Hôm nay,  

Trận Tái Chiếm Huế Kể Cho Công Chúng Mỹ

13/09/201713:04:00(Xem: 8277)
Trận Tái Chiếm Huế Kể Lại Cho Công Chúng Mỹ

KimOanh & Kim


Chiều tối thứ ba 12 tháng 9 năm 2017, một buổi trình chiếu tóm tắt phim tài liệu Vietnam War đã được trang trọng tổ chức tại Opera House, trong trung tâm trình diễn văn học nghệ thuật Kennedy Center for the performing arts tọa lạc sát cạnh sông Potomac tại trung tâm của thủ đô Hoa Kỳ, thành phố Hoa Thịnh Đốn Washington DC.
 
Đây là cuốn phim tài liệu dài tổng cộng 18 tiếng, hai nhà sản xuất cho biết đã bỏ ra trên 10 năm cho việc hoàn thành tác phẩm này , phần lớn là do Bank of America qua ông Brian Moynihan CEO đài thọ chi phí, sẽ được phát hình toàn quốc trên hệ thống PBS: Public Broadcasting System từ ngày Chủ Nhật 17 tháng 9 năm 2017, kéo dài 10 kỳ.
Gần 2 tháng trước đây, trong buổi trình chiều thử nghiệm với phần giới thiệu ngắn gọn về phim này và sau đó là trao đổi ý tưởng và nhận xét với phát biểu của khán thính giả hiện diện tại Newseum, nhà sản xuất Ken Burns cho biết ông rất cẩn trọng vì lòng tin của công chúng đặt vào công việc của ông qua 2 thành quả phim tài liệu về Thế Chiến Thứ Hai và Cuộc Nội Chiến tại Hoa Kỳ, do đó ông cố gắng bằng mọi phương tiện để cho có tiếng nói của các cựu chiến binh tham chiến tại Việt Nam bao gồm Hoa Kỳ, Bắc Việt, Nam Việt (Việt Nam Cộng Hoà), Mặt Trận; tất cả đặt trên sự cân bằng, công bằng, chân tình qua nhiều khía cạnh về các kinh nghiệm đắng cay, khổ đau và các bài học khi nhìn lại (respect the differences, value the dialogues).
 
blank
(hình do Nguyễn Lâm KimOanh chụp, từ trái qua phải: Martha Raddatz, John Kerry, Ken Burns, John McCain, Lynn Novick, Chuck Hagel)

Số tham dự rất đông tai Annenberg Theater trong Newseum, khoảng 500 chật rạp và phải kê thêm ghế, hôm đó có cựu trung tá Trần Ngọc Huế, Đại Đội Trưởng Hắc Báo, ông Trần Ngọc Huế hồi tưởng:
"Huế không lớn nhưng đánh dai dẳng vì quyết tâm của Cộng Sản là muốn thắng lợi bằng bất cứ giá nào. Mà chí của miền Nam và Huế cũng bằng bất cứ giá nào phải dành lấy mảnh đất thiêng liêng của mình.
Cuộc phản công tái chiếm Huế diễn ra ác liệt. Hai bên giằng co từng căn nhà, từng khu phố, từng tấc đất."
 
Opera House có sức chứa gần 2,400 chỗ và trong số khoảng 2,000 khách tham dự có các vị thẩm phán Tối Cao Pháp Viện, các viên chức trọng yếu của Hành Pháp, một số dân cử Lập Pháp, các tướng lãnh quan trọng của 5 quân chủng: Không Quân, Hải Quân, Lục Quân, Thủy Quân Lục Chiến, Tuần Duyên, 
- đặc biệt là có ông Bob Kerrey, cựu nghị sĩ Hoa Kỳ và cũng là cựu thống đốc tiểu bang Nebraska, ông có huy chương Medal of Honor khi tham chiến tại Việt Nam. 
Huy chương này cao quý nhất của Quân Đội Hoa Kỳ do chính Tổng Thống trao tặng với sự biểu quyết của Quốc Hội khi có đề nghị từ Quân Đội, từ ngày thành lập vào năm 1862 chỉ có 3,500 quân nhân được huy chương cao quý này.
 
Khoảng 50 vị Gốc Việt tham dự bao gồm nhiều lớp tuổi từ trung niên đến cao niên, một số là cựu quân nhân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.
Sau gần 60 phút trình chiếu tóm tắt bộ phim Vietnam War, một cuộc thảo luận kéo dài khoảng 45 phút với các vị khách mời (cả 3 vị đều là cựu quân nhân có tham chiến tại Việt Nam)
- current US Senator  (Arizona) John McCain, Republican nominee in the 2008 presidential election
- former US Senator (Massachusetts), Secretary of State (68th, 2013-2017) John Kerry, 
- former US Senator (Nebraska), Secretary of Defense (24th, 23013-2015) Chuck Hagel 
và hai nhà sản xuất phim:
- Ken Burns
- Lynn Novick
 do nữ ký giả Martha Raddatz (ABC News Chief Global Affairs correspondent) điều hợp.
KimOanh & Kim

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.