mới hết lo ngại về những “quả bom nổ chậm” do Hồ Chí Minh gài lại, và bắt đầu nới tay với đám Việt Kiều. Từ đó, họ mới ngóc đầu lên được.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.