Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bến Ninh Kiều Cần Thơ

26/09/201700:00:00(Xem: 6046)

NINH KIEU-hau-giang-cho-noi-ghe-xuong
Cô lái đò năm xưa nơi đâu...
 

Đường Bình
      

Năm 1969, tôi không nhớ tháng nào, đang phục vụ cho Đại Đội A Tâm Lý Chiến Hoa Kỳ, Toán Tâm Lý Chiến của chúng tôi từ DaLat ra Bình Định. Đang tiến hành yểm trợ cho Ty Tâm Lý Chiến Tỉnh Bình Định thì nhận được lệnh của Bộ Chỉ Huy The Fourth Group Psychologial Operation của Mỹ bảo chuyển giao toàn bộ máy móc cho Tâm Lý Chiến Tỉnh Bình Định. Lệnh trên cũng kêu hai nhân sự Mỹ Trung Úy Hogan trưởng toán và Hạ Sĩ Kirkendal về trình diện Bộ Tư Lệnh Saigon. Riêng tôi thì về trình diện Tổng Quản Trị Nha Trang để nhận lệnh mới. Hôm sau, Tôi từ giã Quy Nhơn về Nha Trang nhận được lệnh mới thuyên chuyển tôi về Quân Đoàn 4 Cần Thơ.

Lòng phân vân không biết đời tôi sẽ đi về đâu. Cầm trên tay tờ sự vụ lệnh mới tôi lên xe đò sớm về Dalat thăm vợ con rồi mọi việc sẽ tính sau.

Một tuần lễ quên trời đất với gia đình. Mang trên tay gói hành lý nhẹ tôi bịn rịn lên xe đò đi Saigon. Đến Saigon, tôi lặn lội ra bến xe miền Tây, mua cái vé xe đi Cần Thơ. Đến Quân Đoàn 4 trình diện, họ đưa cho tờ sự vụ lệnh mới về Sadec.

Lang thang qua chợ Cần Thơ đến bến đò Ninh Kiều. Cần Thơ trong mùa mưa phùn, ẩm ướt, đường xá sình lầy chợt nhớ lại một tác giả nào đó viết "Mưa Cần Thơ Nắng Đẹp Long Xuyên" để diển tả cái đẹp của miền Tây Nam Bộ. Mặt trời xuống dần, chuyến xe cuối cùng rời bến đưa tôi qua Sadec.

Giữa lúc chiến sự miền Trung nóng bỏng thì Sadec là một trong hai tỉnh yên tịnh nhứt Việt Nam. Mới về làm việc chưa quen nước, tôi được lệnh theo Trung Tá cố vấn tỉnh đi hành quân chiến dịch Bình Định vài ngày. Cùng đi có Đại Tá Tỉnh Trưởng Sadec Huỳnh Ngọc Diệp. Đoàn quân từ Sadec lên quân xe chạy qua Cần Thơ, lên ghe máy chạy qua Phong Điền. Đến ngày thứ hai thì tôi bị nóng sốt, Thiếu tá cố vấn quận Phong Điền cho thuốc uống và bảo ngày mai tôi kêu trực thăng medivac đưa anh về bện viện Cần Thơ.

Sáng hôm sau, chúng tôi chờ trực thăng, chờ mải không thấy đến, anh sĩ quan Việt Nam nói với tôi nửa đùa nửa thiệt. Anh nói " Anh theo tôi ra đây, lên tác ráng qua bệnh viện Cần Thơ nằm vài hôm hết chớ gì".

Những gì xảy ra trong cuộc hành quân đó tôi vẫn còn nhớ rõ mộn một. Tôi vẫn nhớ lên chiếc đò tát ráng nho nhỏ, cô lái đò trong chiếc áo bà ba miệng cười duyên dáng đưa tôi sang sông. Rời bến đò Ninh Kiều tôi ra đi biền biệt.

Năm 2006 tôi về Việt Nam. Tôi tham gia chuyến đi "Về Miền Sông Nước" do Saigon Tourist tổ chức. Thật vô tình, Sau khi thăm viếng các tỉnh, chặn cuối của chuyến đi là Cần Thơ. Sau khi tắm rửa tôi qua nhà hàng nổi Ninh Kiều, ngồi nhấm nhí ly cà phê luột. Nhìn cô gái chèo đò đưa khách sang sông, tôi hỏi cô tiếp viên "ghe đi về đâu ?" Cô trả lời " Dạ, bên đó là Phong Điền. Bến bên là Phụng Hiệp" Chợt nhớ Phong Điền là nơi mà năm xưa tôi đã có một lần hành quân qua đó.

Bến Ninh Kiều theo thời gian bây giờ đã đổi khác, nhưng cô lái đò vẫn còn trên bến đợi khách sang sông.

Những gì xảy ra mấy mươi năm xưa giờ đây sống lại trong tâm tư, trong giây phúc này đời thật quá ngắn ngủi. Và cũng là lúc tiếng hát ngọt ngào của cô ca sĩ miền Tây gợi nhớ "Ngày anh qua sông, nhìn bến Ninh Kiều Sông Nước Mênh Mông".

Cảm ơn cuộc đời cho tôi thấy lại Cô Lái Đò và bến Ninh Kiều năm xưa.
Đường Bình

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ là hàng loạt các vi phạm nhân quyền đang diễn ra đã được thực hiện bởi chính quyền TQ chống lại người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm dân tộc và tôn giáo thiểu số trong và chunh quanh Vùng Tự Trị Duy Ngô Nhĩ ở tỉnh Tân Cương (XUAR) của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo bản tin “Uighurs: 'Credible Case' China Carrying Out Genocide” được đăng trên BBC News tiếng Anh vào ngày 8 tháng 2 năm 2021. Kể từ năm 2014, chính quyền TQ, dưới sự chỉ đạo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (CCP) trong chính phủ của tổng bí thư Đảng Cộng Sản TQ Tập Cận Bình, đã theo đuổi nhiều chính sách đưa tới việc hơn một triệu người Hồi Giáo (đa phần là người Duy Ngô Nhĩ) bị giam giữ trong các trại giam bí mật không có bất kỳ tiến trình pháp lý nào trong điều mà đã trở thành sự giam cầm quy mô lớn nhất của các nhóm thiểu số chủng tộc và tôn giáo kể từ vụ Holocaust [cuộc diệt chủng người Do Thái của Đức Quốc Xã vào Thế Chiến Thứ II], theo tài liệu của Liên Hiệp Quốc
Nhiều năm sau, mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, nhớ lại những ngày chinh chiến trên quê hương, những trang chiến sử Bảo Quốc An Dân oai hùng của người lính quốc gia được lần lượt lật qua cùng với những đoạn đường khổ nạn của dân tộc mà đoàn quân Mũ Đỏ đã kinh qua, câu nói của vị cựu Tư lệnh "Nhảy Dù là phải như vậy" cũng là câu nói của các thế hệ người lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa, một đời tận trung báo quốc
Các cuộc khảo sát và nghiên cứu từ chính phủ, các tổ chức dân sự cho đến đại học đều cho thấy, dù có những bước tiến bộ to lớn cũng như được luật pháp bảo vệ, trên thực tế thì các phân biệt đối xử dựa trên sắc tộc, giới tính, tuổi tác... vẫn còn hiện hữu trong xã hội Mỹ. Riêng trong vấn đề bạo lực cảnh sát thì rủi ro một người da đen hay da màu bị cảnh sát bắn chết hay đối xử bất công đều cao hơn người da trắng.
Tỉnh thức thân phận là vấn đề kiến thức; xác định ý muốn để thay đổi là vấn đề quyết tâm. Nếu còn sống trong vô cảm, mang tâm trạng nô lệ tự nguyện hay còn Đảng còn mình và chờ đợi hạnh phúc giả tạo do Đảng, Trung Quốc, Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế ban phát, thì người dân sẽ còn tiếp tục thua trong đau khổ. Không ai có phép lạ để chuyển hoá đất nước thay cho chúng ta. Vấn đề là sự chọn lựa.
Người già nghĩ về quá khứ, còn người trẻ nghĩ đến tương lai. Người trẻ Việt Nam đã có mặt trong chính quyền, làm việc ở phủ Tổng Thống, ở Quốc Hội, là Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ, Chánh Án của liên bang, của tiểu bang, làm Tướng và giữ những chức vụ quan trọng ở Bộ Quốc Phòng. Tuổi trẻ Việt Nam là khoa học gia, là thương gia, là giáo sư đại học. Người trẻ có mặt khắp nơi, ở Mỹ, Úc, Á, Âu Châu. Người trẻ Việt Nam tiến rất nhanh.
Ở Việt Nam, người dân không hiểu tại sao công tác phòng, chống Quốc nạn tham nhũng cứ “vẫn còn nghiêm trọng và tinh vi” mãi sau 16 năm có Luật phòng, chống tham nhũng đầu tiên (2005), 3 năm sau có Luật thứ nhì (2018) và sau 9 năm (2012) Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng được chuyển từ Chính phủ sang Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm Trưởng Ban.
Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.