Hôm nay,  

Think Outside The Box

03/02/201706:32:00(Xem: 6972)

 

THINK OUTSIDE THE BOX

  

Đầu tiên là tuyên bố sẽ bỏ xứ mà đi Canada để rồi quê cơ muối mặt ở lại đi biểu tình hò hét, chận đường, chận xe, đập phá hôi của cửa hàng. Vẫn chưa thỏa mãn giờ lại biểu tình ở phi trường. Cô ca sĩ Madonna còn đòi đánh bom Nhà Trắng đang bị luật pháp hỏi thăm, nằm im thin thít.

Tất cả chỉ vì muốn chống lại những việc làm của ông Tổng thống Trump. Quả thật nước Mỹ còn có nhiều người với trình độ ý thức quá kém cõi. Họ nên đi đến Trung Đông mà sống để có cơ hội học hỏi thêm chứ còn xin di dân qua Canada thì chưa chắc sẽ được chấp nhận.

Những việc lộn xộn đang xảy ra ở Mỹ và một vài xứ Hồi Giáo đều nằm trong kế hoạch tác chiến của ông Trump. Ông ta sẽ cám ơn cho việc những ai chống đối ông ta đang lộ nguyên chân tướng cho cả thế giới ngắm nhìn chán nản.

Càng biểu tình, thưa kiện, chống đối, hay ăn miếng trả miếng như các lãnh tụ của Iran, Trung Cộng... lại càng dễ cho ông Trump thi hành chánh sách mà ông ta và đại đa số dân chúng Mỹ đang mong muốn theo cái thế Bất Chiến Tự Nhiên Thành.

Thử hỏi người bình thường có chút ít tri thức căn bản đang cần cù làm ăn, tôn trọng luật pháp và đóng thuế đầy đủ hàng năm sẽ nghĩ gì khi nhìn bộ dạng cùng ngôn từ của phe chống đối? Dân Mỹ sẽ nghĩ gì khi thấy Iran trả thù bằng cách ra lịnh cấm người mang quốc tịch Mỹ nhập cảnh? Hoặc là nghĩ sao khi nghe Trung Cộng hò hét sẽ đè bẹp Mỹ quốc nếu có chiến tranh? Không cho người Hồi giáo quá khích vào Mỹ thì có chết ai không? Khi nghi ngờ ai đó thì mình đóng cửa nhà là chuyện đương nhiên bình thường.

Ông Trump đang làm những bước đầu cho những việc mà nước Mỹ muốn làm và đã có kế hoạch từ lâu. Bất kể Trump hay Clinton hoặc Bush em... Ai làm tổng thống trong nhiệm kỳ này cũng đều phải thi hành thôi.

Đã từ sau thế chiến thứ hai Mỹ quốc luôn có những kế hoạch dài hạn và rồi các người cầm quyền lần lượt thi hành bài bản từng bước một cho đến khi đạt được kết quả theo nguyên tắc Chính quyền Mỹ làm việc cho dân và nước Mỹ. Tùy theo đảng phái hay người làm tổng thống hoặc tình hình hiện tại mà phương án có thể khác nhau nhưng cuối cùng vẫn là chung một một mục tiêu.

Lấy một thí dụ đơn giản về việc số tiền Mỹ nợ của Tàu. Nước Mỹ nhận thấy số nợ tăng lên quá lớn nên phải tìm cách giải quyết. Bà Clinton thì tính giao Taiwan cho Tàu để trừ nợ còn ông Trump thì có cách khác nhưng cuối cùng rồi thì cũng xù nợ một cách hợp pháp.

Mục tiêu chính trị ở Trung Đông đã hoàn thành, dân chúng lẫn chính quyền ở các xứ Hồi giáo chia năm xẻ bảy, giá dầu xuống dưới vốn sản xuất chẳng còn nước nào có thể uy hiếp Mỹ quốc trong vòng vài mươi năm tới. Giờ thì phải tính chuyện rút tay ra. Cũng gần giống như chuyện chiến tranh VN ngày nào.

Có cách nào hay và được lòng dân hơn là tạo ra những tình huống cho dân Mỹ thấy những điều xấu xa ở những nơi đó mà kêu gọi chính phủ Mỹ rút quân về để mặc cho chúng nó giết hại lẫn nhau.

Mỹ rời VN 1975 thì 1979 Tàu cộng và Bắc Việt đã chơi nhau toé khói.

Không được đi Iran hả? Thì đỡ phải ngồi tù tốn tiền chuộc mạng.

Trong nước thì từ lâu rồi vấn nạn welfare ngày càng to lớn rất khó giải quyết một cách êm ả được nhưng bây giờ trong tình trạng ngân sách eo hẹp thì phải làm thôi. Cái cách hay nhứt là để cho toàn dân thấy rõ bộ dạng lẩn cách ăn nói hoặc hành xử của những người đang ăn tiến trợ cấp. Có ai ngu đến độ cứ lấy tiền thuế của mình đi nuôi cái đám người lỗ mãng du côn du thủ đó cả mấy đời. OK! Vậy thì cắt nha! hì hì ...

Ủa? mà không cho tiền thì họ lấy gì mà sống?

Dễ thôi ! Hãy đi làm những việc mà những người nhập cư lậu từ Mễ đang làm. Chẳng những đủ sống mà còn dư ra để bia rượu nhạc nhiếc mỗi chiều. Nếu làm overtime thì còn có thể kiếm thêm vài điếu cần sa.

Như thế thì đóng cửa biên giới ngăn dân nhập lậu giữ việc làm cho dân đang ăn không ngồi nghe nhạc lâu lâu đi phá tiệm hôi đồ của Mỹ. Cũng có thêm một cái bonus đi kèm là không phải lo một cái Cremea trên đất Mỹ xảy ra một ngày nào đó, tránh được viễn cảnh dân Mễ ở Cali, Texas có thể sẽ bỏ phiếu xin nhập lại với Mễ Tây Cơ.

Còn Tàu cộng?

Thì có khó chi đâu? Kế hoạch đã có từ lâu rồi, ngay từ thời của Nixon. Đã tới lúc phải cho nó đụng độ với Taiwan, Nhật Bản, Philippine cùng Việt Nam, Ấn độ ... này nọ để rồi tanh banh ra thành nhiều nước nhỏ. Mà dẫu có thắng thì không sứt cũng cùi, lủi thủi quay về sweet shop ôm tiếp cái máy may mà đạp ra biển lớn.

Dân số Tàu quá đông có nhiều lính nó chơi biễn người thì sao?

Hà Hà ... cái này thì ngộ thú thiệt nha. Chừng chục năm nữa đa số sẽ bị ung thư mà chết hơn phân nửa. Số còn lại sẽ sinh toàn là quái thai thì lính đâu mà đánh đấm.
 
À ha! Giờ thì đã biết tại sao lâu rồi Âu Mỹ đã quá dễ dãi trong vấn đề chất độc hại và ô nhiểm ở cái xứ đó.

Thấy chưa? Nếu đã thấy ra rồi thì xin hãy để yên cho ông ta thi hành sứ mệnh cao cả. Thành hay bại hãy chờ đến hồi kết cuộc, 4 năm chẳng mấy là dài. Tối thiểu thì đã có cái điều tốt là từ đây cho tới vài năm nữa chẳng có anh Hồi giáo quá khích nào dám gây chết chóc ở Mỹ nữa. Vì nếu lỡ ngu mà làm thì chẳng khác nào giúp cho ông Trump mạnh tay thêm.

Sự thay đổi nào cũng có kèm theo những hệ lụy có thể gây ra bất ổn và khó khăn lúc ban đầu nhưng U.S.A. là xứ sở của tất cả những gì mới lạ. Chúng ta đang được bình an no ấm giữa một thế giới hỗn loạn trong ngày hôm nay là nhờ vào những sự thay đổi có kế hoạch hoàn hão đã được sắp sẳn từ trước bao nhiêu năm. Trong tiếng Mỹ có câu:

- Think outside the box.

Hoàng Duy Liệu
01-2017
  

Nguồn: http://ngo-quyen.org/p3590a5857/hoang-duy-lieu-think-outside-the-box




Ý kiến bạn đọc
05/02/201700:10:43
Khách
Rất chí lý cám ơn,
Mong nhà báo lựa chọn bài đăng để đọc giả hiểu thêm về nước Mỹ và TT Trump, những bài bình luận có tính cách mụ dân xin bỏ đi, đồng ý chúng ta ở Mỹ có tự do ngôn luận nhưng nhiều kẻ lợi dụng chúng làm công cụ để xuyên tạc thì nên suy nghĩ lại cái tự do mà họ đang xử dụng
03/02/201723:46:05
Khách
Chuyện người tàu bị ung thư hay sinh quái thai do môi trường bị ô nhiểm cũng có , nhưng mức độ dân tàu tăng quá nhanh , giờ tàu cộng lại cho mỗi gia đình được sinh 2 con thay vì giới hạn 1 như trước .
Nhà cầm quyền tàu tìm đủ mọi cách để giải quyết cơm ăn , aó mặc cho hơn tỷ người .
Thật sự thì từ hơn 10 năm trước tôi đã đọc từ báo Econonist lo ngại nói về chuyện người tàu ào qua Gia nã đại và Úc châu khai thác các tài nguyên thiên nhiên , hầm mỏ .
Bây giờ thì họ tràn qua Châu Phi khai thác mỏ , đầu tư xây dựng đường xá , cầu cống ở các nước nghèo . Dĩ nhiên họ đem rất nhiều công dân tàu qua để
tàm thực từ từ .
Rồi các nước nghèo ở Nam Mỹ .v.v...
Chỉ mong những ngày tháng tới chính phủ Mỹ có những biện pháp khôn ngoan để đối phó với tàu cộng và làm cho nước Mỹ hùng cường lên với luật mới ,
giải thoát cho các hãng xưởng chịu làm ăn ở Mỹ những cái GÔNG lề luật vô lý nặng nề , sưu cao thuế nặng làm họ phải dọn ra nước khác .
03/02/201720:32:58
Khách
Phải có thêm những bài viết như vầy để độc giả có cái nhìn khách quang hơn, chớ báo chí phần lớn tô điểm cho đảng Dân Chủ, ca tụng Obama như là đảng Cộng Sản ca ngợi Hồ Chí Minh, thật là lố bịch và cố tình nhồi sọ quá đáng. Cảm ơn tác giả!
03/02/201717:07:06
Khách
Bài viết vui và rất thực tế .
Giờ thì có thêm 1 tác giả bình luận vui về những diễn biến thật trong xã hội ngày nay , để đọc .
Cám ơn .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bỉnh bút Thái Thanh (Tạp Chí Luật Khoa) kết luận: “ Trong đại dịch lần này hay các đợt khủng hoảng không thể biết trước trong tương lai, tôn giáo có thể trở thành một bàn tay vững chắc để trợ giúp, nâng đỡ tinh thần của người dân. Và điều đó chỉ thành hiện thực khi nhà nước tháo bỏ các chính sách kiểm soát khắc nghiệt dành cho các tổ chức tôn giáo.” Tôi thì (trộm) nghĩ khác, bi quan hơn thế: “Điều đó chỉ thành hiện thực” khi chế độ hiện hành ngưng hiện hữu. Đảng tắt thở thì cuộc đời mới thở (NCT).
Sau khi các nước ngoài rút quân ra khỏi Afghanistan, lực lượng Hồi giáo cực đoan Taliban đã lên nắm quyền. Ngay trong lễ mừng chiến thắng, Taliban lo ráo riết chuẩn bị thành lập chính phủ và thành phần các nhân vật tham gia có thể được công bố trong thời gian tới. Nhưng có nhiều suy đoán cho là trong nội các mới nữ giời sẽ có ít và nắm giử các chức vụ khiêm nhường, điều chắc chắn đặc biệt nhất là những người đã phục vụ trong chế độ củ sẽ không còn được trọng dụng. Nhưng vụ đánh bom tại phi trường Kabul hôm 26/8 khiến cho ít nhất 180 người thiệt mạng, trong đó có 13 binh sĩ Mỹ cho thấy một sự thật khác hẳn: Tổ chức "Nhà nước Hồi giáo" (IS) chủ động khủng bố và đã lên tiếng nhận trách nhiệm. Mỹ đã đáp trả bằng các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái ở tỉnh Nangarhar, miền đông Afghanistan, và kết quả là nhà lảnh đạo IS trong "Tỉnh Khorasan" (IS-K) đã bị giết.
TÓM TẮT Thị trường hữu hiệu vì tổng hợp mọi quyết định trong xã hội để đạt đến mức giá chung phù hợp nhất với các dữ kiện đang có (efficient market theory.) Ngược lại nếu giá cả do nhà nước đơn phương quyết định sẽ sai lệch. Giá cả trong thị trường, giống như bãi đấu thầu, không phải lúc nào cũng hợp lý do mỗi người dự đoán giá sẽ còn tăng hay giảm. Tâm lý hùa theo đám đông và tên khờ cuối cùng (Last Fool Theory) rất tai hại trong Kinh Tế Hành Vi (Behavioral Economics) Kinh Tế Phức Tạp (Complexity Economics) tìm hiểu những tác động từ bên ngoài như đại dịch, chiến tranh, phát minh…lên nền kinh tế.
Trước những nghi ngại “Hoa Kỳ có còn là đồng minh đáng tin cậy hay không?” thì chúng ta có thể khẳng định rằng Mỹ hay bất kỳ quốc gia nào trong khối tự do đều vẫn là những người bạn đồng hành tốt trong hành trình đi tìm tự do và canh tân đất nước, miễn là chúng ta không quên những bài học đã nêu để phát huy tiềm năng của chính mình, bảo vệ quyền lợi quốc gia, và đạt tới mục tiêu tự do, ấm no, hạnh phúc cho dân tộc.
Bằng chứng: ”Sự bùng phát mạnh của làn sóng Covid-19 lần thứ tư cùng với các đợt giãn cách liên tiếp khiến hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp (DN) bị ảnh hưởng nặng nề, đặc biệt là các địa phương phía Nam. Theo Hệ thống thông tin đăng ký doanh nghiệp quốc gia, Cục Quản lý đăng ký kinh doanh, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, số doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường trong 8/2021 là 85,5 nghìn doanh nghiệp, tăng 24,2% so với cùng kỳ năm 2020.
Mặc dù rõ ràng là Hoa Kỳ có thể điều hành công việc ra khỏi Afghanistan tốt đẹp hơn, nhưng thảm kịch xảy ra vào tháng này đã kéo dài trong 20 năm. Ngay từ đầu, Mỹ và các đồng minh đã chấp nhận - và không bao giờ xem lại - một chiến lược xây dựng nhà nước từ trên xuống dưới luôn được xem là thất bại như do định mệnh đã an bài. Hoa Kỳ đã xâm chiếm Afghanistan 20 năm trước với hy vọng tái thiết đất nước, nay đã trở thành một tai họa cho thế giới và chính người dân của họ. Trước đợt tăng quân năm 2009, Tướng Stanley McChrystal giải thích, mục tiêu là “chính phủ Afghanistan kiểm soát toàn vẹn lãnh thổ để hỗ trợ ổn định khu vực và ngăn chặn việc sử dụng này cho chủ nghĩa khủng bố quốc tế.“ Hiện nay, với việc thiệt mạng hơn 100.000 và thất thoát khoảng 2 nghìn tỷ đô la, tất cả nước Mỹ phải thể hiện cho nỗ lực của mình là cảnh của một cuộc tranh giành tuyệt vọng để chạy ra khỏi đất nước trong tháng này - một sự sụp đổ nhục nhã gợi nhớ đến sự sụp đổ của Sài Gòn năm 1975. Điều sai lầ
Gặp gỡ và nói chuyện nhiều với những người thông dịch viên Afghanistan, tôi mới hiểu thêm rất nhiều về dân tộc họ và biết rằng chính phủ Afghanistan là một chính phủ tham nhũng lan tràn từ cấp thấp cho đến cấp cao, mức độ nào họ cũng có thể ăn hối lộ được, chỉ có người dân thấp cổ bé miệng là khổ. Người Mỹ biết rất rõ nhưng vẫn không làm gì hết. Bản thân chúng tôi khi ra vào đất nước này, cũng phải đóng cho những nhân viên hải quan đủ thứ tiền, mà phải bằng tiền đô la Mỹ, mệnh giá 100 đồng mới tinh, cũ hoặc dính 1 vết mực, họ không nhận và không chịu ký giấy và đóng mộc. Nói để thấy rằng chúng ta, người Mỹ, hy sinh tiền bạc, xương máu cho họ, thật không đáng chút nào. Rút ra khỏi đất nước này là đúng và là một việc phải làm ngay.
Cứ tới cuối tuần, dân Tây réo nhau xuống đường biểu tình chống chương trình chích ngừa dịch vũ hán và, tiếp theo, chống biện pháp kiểm soát có chích hay không bằng «thông hành y tế» (pass-sanitaire), tờ giấy có dấu hiệu đã chích ngừa của Cơ quan Bảo hiểm sức khỏe cấp qua Cơ quan tổ chức chích hoặc y sĩ gia đình hay dược sĩ.
Đầu năm 70, bạn đồng minh Huê kỳ quyết định bỏ rơi VNCH, không thực hiện cam kết rút quân, Việt-nam hóa chiến tranh, mặc nhiên giao Miền nam cho Hà nội. Ngày 30/04/75, quân Bắt Việt tiến vào Sài gòn, ngỡ ngàng. Dân chúng hoảng loạn bỏ chạy. Nhưng 14 năm sau thất bại nhục nhã ở Việt nam, bức tường Bá-linh bổng sụp đổ, kéo theo cộng sản Liên xô xuống hố, giúp Huê kỳ kết thúc cuộc chiến tranh lạnh làm kẻ chiến thắng.
Người Mỹ nói “Nothing is certain but tax and death” (Không ai tránh khỏi thuế và chết). Thuế mang ý nghĩa đặc biệt vì lịch sử nước Mỹ được thành hình từ ngày dân chúng thuộc địa nổi loạn chống nhà nước bảo hộ Anh Hoàng với khẩu hiệu bất hủ “Taxation without representation is tyranny” (Bị đánh thuế mà không được có đại biểu là bạo quyền.) Cho nên mỗi kỳ bầu cử đều tranh luận gay gắt về thuế má – nhưng không chỉ là cải cọ vô bổ vì khi thành luật sẽ theo đó móc từ túi tiền của mỗi người dân nhiều hay ít.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.