Hôm nay,  

Đơn vị Tổng Cục Gia Cầm của CS

5/27/201918:58:00(View: 3914)


(viết theo lời kể của Bác sĩ Thú Y Lò heo Chánh Hưng)
Sau 30-4-1975, CS cưỡng chiếm hoàn toàn miền Nam VN và thiết lập một đơn vị là Tổng Cục Gia Cầm, đứng đầu là Tổng Cục Trưởng, một tên Cán bộ cao cấp lâu năm CS học vấn lớp 6 trường làng quản lý và điều hành gần 200 vị Bác sĩ Thú y của chế dộ VNCH, nhiều vị Bác sĩ Thú y vì lòng tự trọng và tự ái cao không chịu hơp tác làm việc, riêng Bác sĩ Thú y Th vì hoàn cảnh gia đình khó khăn đành phải bất đắc dĩ cam tâm chịu đựng làm việc cho tới khi phá sản và giải tán luôn Tổng Cuc Gia Cầm vì thua lỗ quá nặng và tên CS Tổng Cục Trưởng vẫn bình chân như vại, không hề bị khiển trách hoặc bị trừng phạt với việc điều hành tắc trách vô trách nhiệm của mình.
Trong thời gian còn làm việc, Bác sĩ Thú y Th đảm nhiệm việc phân phối heo và thưc phẩâm cho các gia đình trong hợp tác xã vùng Gò Vấp nhận nuôi rẽ heo cho nhà nước và người nuôi heo rẽ cũng được nhà nước ban thưởng cho riêng 1 con heo để khích lệ. Sau nhiều lần kiểm tra, thì heo nhà nước càng ngày càng ốm tong ốm teo và heo cá nhân thì càng ngày càng mau lớn và béo mập. Hơn nữa lâu lâu người nuôi heo nhà nước còn báo cáo heo không may bị chết vì bệnh hoạn ốm đau rồi đem làm thit hợp pháp, có khi đó chỉ là một hình thức gian lận, làm báo cáo láo với nhà nước để hưởng lợi, mặc dù Bác sĩ Thu y Th có biết đó chỉ là mánh mung của họ nhưng vẫn phải lờ đi cho qua ngày doạn tháng để mà sống, ngu sao mà đụng vì đa số người nuôi heo rẽ là Cán bộ CS và thân nhân liên hệ.
Những Cán bộ nuôi heo thấy Bác sĩ Thú y Th quá dễ dãi biết điều như vậy và đã không có làm khó dễï này nọï nên họï rất vững tâm an lòng và cũng thường xuyên biếu quà cáp và mời Bác sĩ Thú y Th ăn nhậu rất thâm tình như kiểu đền ơn đáp nghĩa cho phải đạo.
Hơn nữa nói về thực phẩm cám heo cũng l vấn đề làm kinh tế quái đản của thiên đành XHCH, là đỉnh cao trí tuệ loài người nữa. Cám nuôi heo của VN thì dư thừa không biết tẫn dũng lai đem xuất cảng qua Trung Quốc với giá rrẻ để ăn chia bỏ đầy túi thamû, nhưng khi nhập cảng cám vào với giá lại quá cao khiến việc nuôi heo không những đã không thấy lời màø ngày càng thua lỗ nặng nề cho tới khi nhà nước CS phảiø giải tán luôn Tổng Cục Gia Cầm không thương tiếc.
Bác sĩ Thú y Th lại đành lâm cảnh thất nghiệp về nhà đuổi gà cho vợ với mảnh bằng vô dụng, nhưng cũng được Trời nhủ lòng thương ban cho may mắn nên thời gian sau đó, nước Pháp có bang giao với VN nên nhà thương mại người. Pháp có sang VN đầu tư mở một Công Ty chế biến thực phẩm gia súc tại Thành phố Biên Hòa, Bác sĩ Thú y Th được người bạn quen thân trong Ban điều hành nhiệt tình giới thiêu nên được chủ nhân người Pháp chấp thuận cho làm việc tại Công Ty với lương bổng 250 đô la/tháng, Kể từ ngày đó cuộc sống gia đình Bác sĩ Thú y Th lại được cải thiện trở lên sung túc khá giả hẳn nên, cũng thời gian này Tôi và Bác sĩ Thú y Th lại có nhiều cơ hội thường xuyên gặp nhau tâm tình, uống bia hơi nói chuyện đời cho qua ngày đoạn tháng. Bác sĩ Thú y Th có kể một câu chuyện gần giống như câu chuyện tiếu lâm thời đại trong Tổng Cục Gia Cầm: một O ng Thạc sĩ Thú y học ở Liên Xô đang làm việc ở Tổng Cục Gia Cầm không hiểu sao đã không biết chữa trị nổi một con bò bệnh nên phải nhờ đến Bác sĩ Thú y Th chỉ cách chữa trị dùm. Thật là quái đản không thể tưởng tượng nổi, có lẽ O ng Thạc sì Thú y có vị ở Liên Xô đó chỉ học để lãnh mảnh bằng danh dự lấy le hay sao mà lại quá tệ như vậy.
Sau khi gia đình tôi được may mắn qua Mỹ theo diện HO và phải trải qua nhiều giai đoạn khó khăn như: trích ngừa, phỏng vấn, rồi chờ đợi lấy vé bay hẹn ngày rời khỏi ách thống trị tàn bạo của CS, một thiên đàng không tưởng, thiên đàng mù CS để qua định cư tại My õcũng như bao nhiêu gia đình bạn bè chiến hữu đồng cảnh ngộ khác. Gia đình tôi có tổ chức một buổi tiệc chia tay cùng gia đình, bạn bè chiến hữu, đây có thể nói là một cuộc chia ly thì đúng hơn vì gia đình tôi phải đến định cư ở một phương trời xa lạ không hẹn ngày về. Người bạn tôi, Bác sĩ Thú y Th được mời đến tham dự tiệc chung vui với gia đình chúng tôi, kẻ may mắn ra đi thì lòng vô cùng sung sướng nhưng hồi hộp, kẻ ở lại thì bùi ngùi luyến tiếc nhớ nhung. Hai chúng tôi chia tay nhau trong bịn rịn, ngẹn ngào và chỉ cầu mong hy vọng có được một ngày tái ngộ.
Thật oái oăm bất hạnh thay, Bác sĩ Thú y Th cũng như bao nhiêu chiến hữu đồng cảnh ngộ khác vì thuộc diện chuyên viên khoa học kỹ thuật nên được CS xét tha cho về sớm xum họp với gia đình đã không đủ điều kiện đúng tiêu chuẩn 3 năm để được định cư tại Mỹ theo chương trình HO (Humanity Ossociation) Dúng là trong cái Hên có cái Sui không sai chút nào.


Qua Mỹ được hơn một năm thì,tôi nhận được tin của gia đình Bác sĩ Thú y Th từ VN cho biết, Bác sĩ Thú y Th hiện đang nằm nhà thương điều trị vi mắc chứng bệnh hiểm nghèo Nghe tin, một số anh em bạn học thâm tình có chung góp được một số tiền gởi về VN giúp đỡ cho gia đình Bác sĩ Thú y Th hầu hỗ trợ phần nào trang trải viện phí trong hoàn cảnh gia đình người bạn đang gặp khó khăn, nhưng hỡi ơi khi gia đình Bác sĩ Thú y Th vừa nhận được tiền chúng tôi gởi về thì Bác sĩ Thú y Th đã bất hạnh ra đi rời bỏ cõi trần gian ô trọc theo vận số, thành thử món tiền giúp đỡ trở thành món tiền phân ưu bạn bè cho trọn tình trọn nghĩa. Khi kể lại câu chuyện nói trên tôi không khỏi liên tưởng tới Bác sĩ Thú y Th như một nén hương lòng dâng lên hương hồn người bạn tâm giao đã nỡ bỏ bạn bè ra đi quá sớm khi chưa kịp thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Bác sĩ Thú y Th vừa là nhân chứng vừa là nạn nhận của chế độ độc tài CS mà cấp lãnh đạo chánh quyền chỉ là những kẻ vừa thất học lại vừa bất tài nữa thì làm sao mà đất nước VN có thể phát triển hùng mạnh và phú cường ngang hàng với các Quốc gia văn minh tiên tiến trên Thế giới được,tương tự như Đại Tá CS bí danh 5 Tấn, thuở nhỏ thất học,thoát ly theo CS từ năm 16 tuổi, sau khi Saigon sụp đổ, 5 Tấn là Bí Thư Tỉnh ủy Tỉnh Minh Hải,kiêm luôn chức vụ Chánh Án, xử án theo cảm tính vì có biết luật pháp đâu mà xử theo luật, người đã cầm đầu một số dân tỉnh Minh Hải lên Saigon biểu tình ăn nằm tại chỗ mấy ngày để đòi lại ruộng đất đã bị bọn Nông Trường Tỉnh thâu dụng theo chánh sách nhà nước,và theo lời 5 Tấn kể lại nếu không có người em họ lúc bấy giờ là Thủ Tướng Võ Văn Kiệt bí danh 10 Cúc đỡ đầu và can thiệp chắc y cũng khó bảo toàn được tính mạng, cũng giống như Y tá Nguyễn Tấn Dũng vẫn có thể nắm được chức vu Thủ tướng của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN hay sao? Tóm lại trải qua thời gian 44 năm, những thiên tài CS lãnh đạo đất nước như đã nói trên,con Rồng VN ở Đông Nam Á không những đã chậm phát triển mà còn thua xa hẳn cả các nước Đại Hàn,Thái Lan, Philipine và Campuchia ..v..v và nếu đem so sánh với chế độ VNCH trước năm 1975 các nước kểä trên đâu có thể sánh vai ngang hàng với VN được. Còn gì thấm thía hơn một câu nói gần như châm ngôn để đời:” Khi mà lãnh đạo mà bất tài thí làm suy vong cả một dân tộc”
Được biết trước năm 1975, gia đình Bác sĩ Thú Y Th rất là hạnh phúc, sung sướng đầy đủ, Bác sĩ Thú y Th làm việc tại Lò Heo Chánh Hưng Quận 8 Saigon, Vợ là Kỹ sư Nông Nghiệp làm việc tại Nha Nông Nghiệp ở Thị Nghè Saigon, con cái được học hành đầy đủ. Nhưng sau khi Saigon sụp đổ, hoàn cảnh Bác sĩ Thú y Th thật vô cùng khó khăn, túng thiếu và bi đát cũng giống như bao gia đình cùng cảnh ngộï khác,vợ tuy là Kỹ sư Nông Nghiệp nhưng cũng bị thất nghiệp vì nhà nước CS kỳ thị không xử dụng, Bác sĩ Thú y Th vì cuộc sống phải chịu nhẫn nhục làm việc ở Tổng Cục Gia Cầm, con cái thì học hành dang dở vì bị phân biệt đối xử, đâu có kháùc chi một cuộc đổi đời. Đến khi vừa may mắn có được việc làm tương đối tốt đẹp cuộc sống gia đình vừa mới được ổn định, vui hưởng hanh phúc sung sướng chẳng đươc bao lâu thì Bác sĩ Thú y Th lại đành giã từ trần thế, thanh thản ra đi bỏ lại gia đình, bạn bè và chiến hữu.
Chẳng khác nào như câu nói chân tình chí lý của một Mục sư H khi đến làm phép rửa tội cho gia đình một tín hữn có thân nhân từ trần,Sau Thánh Lễ, Mục sư đã khoan thai trịnh trong tuyên bốâ: người đi trước là người may mắn nhất, kẻ ở lại tuy có đau buồn nhớ nhung và thương tiếc, nhưng ta hãy biến đau thương thành niềm hy vọng để sống cho ngày mai. Bởi vì con người trước sau gì cũng phải ra đi và cuối cùng Mục sư nhấn mạnh: quý vị nên nhớ rằng chẳng bao lâu nữa hàng tỷ người trên thế gian này cũng phải ra đi. Tất cả mọi người hiện diện trong Hội trường dự Tang lễ đều im lặng phắng phắc dường như rất thấùm thía về câu nói chí tình của Mục sư chủ lể. Và theo giáo lý Phật giáo” cuộc đời là vô thường”, không ai có thể sống mãi trên thế gian này, đó là số mạïng con người không ai có thể thoátù khỏi điển hình ngay như vị vua hùng mạnh nhất của Đế quốc Trung Hoa là Thành Cá Tư Hãn vì muốn sống lâu sống hoài, sống mãi để có thể thống trị lâu dài vĩnh viễn đất nước Trung Hoa nên đã sai người đi tìm môn thuốc Trường Sinh Bất Tử cũng phải đành bó tay không đạt được như ý nguyện hay sao.? Than ôi cuộc đời! ” Bôn ba chẳng qua số mạng”.
BUIPHU/VBMN

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tây Bắc hay Tây Nguyên thì cũng chừng đó vấn đề thôi: đất đai, tôn giáo, chủng tộc… Cả ba đều bị nhũng nhiễu, lũng đoạn tới cùng, và bị áp chế dã man tàn bạo. Ở đâu giới quan chức cũng đều được dung dưỡng, bao che để tiếp tục lộng quyền (thay vì xét sử) nên bi kịch của Tây Nguyên (nói riêng) và Cao Nguyên (nói chung) e sẽ còn dài, nếu chế độ toàn trị hiện hành vẫn còn tồn tại...
Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.” “Bất an” có lẽ không chỉ là tâm trạng của người Sài Gòn mà dường như là tâm cảm chung của toàn dân Việt – không phân biệt chủng tộc, giới tính hay giai cấp nào ráo trọi – nhất là những kẻ sắp từ giã cõi trần. Di Cảo của Chế Lan Viên và di bút (Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất) của Nguyễn Khải, theo nhận xét của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn, chỉ là những tác phẩm “cốt để xếp hàng cả hai cửa. Cửa cũ, các ông chẳng bao giờ từ. Còn nếu tình hình khác đi, có sự đánh giá khác đi, các ông đã có sẵn cục gạch của mình ở bên cửa mới (bạn đọc có sống ở Hà Nội thời bao cấp hẳn nhớ tâm trạng mỗi lần đi xếp hàng và không sao quên được những cục gạch mà có lần nào đó mình đã sử dụng).”
Tập Cận Bình tin rằng lịch sử đang dịch chuyển theo hướng có lợi cho mình. Trong chuyến thăm Vladimir Putin tại Matxcơva vào tháng 3 năm ngoái, nhà lãnh đạo Trung Quốc nói với Tổng thống Nga rằng “Ngay lúc này, chúng ta đang chứng kiến một sự thay đổi chưa từng thấy trong 100 năm qua, và chúng ta đang cùng nhau thúc đẩy sự thay đổi ấy.”
Sau 20 năm chiêu dụ Kiều bào về giúp nước không thành công, đảng CSVN lại tung ta Dự án “Phát huy nguồn lực của người Việt Nam ở nước ngoài phục vụ phát triển đất nước trong tình hình mới” vào dịp Tết Nguyên Đán Giáp Thìn 2024. Đây là lần thứ tư, từ khi có Nghị quyết 36-NQ/TW ngày 26 tháng 3 năm 2004, một Quyết định nhằm mưu tìm đầu tư, hợp tác khoa học, kỹ thuật và tổ chức các Hội, Đoàn người Việt ở nước ngoài, đặt dưới quyền lãnh đạo của đảng CSVN được tung ra...
Khi số lượng di dân vượt biên bất hợp pháp qua biên giới Hoa Kỳ-Mexico tăng cao kỷ lục, câu hỏi quan trọng được đặt ra là: Làm thế nào mà Hoa Kỳ lại rơi vào tình trạng này, và Hoa Kỳ có thể học hỏi những gì từ cách các quốc gia khác ứng phó với các vấn đề an ninh biên giới và nhập cư. Chào đón công dân nước ngoài đến với đất nước của mình là một việc khá quan trọng để giúp cải thiện tăng trưởng kinh tế, tiến bộ khoa học, nguồn cung ứng lao động và đa dạng văn hóa. Nhưng những di dân vào và ở lại Hoa Kỳ mà không có thị thực hoặc giấy tờ hợp lệ có thể gây ra nhiều vấn đề – cho chính bản thân họ và cho cả chính quyền địa phương bởi tình trạng quá tải không thể kịp thời giải quyết các trường hợp xin tị nạn tại tòa án nhập cư, hoặc cung cấp nơi ở tạm thời và các nhu cầu cơ bản khác. Mà tình trạng này hiện đang xảy ra ở rất nhiều nơi ở Hoa Kỳ.
Trên vai những pho tượng trắng trong vườn Lục Xâm Bảo, lá vàng đã bắt đầu rơi lất phất. Mùa Thu Paris thật lãng mạn. Henry Kissinger đi dạo quanh một hồ nhỏ ở ngoại ô gần Rambouillet. Nơi đây từng cặp tình nhân đang nắm tay nhau bên những cành cây la đà bóng hồ. Ông thấy lòng mình nao nao (melancholic) vì sắp tới phiên họp quan trọng nhất với ông Lê Đức Thọ.
Tôi nghe nhiều người tỏ ý bi quan về hiện cảnh cũng như tương lai (đen tối) của Việt Nam. Dân tộc nào, số phận đó. Một đất nước có những người viết sử và làm luật (cỡ) như ông Dương Trung Quốc thì… đen là phải!
Việt Nam bước vào năm Giáp Thìn 2024 với gánh nặng tham nhũng và một đội ngũ “không nhỏ” cán bộ, đảng viên suy thoái đạo đức lối sống. Đó là cảnh báo của người đứng đầu đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc phỏng vấn đầu năm của Thông Tấn Xã Việt Nam...
Từ thế kỷ thứ ba trước Tây lịch, Triết gia Mạnh Tử (372-289 BC) của Trung Hoa đã nói rằng, “Dân là quý, thứ đến đất nước, rồi tới vua.” Điều đáng nói là Mạnh Tử là người đi theo học thuyết của Nho Gia vốn chủ trương vua là con ông Trời (Thiên tử) được sai xuống nhân gian để trị quốc an dân, vậy mà cũng không thể phủ nhận vai trò quan trọng, nếu không muốn nói là tối quan trọng của người dân. Thời hiện đại, công pháp quốc tế đã nêu ba yếu tố chính hình thành một quốc gia: người dân, lãnh thổ và chính quyền. Trong đó, thật ra người dân chính là yếu tố then chốt quyết định. Lãnh thổ nếu không có dân ở, không có người quản trị thì không phải là đất nước của một dân tộc. Chính quyền từ người dân mà ra, bởi vì trước khi một người ra nắm quyền cai trị đất nước thì người đó phải là một người dân của đất nước ấy. Hơn nữa, sự thịnh suy của một quốc gia nằm trong tay người dân.
“Phản động lực” mà người Đài Loan thể hiện trong cuộc bầu cử tổng thống vừa rồi khiến tôi, sau những suy nghĩ miên man về chuyện nước non, lại quay về với bài học yêu nước của thời tiểu học với câu hỏi khó, khiến nhiều học trò gác bút: “Em hãy tìm từ phản nghĩa với ‘tôn đại’.” Trung Quốc càng hung hăng đe dọa bao nhiêu, Đài Loan càng quật cường ngạo nghễ bấy nhiêu. Mà nếu Bắc Kinh ngu ngơ hay vờ vịt không biết gì đến định luật này thì, thầy nào tớ đó, Hà Nội cũng mù tịt hay giả bộ tương tự. Họặc mù tịt như thể đã hoàn toàn miễn dịch trước luật này; hoặc đóng kịch như thể không hề sống trong không gian ba chiều bình thường mà là một môi trường nào đó thiêu thiếu, cơ hồ chỉ… hai chiều rưỡi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.