Hôm nay,  

Mưa

14/01/201700:01:00(Xem: 9697)

Mưa
 

Lưu Na
 

 

Những sợi tơ trời nghiêng nghiêng trong gió

Êm phủ cành gầy tưới mát hồn khô

Ghi nếp nhăn mờ lên từng mây xám

Gieo mũi kim buồn lòng giếng cạn trơ

Trời buồn chăng giăng giăng tơ lạnh

Đất mừng chăng hứng nặng giọt sầu

Những sợi tơ trời xiêu giạt về đâu

Hồn cây cỏ vẫn ôm lòng ngóng đợi

 

Trời xám nặng những giọt nước.  Mụ Tám Sề ra vườn trước thu những chậu cây nhỏ sát vào tường nhà kẻo gió làm gẫy đổ cành non.  Những cây cao hơn một chút thì mụ cắm cọc cho tựa cành.  Gấp gấp, kẻo mưa xuống thì lỡ việc… mụ đang chăm chú với lũ chậu lớn nhỏ những cành mập ốm thì nghe tiếng bánh xe thắng rít trước sân.

-Ủa, bà Tám, nhà bà đây hả?

Thằng Cập nhảy huỵch ra khỏi xe van chạy tới sát rào cười toác hoác.  Cái hàng rào gỗ trắng bao bọc quanh miếng vườn chợt như đồ chơi trẻ con trước tấm thân thước chín của nó.  Mụ cảm như chân nó nhấp nhổm muốn trèo qua, vội vàng trợn mắt nhìn nó.  Cái đồ mất nết.  Mưa bắt đầu rơi nặng hạt, mụ lật đật kéo cửa bước vào trong nhà, chưa kịp nói gì thì nó đã theo sát sau lưng, nhấp nhổm muốn xông tới cửa ra sân sau.  Mụ la rầm,

-Tháo giầy ra…

-Trời, sao bà khó vậy, mà tui tưởng bà không cho tui vô nhà chớ.

Mất nết, mất nết, lỡ rồi không lẽ đuổi nó ra.  Mà, bộ thằng này rình mò theo dõi hay sao mà biết nhà mình. 

-Ậy, bà đừng lo, tui tình cờ lái ngang ngõ này thôi.  Nhà tui phía bên kia ngã tư, đi tắt lối này để tránh đèn đỏ chứ phải biết bà ở đây thì đã ghé thăm bà lâu rồi!!!

Nó cười rộng miệng đưa hàm răng thưa và đảo cặp mắt sắc như dao quanh nhà.

-Hm, có một mình ở chi căn nhà rộng cho thêm buồn.

-Kệ ta, mi biết chi mà nói.

-Toàn là hình của bà già con trẻ chứ có mống đàn ông nào đâu?

Nó lia tay lên tường phòng ăn gần cửa ra vào.  Mụ nín thinh, không nghĩ được câu gì để trả lời.  Mụ nghĩ kế đuổi thằng Cập mà đầu óc rối beng chả biết nghĩ sao nói sao.  Thằng Cập chợt ngồi sụp xuống sàn gỗ, sát cửa ra sân sau ngó mông ra vườn, lên bầu trời xám đang giăng đầy những sợi mưa.

-Mưa như vầy làm sao về nhà.

Trời, vậy nó tính ăn vạ nhà mụ hay sao.  Mụ tức tối, nhưng lòng chợt nhão ra khi nó xuống câu xề:

-Tui không biết sao mình lại thích mưa, hễ mưa là muốn nhào ra đường…

Mụ trầm ngâm nhìn nó.  Tuổi trẻ của mụ đầy những cơn mưa, nhất là những cơn mưa đêm.  Mụ đã bao lần bỏ sở ra về chỉ để khoác áo dầm dưới cơn mưa lạnh, nhìn biển đêm như đầy thêm lên dưới màn mưa xám đan kín khoảng không mênh mông trước mặt.  Nó có thương tưởng một quê hương?  Nó có một mối tình mưa để mà tiếc nhớ?

-Trời mưa chắc bà buồn?

-Mi là ranh con, biết chi mà thắc mắc.

-Ậy, bà đừng tưởng bà ngon, đời sống đâu phân già trẻ.  Người ta ai cũng phải lấy vợ gả chồng sinh con đẻ cái dù biết yêu hay không, có yêu hay không.  Bộ bà nghĩ tui không phải là người?

Mụ biết nghĩ sao, bởi cuộc sống không còn chi để nghĩ.  Đã hết rồi cái bồn chồn lúc giọt mưa rơi, lúc sắp đến giờ hẹn gặp người yêu.  Hết cả nỗi buồn xuân thì qua đi mình chỉ còn là một hình ảnh từ từ chầm chậm phai đi trong khúc phim đời sống.  Những ngày mưa như hôm nay mụ chỉ còn đứng ngó mông ra khung cửa, thấy lòng mình rỗng ra như không cùng không tận, tưởng mình có thể tan thành giọt nước.

Tám Sề với tay vặn bếp đun ấm nước.  Mụ thèm chút nước trà.  Căn nhà vắng lạnh của mụ chỉ thêm có mình thằng Cập mà đầy ắp, nhưng lại như trơ trẽn thiếu sót một chút gì.  Mụ thèm chút âm thanh bên cạnh tiếng xôn xao của thằng Cập, như thể tiếng đàn đệm cho một giọng hát.  Mụ thèm thấy chút lửa chút khói, như thể mọi thức ăn phẩm vật ngày Tết phải có chút khói củi của nồi bánh chưng mới có thể mang hương vị ngày Xuân. 

-Tui không uống cà phê.

-Ta có nói pha cà phê cho ai đâu?

-Thì thấy bà đun nước tui nói đại.

-Bộ chưa có ai phàn nàn mi nói nhiều?

-Còn lâu, cả sở chỉ chờ tui ghé ngang nói chuyện.

-Thì đâu ai muốn bỏ cơ hội ghẹo thằng khùng cho nó nói!

-Kỳ thiệt, hễ gặp tui thì bà mắng mỏ, mà sao tui lại thích nói chuyện với bà.

Trời đất, bây giờ nó tính cua mình sao, Tám Sề tính buông câu rủa sả rồi lại lắc lắc đầu xua đuổi ý nghĩ, xua đuổi cái xôn xao mà thằng Cập đang khơi trong lòng mụ.  Xôn xao hay rạt rào, mừng vui hay thương hận, mọi cảm xúc dẫu tràn ngập đến đâu cũng đều phải rã tan phải lắng chìm theo với thời gian.  Mụ đã sống hơn nửa thế kỷ để biết chắc điều đó, và để ngậm ngùi khi thấy tuổi trẻ của thằng Cập trào tuôn theo mỗi bước chân của nó, và mơ hồ mụ thấy thương nó, thương mình, thương cuộc sống hết sức là vô nghĩa của kiếp người.  Mụ muốn nói với nó một điều gì đó rồi lại thôi; không nên và cũng không ai có thể can thiệp vào triều nước cuộc đời.

Thằng Cập đứng bật dậy đi chân vớ vòng quanh phòng khách phòng ăn ngắm ngó lung tung.  

-Tui ước gì nhà tui được im tịnh như vầy.

-Không phải mi lúc nào cũng than buồn chán rồi cứ chứ chạy lung tung?

-Nhưng tui ở nhà thì đâu được yên với mấy đứa nhỏ.

-Vậy mi sinh con làm chi?

-Tai cuộc sống phải vậy, chứ bản thân tui cũng còn chưa lớn nữa đây.

Tám Sề không biết phải chửi nó ham vui hay khen nó thành thật.  Mà, trong cái thản nhiên của nó dường mang chút chán chường.  Nó thất vọng gì với cuộc đời này? 

Thằng Cập hỏi xin miếng nước.  Mụ với tay lấy cái ly và chỉ nó bình nước lọc ở góc phòng ăn.  Mụ ngại đến gần nó, mụ không muốn bước qua bức tường vô hình giữa nó và mụ.  Tám Sề đứng chôn chân trong bếp như bị trói trong vòng phấn của thầy bùa Ai Cập.  Mụ sợ gì?  Tám Sề nghĩ đến mấy cụ già trong nhà dưỡng lão.  Cụ Ngọc da hồng má phấn dù đã tám mươi, và cũng đã tám mươi, mà trong phút lẫn lộn nhớ quên hư ảo cụ vẫn còn lo bị trả về Việt Nam sẽ bị dằn vặt đói khổ, lo có thể bị hiếp.  Bị hiếp!!!!  Tám Sề đã cười ầm khi nghe câu nói ấy, lòng chua chát nghĩ “cụ đừng có mơ!” 

Mưa cứ đều đều rơi, Tám Sề bắt đầu lo lắng không biết thằng ôn này sẽ ám mụ đến lúc nào.  Mụ không muốn phải ra câu đuổi khách, chỉ mong sao nó có mối mà dông cho mụ được về lại với cái cõi trống của mình.  Thằng Cập bắt đầu cà khịa:

-Bà có biết mụ xếp lớn cũng dòm ngó tui hông?

-Còn ai nữa?

-Còn mụ xếp nhỏ thì nói thẳng là muốn tui đứng làm ở chỗ gần đó để mụ được ngó cặp giò của tui.

-Cái đó gọi là sách nhiễu tình dục, mi cứ đi thưa.

Thằng Cập dửng mắt cao giọng,

-Đi thưa, mụ giỡn à, tui là lính mới, thưa kiện thì chưa tới đâu đã mất việc. 

-Chứ không phải mi cũng là tay suồng sã?

Bây giờ nó la rầm:

-Trời, bộ bà nghĩ tui là thứ gì mà đụng ai cũng quơ?

Tám Sề la to hơn:

-Mi là loại hoa thơm đánh cả cụm

Thằng Cập gân cổ:

-Bà coi thường tui góa.

-Không phải coi thường mà mi là như vậy.

Nó gào to,

-Như vậy là sao chứ?

Mụ quát vào mặt nó_

-Là vác dái chạy rông con nào xinh cũng tới.

Căn nhà trống bây giờ không chỉ đầy ắp vóc hình thằng Cập mà còn hỗn độn lồng lộng âm thanh.  Mụ và nó cùng òa lên cười.  Tưởng nó sẽ giận, nhưng thằng Cập đã vô tư mà phán:

-Ừa, tui ưng vậy. Bà phải sống lên một chút chớ lúc nào cũng im im ủ dột thì chán quá.

-Mắc mớ gì đến mi?

-Nhưng mình là bạn, tui lo cho bà.

Bạn?  Ta chả bạn bè gì với ranh con như mi, nhưng chớ mà tranh hơi, thằng này cù nhày lắm.  Mụ mau mau dứt khoát,

-Cám ơn, ta tự lo được.

Cái uỵch, mụ ngã trở lại cái cô quạnh của mình. 

Mưa đã ngưng.  Thằng Cập trả cái ly cho mụ.  Nó vừa bước ra cửa vừa nói,

-Tui hẹn đi uống cà phê với con Bạch.

-Mấy giờ?

-Bây giờ.

-Uống cho ngon.

-Bye.

-Bye.

Tám Sề đứng im trong bếp.  Trà đã thấm vừa, mụ tẩn mẩn tìm chiếc ly mình ưa thích rót nước trà đưa lên miệng nhấp.  Mụ lóng nghe hương trà thoang thoảng quanh căn nhà trống, hứng tìm chút hơi ấm còn xót lại của bếp lửa đã tắt.  Trời sáng rạng nhưng mụ không còn muốn ra vườn.  Một trăm năm nữa mưa có đổ xuống sân nhà ai?

 

Lưu Na

01122017

 

 



Ý kiến bạn đọc
14/01/201716:39:07
Khách
Lưu Na viết hay quá. Tự dưng đọc bài đầu" Thằng Cập" tới bài này, tui coi như truyện dài nhiều tập của mấy nhà văn nổi tiếng hồi xưa. Nhớ nhé, kéo dài hoài, vì dẫu Thằng Cập có mất job thì nó vẫn đến thăm hay viết thư cho 8Sề. Tức là không có hết chuyện.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
Ngay khi trở lại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Donald Trump đặt thuế quan làm trung tâm trục chính kinh tế – chính trị. Ông hứa hẹn việc tăng thuế nhập khẩu sẽ đưa kỹ nghệ Mỹ hồi hương, khôi phục việc làm cho tầng lớp công nhân, buộc dân chúng ưu tiên hàng nội địa, và nhờ đó nước Mỹ sẽ lấy lại địa vị siêu cường trên cả hai mặt trận kinh tế lẫn ngoại giao. Trong các cuộc vận động quần chúng, ông thẳng thừng tuyên bố: “Thuế quan là phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người.” Giới chuyên gia kinh tế, trái lại, gần như nhất loạt phản đối. Các nhà kinh tế uy tín, từ phái tự do mậu dịch đến phái chủ trương điều tiết, đều chỉ rõ rằng thuế quan đẩy giá hàng nhập khẩu lên cao, kéo theo lạm phát gia tăng; làm giảm giá tr đồng lương thực tế của người lao động; tăng chi phí nguyên liệu đầu vào cho xưởng sản xuất; khiến phần lớn nền công nghiệp Hoa Kỳ rơi vào thế bất lợi trên trường quốc tế. Họ còn cảnh báo thị trường chứng khoán sẽ lao dốc, kinh tế toàn cầu có nguy cơ rơi vào vòng xoáy suy thoái mới
Hiện nay tại Iran, các cuộc biểu tình chống chính quyền đang lan rộng trên toàn quốc. Chế độ Mullah đã phản ứng hết sức cứng rắn bằng việc bắt giữ hàng loạt người biểu tình và phong tỏa gần như toàn bộ các kênh liên lạc Internet. Trước áp lực chính trị ngày càng gia tăng từ cộng đồng quốc tế, câu hỏi đặt ra là liệu giới lãnh đạo Iran còn đủ khả năng kiểm soát và duy trì sự ổn định của đất nước hay không.
Tác phẩm Metamorphosis, tạm dịch Biến Dạng của Franz Kafka mở đầu bằng một trong những câu văn gây ám ảnh nhất trong văn học thế giới: khi Gregor Samsa thức dậy và phát hiện mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Không có lời cảnh báo, không có lời giải thích, không có sự chuẩn bị kịch tính nào. Cú sốc đến ngay lập tức – và đó là thiên tài của Kafka. Ông không dẫn dắt người đọc bước nhẹ nhàng vào cơn ác mộng của Gregor Samsa. Ông ném độc giả của ông thẳng vào đó, buộc chúng ta phải đối mặt với sự phi lý của sự tồn tại mà không có sự an ủi của logic hay lý trí.
Sự thật là nạn nhân không “bám theo ICE suốt cả ngày” như Kristi Noem đã nói. Cô bị bắn khoảng 9 giờ 30 phút sáng, trên đường quay về sau khi chở con trai cô đến trường học cách đó vài ngã tư đường. Hôm nay, tờ New York Times và Washington Post đã có video và bài phân tích chi tiết những gì xảy ra thông qua tất cả video nhân chứng ở hiện trường. Hai tờ báo lớn chỉ ra mỗi phát súng của đặc vụ ICE bắn ra ở góc độ nào, có thật sự vì gặp nguy hiểm tính mạng hay không.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.