Hôm nay,  

Sử Thi Iliade Thi Hào Homère ( Bài 8)

11/21/201608:27:00(View: 3683)
SỬ  THI  ILIADE  THI  HÀO  HOMÈRE ( Bài 8)
THI  CA  KHÚC  VII
HECTOR  ĐẤU VỚI  AJAX

HƯU  CHIẾN,  THU  DỌN  CHIẾN  TRƯỜNG
 

NHẤT  UYÊN PHẠM TRỌNG CHÁNH   chuyển ngữ thơ lục bát
 

                Trận chiến tiếp diễn,  tướng quân Troie hạ được nhiều tướng Hy Lạp. Thần nữ Athéné lo lắng sự tình gặp Thần Apollon. Bàn chuyện hai bên cử hai tướng hai bên đánh nhau để đỡ phần xương máu. Hélénos tiên tri, nghe được lời các thần, khuyên Hector thách đấu với một tướng Hy Lạp. Ménélas xung phong nhưng Agamemnon không cho. Vương lão Nestor kể chuyện mình chiến đấu  thời trẻ  kích động các tướng.  Mười tướng trẻ xung phong muốn tranh tài, nên phải bắt thăm,  Ajax Télémon trúng thăm. Trận đấu giữa Hector và Ajax cả hai ném lao đều dùng khiên đỡ được trong gang tất, hai người quần thảo  dùng đá ném nhau, bất phân thắng bại , hai người rút gươm các trọng tài  lên tiếng phải ngừng lại vì đêm tối. Triều đình Troie họp bàn, lão thần  Anténor khuyên trả  Hélène và tài sản nữ trang cho Hy Lạp, Pâris không chịu chỉ trả tài sản và giữ Hélène vì Thần Vệ Nữ đã ban cho. Vua Priam sai sứ giả  Idaios đến thông báo theo lời Pâris. Diomède lên tiếng không chịu , nhất định đòi cho được Hélène, mọi người đều đồng tình. Hai bên đồng ý hưu chiến để dọn dẹp chiến trường, hỏa táng các chiến sĩ tử trận. Quân Hy Lạp xây một bức tường và đào chiến hào sâu trước trại. Thần Poséidon phàn nàn cùng Zeus, đã vâng lệnh Apollon giúp xây dựng tường hào nhưng không được cúng tế. Thần Vương  Zeus khuyên Posséidon ráng chờ xong chiến trận thì phá sập cả tường hào trong một ngày.  Màn đêm buông xuống,  Hy Lạp khoản đãi binh sĩ.

 

                Nói rồi cất bước lên đường,         4261

                Hải Tô xông tới chiến trường cùng em.

                An Lộc Sơn, với con tim, (Alexandre Pâris)

                Nấu nung hiếu chiến muốn tìm địch quân.

                Quân Troa như thủy thủ mong,

                Gió lên, tay đã mỏi dầm chèo bơi,

                Cho thuyền xông lướt ra khơi,

                Sức mòn, bủn rủn rã rời tứ chi.

                Như Thần hiện đến tức thì,

                Lúc lời cầu nguyện, những gì ước mơ.     4270

                Bá Ly hạ  Mai  Thiết Tô (Pâris, Ménesthios)

                Con vua An Thước thành đô Đạt Huề (Areithoos, Darnè)*

                Mẹ Phi Lô Đức mắt bê (Phylomédus)*

                An Kinh vì nghĩa cùng về hợp binh.

                Hải Tô đâm Anh Nê thương, (Hector,Eipnée)

                Mũi thương trúng cổ thân xuyên mũ đồng.

                Lô Cốt tướng quân Ly Siên (Glaucos, Lyciens)

                Giết Anh Phi Cốt, trận tiền sát nhau, (Iphinoos)

                Chiến xa gãy đổ lật nhào,

                Trúng vai đứt nát, hồn vào thiên thu.      4280

                Quán Trí Tuệ Mắt Cú từ,

                Đỉnh Thiên Sơn thấy lòng sầu chẳng yên.

                Thương cho quân tướng Đạt Liên,

                Xuống trần tìm đến trận tiền Ý Long.

                Đỉnh Bắc Lam, gặp An Long,(Apollon)

                Đang mừng chiến thắng về phần Troa  quân.

                Hai Thần bên  gốc cây sên,

                An Long đã hỏi  chuyện  Thần nữ khuê :

                Vì đâu Thần nữ say mê,

                Giúp cho chiến thắng nghiêng về An Kinh.            4290

                Chẳng thương số phận Troa Yên,

                Trẻ già tàn sát kinh thành tiêu vong ?

                Cớ chi Thần nữ nở lòng ?

                Làm cho đổ nát tang thương đô thành ?

                Quán Trí Tuệ mắt long lanh:

                Biết làm sao dứt chiến tranh hận thù ?

                Hai bên quân tướng đối đầu,

                Các Thần xua đuổi về đâu kiếp người ?

                Chính vì ý nghĩ đó thôi,

                Mà tôi không thể yên nơi Thiên Đình.     4300

                An Long mới đáp lời rằng :

                Dục Hải Tô thách đầu cùng Đa Niên,

                Hy Lạp chọn một tướng quân,

                Hai bên song đấu dành phần quang vinh.

                Ai người thắng trận sẽ dành,

                Hạ Lan, tài sản, rút quân hòa bình.

                Quán Trí Tuệ cũng đồng tình,

                Không còn phản đối lời thần An Long.

                Hạ Linh  con vua Biam (Hélénos)

                Tài tiên tri đã tỏ tướng thần ban :              4310

                Phút giây thần mộng rõ ràng,

                Lời thần mặc khải trong lòng mừng vui.

                Tìm Hải Tô đến bên người :

                Hải Tô anh hỡi nghe lời em đây.

                Thắng An  Kinh  một trận này,

                Chọn người dũng tướng tranh tài cùng anh.

                Ai người thắng sẽ dành phần,

                Hai quân ngồi xuống xem cùng cuộc tranh.

                Tướng  anh không  chết ắt còn,

                Số phần chưa mãn tất dành phần hơn. 4320

                Ấy lời  Thần mộng bảo em,

                Hai Thần bàn luận trận tiền thấp cao.

                Hải Tô nghe nói vui sao,

                Đến ngay giữa trận, lệnh chào sứ quân.

                Lệnh Troa quân ngồi thẳng hàng,

                An Gia Vương cũng truyền quân sĩ ngồi.

                Hai Thần cũng hiện đến nơi,

                Hóa chim ưng đậu bên trời, gốc sên.

                Hai bên quân sĩ ngồi im,

                Khiên bày chật đất, lao ghim chỉa trời.     4330

                Gió Tây Khuê thổi tơi bời, (Zéphire)

                Thổi qua biển vắng, lạnh người, mây giăng.

                Hải Tô lên tiếng, lời rằng :

                Lắng nghe quân sĩ hai bên chiến trường,

                Lời tôi thốt tự đáy lòng,

                Vì lời thề ước chẳng thành xảy ra,

                Cồ Nốt Thần tử xui ta,

                Chẳng tròn thệ ước, thật  là đau thương,

                Hai bên quân sĩ chiến trường,

                Đẩy vào cùng tận giáo gươm mù loà.       4340

                Các ông, quyết hạ thành Troa,

                Đem bao thuyền chiến vượt qua biển ngàn.

                Bao người vô tội chết oan,

                Nên xin mời đến đấu trường cùng tôi.

                Chọn người anh dũng phe người,

                Chúng ta cùng đấu sức tài lược thao.

                Ai mà thắng được Hải Tô,

                Sẽ dành phần thắng cuộc cờ vinh quang.

                Sẽ dành chiến phẩm giáp thương,

                Xác tôi xin trả cung đình Troa Yên             4350

                Gia đình tang lễ thiêu thân,

                Chính tôi sẽ đối địch trong trận này.

                Nếu tôi thắng trận, ai đây,

                Thần An Long ầ thưởng cơ may chiến trường,

                Tôi xin thu giáp gươm  đồng,

                Về trao lễ tạ nơi đền An Long,

                Và tôi xin trả xác thân,

                Cho An Kinh sẽ lo phần lễ tang.

                Hoan Lạc Cầu mộ huy hoàng (Hellespont)

                Đời sau bao kẻ sẽ còn đến đây.  4360

                Vượt qua biển sóng rượu say,

                Bảo rằng mồ của một tay lẫy lừng,

                Cùng Hải Tô trận thư hùng,

                Vinh quang thành bại, tiếng danh để đời.

                An Kinh chẳng tiếng trả lời,

                Chối từ hổ thẹn, nhận thời ngại thân.

                Mai Ninh Lạc chợt đứng lên,

                Trách lời khích nhục, uất hờn trong tim:

                Hải Tô thách đấu huênh hoang,

                Nếu không đối địch, thì còn  nhục chi !    4370

                An Kinh chí khí nam nhi,

                Nếu không nhận đấu, còn gì danh ta.

                Chúng ta từ đất nước ra *

                Tim không danh dự, thế là còn chi.

                Tôi xin nhận đấu trận này,

                Trời cao thành bại, đầu dây các thần.*

                Nói rồi mặc áo giáp đồng,

                Mai Ninh Lạc sức chẳng bằng Hải Tô,

                Mệnh chàng ai cũng âu lo,

                An Gia quyết định quân cơ chiến trường:              4380

                Mai Ninh Lạc chớ có điên,

                Em chưa đến lúc mà quên thân mình,

                Hải Tô con trưởng  vua Biam,

                Ai ai cũng ngại đấu cùng hắn ta.

                Cả An Sinh cũng ngại va,

                An Sinh sức mạnh hẳn là hơn em,

                Hãy ngồi kiên nhẫn đợi thêm,

                Tướng ta như nấm, mọc lên đối cùng.

                Bao người gan dạ anh hùng,

                Bao người can đảm đua tranh sức tài.   4390

                Mai Ninh Lạc đành nghe lời,

                Lời anh chí lý đúng nơi, đúng tình.

                Quân hầu vui vẻ nhẹ mình,

                Cất khiên cởi giáp cho chàng đặt bên.

                Ninh Tô Vương lão đứng lên,

                Lời lời kích động thanh niên tranh hùng:

                Đau thương thay quân Đạt Liên,

                Lẽ nào chẳng có một trang anh hùng.

                Từ khi vắng Nguyệt Mi Đông (Achille, Myrmidons)

                Chẳng ai dám đối mặt cùng Hải Tô.         4400

                Nhục giống dòng, nhục cơ đồ,

                Hồn về Địa Phủ sao mơ cõi Thần (Hadès)

                Thời tôi còn tuổi thanh xuân,

                Phi Liên cùng với Ca Diên một nhà,(Phyliens, Arcadiens)

                Hợp quân chinh phạt thành Pha (Phéas)

                 Đạt Đa Nốt bên bờ sông xanh (Iardanos)

                Vua Âu Thanh Long hùng anh, (Ereuthalion)

                Sức như thần mấy ai tranh chiến trường.

                Ỷ vào áo giáp danh truyền,

                Vua An Tây Thước từng mang bên mình (Areithoos)       4410

                Nhà vua danh tiếng chùy đồng,

                Chẳng cần cung nỏ, lao gươm bên mình,

                Vua Ly Cước sức chẳng bằng,(Lycurgue)

                Dùng mưu lừa đến hẻm thông hẹp vào,

                Chùy đồng vướng chẳng vươn cao,

                Ly Cước giết cướp áo bào hộ thân.

                Thần Chiến ban thưởng quang vinh,

                Đến già trao lại trong cung điện mình.

                Tướng hầu cận Âu Thanh Long (Ereuthalion)

                Hắn ta ra trận thách cùng thế gian,         4420

                Ai mà gặp hắn đời tàn,

                Giáp dày chẳng sức nào đâm được mình.

                Ai ai cũng ngại giao tranh,

                Riêng tôi chẳng sợ chấp cùng hiểm nguy.

                Dù tôi trẻ nhất trận này,

                Quán Trí Tuệ đã ban tài trí mưu.

                Lừa cơ đâm chết kẻ thù,

                Lớn cao, mạnh bạo, mặc dù thấp hơn.

                Xác thân to lớn lăn đùng,

                Chân tay từng mảnh, giáo gươm cắt lìa.               4430

                Nếu tôi còn trẻ xông pha,

                Hải Tô tôi cũng chẳng chừa phần ai.

                An Kinh hào kiệt sức tài,

                Lẽ nào để mặc cho người trêu gan.

                Nào nhanh lên các anh hùng,

                Mau ra đối mặt với cùng Hải Tô.

                Lời Vương Lão xóa âu lo,

             Chín chàng tướng trẻ  chẳng chờ đứng lên.

                An Gia Vương đứng trước tiên,

                Đỗ Mạnh lực lưỡng xông liền xưng danh.              4440

                Hai chàng An Bắc cùng dành (Ajax)

                Anh Đô Mai cũng muốn tranh phần mình,(Idoménée)

                Mê Long cũng tranh hùng (Mérion)

                Âu Ly  Minh cũng sức thần kém ai .(Eurypyle)

                Thọ Kha cũng kém chi tài (Thoas)

                Uy Lĩnh mưu trí cũng đòi đua tranh (Ulysse)

                Ninh Tô Vương Lão hài lòng :

                Thôi thì ta phải rút thăm phen này.

                Mỗi người một dấu hiệu đây,

                Ai mà ra trước sẽ thay tranh tài.               4450

                Quân An Kinh sẽ mừng vui,

                Được xem trận đấu hai người hùng anh.              

                An Gia Vương đưa mũ đồng,

                Mỗi người bỏ dấu hiệu mình vào trong.

                Toàn quân cùng khấn nguyện Thần,

                Đưa tay thành kính mắt nhìn trời xanh.

                Ninh Tô lắc chiếc mũ đồng,

                Một thanh dấu hiệu rớt văng ra ngoài,

                Thị vệ đưa mọi người coi,

                An Bắc nhận biết thanh rơi dấu mình.     4460

                Trong lòng hớn hở vui mừng,

                Ném thanh dấu hiệu dưới chân thét lời :

                Bạn ơi, đây số phần tôi,

                Quyết tâm một trận tơi bời Hải Tô.

                Bây giờ tôi mặc giáp vô,

                Nào nào các bạn cầu cho trận này.

                Dớt ban số phận cơ may,

                Nhỏ thôi chớ để hắn hay biết gì,

                Sợ hãi tôi mà trốn đi,

                Thi tôi mất dịp danh người Sa Minh. (Salamine)  4470

                Mọi người mắt hướng trời xanh,

                Khẩn cầu Thần Dớt ơn lành phút ban :

                Hỡi Dớt Đấng Phụ Vương,

                Y Đa cai quản  vinh quang đời đời .(Ida)

                Cho An Bắc thắng rạng ngời,

                Nếu ngài yêu mến đồng thời Hải Tô,

                Thì xin Ngài hãy ban cho,

                Bách phân thắng bại trận đồ quang vinh.

                An Bắc khiên giáp đã xong,

                Tiến lên về giữa đấu trường hai bên.       4480

                Môi cười rạng rỡ oai hùng,

                Lao dài, chiếc bóng đổ nghiêng trên đường.

                Hải Tô tim cũng rộn ràng,

                Đã cùng thách thức trêu gan anh hùng.

                Thể nào lui một bước chân,

                An Bắc mang chiếc khiên đồng chắc to.

                Chiếc khiên bảy lớp da bò,

                Vùng Hy Lê, thợ Ty Ô giỏi nghề. (Hylé, Tychios)

                Bảy da bò mộng chở che,

                Lớp khiên thứ tám, vàng hoe ánh đồng.                4490

                An Bắc tiến bước đến gần,

                Trước  thù, lên tiếng lời hăm dằn lời :

                Hải Tô, mi biết ta rồi,

                Một mình có dám sức tài phong ba ?

                Sau An Sinh, chính là ta.

                Sức Thần dũng cảm xông pha đối đầu.

                An Sinh gát kiếm giờ lâu,

                Có ta đây, chẳng cần cầu ai chi,

                Nào, nhanh xông trận mau đi,

                Chúng ta đối địch, cần gì số đông.            4500

                Hải Tô Mũ Trụ lời rằng :

                Tê La công  tử vốn dòng Thần Vương,

                Thủ lĩnh đoàn quân kiên cường,

                Trước ta xin chớ xem thường ba hoa,

                Như trẻ con, như đàn bà,

                Không hay không biết chi là chiến tranh.

                Ta bao năm đã tập tành,

                Biết nâng tả hữu khiên đồng da nâu,

                Tinh thần thượng võ đối đầu,

                Không bao gờ đánh đòn sau thấp hèn.  4510

                Đường đường chính chính anh hùng,

                Nào xem đây, hãy đối cùng với ta.

                Nói rồi phóng ngọn lao ra,

                Ngọn lao bị chận trúng qua khiên đồng.

                Xuyên qua sáu lớp da khiên,

                Đến lớp thứ bảy, đứng yên, lao chùng.

                Đến phiên An Bắc trả đòn,

                Ngọn lao xuyên chiếc khiên ngang vang lừng.

                Xuyên qua mảnh giáp áo đồng.

                Rách tung lớp áo mặc trong thân mình.  4520

                Hải Tô né tránh một bên,

                Cho nên thoát số phần đen ngày tàn.

                Hai bên tiến nhổ lao khiên,

                Hai bên quần thảo, khiên còn trong tay,

                Như sư tử thịt máu say,

                Như heo rừng khó ai lay sức hùng.

                Hải Tô kéo mũi lao đồng,

                Khiên dày chẳng thủng lao cong mũi chùn.

                An Bắc nhảy đánh vào khiên,

                Ngọn lao thêm sức đâm thêm kẻ thù.     4530

                Trúng nhẹ cổ, máu đen tuôn,

                Hải Tô lùi bước buông liền lao khiên.

                Nhặt ngay tảng đá gần bên,

                Ném An Bắc trúng hồng tâm khiên đồng.

                Tiếng đồng đá dội vang rền,

                An Bắc nhặt đá to hơn trả đòn,

                Đá tung bể chiếc khiên tròn,

                Hải Tô trúng gối ngã liền sau lưng.

                Chiếc khiên cũng ngã theo cùng,

                Thần An Long hiện, tay nâng đỡ chàng.  4540

                Cả hai đồng loạt rút gươm,

                Toan bề cận chiến, trời đen tối sầm.

                Các trọng tài đến cản ngăn,

                Các Thần cũng muốn dứt phần đấu nhau.

                Y Đai cầm hốt đưa cao, (Ydaios) :

                Hãy ngừng ngay cuộc đấu nhau trận này.

                 Bách phân thắng bại hôm nay,

                Dớt đều yêu mến cả hai anh hùng.

                Ngọn lao tuyệt diệu lẫy lừng,

                Giờ đêm đã tối, hãy ngừng cuộc tranh.  4550

                An Bắc lên tiếng hỏi rằng:

                Y Đai, phải Hải Tô ông trả lời

                Hải Tô thách đấu tranh tài,

                Tướng quân đánh trước, còn tôi trả đòn.

                Hải Tô vội trả lời rằng :

                An Bắc, Thần đã ban ông trí tài,

                Lớn cao khỏe mạnh hơn người.

                Sở trường một chìếc lao dài tiếng danh.

                Hôm nay thắng bại bất phân,

                Ta nên ngừng đấu, hẹn phần ngày mai.                4560

                Chúng ta còn đấu nhau hoài,

                Đến khi số mệnh định đời tàn thôi.

                Ban ơn chiến thắng Thần Trời.

                Bây giờ đem đã buông rơi tối rồi.

                Ta nên ngừng đấu mà thôi,

                Quân An Kinh sẽ mừng vui trận này.

                Bên thuyền bạn hữu mừng thay,

                Còn tôi cũng thế thành trì vua Biam.

                Troa Yên cầu nguyện ơn trên,

                Chiến trường ngỡ hận căm hờn thương đau.      4570

                Thế mà ta giả từ nhau,

                Anh em bằng hữu, tâm đầu thiết thân.

                Nói rồi cởi kiếm đeo lưng,

                Bao da đinh bạc tay nâng trao chàng.

                An Bắc cũng cởi đai vàng,

                Đổi trao quà tặng và cùng lui chân.

                Troa quân cổ vũ vui mừng,

                Công nghênh chủ tướng về thành vua Biam.

                An Bắc, An Kinh reo vang,

                An Gia Vương đón mừng chàng chiến công.         4580

                Đưa về hậu tuyến trung quân,

                Thưởng công sai mổ bò tròn lên năm.

                Khấn Cồ Nốt Thần Tử xin,

                Rồi cùng dạ tiệc quang vinh ăn mừng.

                An Gia Đại Vương ban phần,

                Thịt lưng, ban thường anh hùng cuộc tranh.

                Sau khi ăn uống đã xong,

                Ninh Tô Vương Lão việc chung luận bàn :

                An Trích, quý tộc An Kinh,

                Bao nhiêu dũng tướng trận tiền tử vong.              4590

                Sa Măng sông nhuộm máu hồng,

                Máu say An Thiết, hồn nương Dạ Đài.(Arès, Hadès)

                Cũng nên ngừng chiến ngày mai,

                Chiến trường thu dọn xác người hỏa thiêu,

                Bò lừa chuyên chỡ nhanh nhiều,

                Cũi rừng đốt xác, nhặt thu xương tàn.

                Mang về trao lại vợ con,

                Mai sau khi chúng ta còn hồi hương.

                Giờ đây xây nắm mộ chung,

                Đặt xương tàn nhớ anh hùng hy sinh.    4600

                Giờ đây gấp rút dựng thành,

                Hào sâu bảo vệ, cổng thành cửa canh.

                Bảo vệ khu vực chiến thuyền,

                Tôi e  ngại địch đánh đường rút quân.

                Hội đồng Vua tướng bằng lòng,

                Thảy đều đồng ý thi hành khẩn trương .

                Bên Troa Yên họp triều đình,

                Cùng Vua Biam đỉnh thượng thành Ý Long.

                An Thế Công lão Đại thần .(Anténor)

                Hãy nghe tôi nói, điều mong ước này.    4610

                Lời chân thành tim tôi đây,

                Troa, An Kinh kết từ nay giao tình;

                Trả Hạ Lan với bạc vàng,

                Anh em An Trích thuyền mang trở về,

                Chúng ta chiến đấu não nề,

                Chẳng gì hy vọng, chẳng hề vinh quang.

                Ai ngăn cản việc ta làm,

                Từ nay hòa hiếu giao bang chân tình.

                Nói rồi ngồi xuống lặng thinh,

                Cả triều im lặng, mắt nhìn chung quanh.                4620

                An Lộc Sơn giọng kiêu căng,(Alexandre Pâris)

                Trả lời thách đố răn hăm sự tình :

                An Thế Công chớ thở than,

                Những lời bạc nhược chẳng còn tiếng danh,

                Nếu theo ý muốn các Thần,

                Lời người nếu đúng, thần linh hộ trì.

                Thần Vệ Nữ kết duyên tôi,

                Tôi không thể trả nàng thời cho ai !

                Riêng phần vàng bạc tiền tài,

                Gia tài tôi trả, đền bồi phần hơn.               4630.

                Vua Biam quyết định đứng lên, (Priam)

                Lời như thần thánh, trang nghiêm lệnh truyền :

                Lắng nghe, ý muốn ta rằng,

                Làm sao cho được hoà bình ước mơ.

                Tiệc khao quân sĩ đến giờ,

                Cũng nên cẩn mật quân cơ đề phòng.

                Ngày mai Y Đai sứ  quân (Ydaios)

                Đến vua An Trích xin hoàn trả cho,

                Như lời Bá Ly  thăm dò,(Pâris)

                Xin  được hưu chiến cùng lo chiến trường.            4640

                Dọn dẹp, thiêu xác ba quân,

                Dù mai này có đấu tranh đến cùng,

                Các Thần quyết định số phần,

                Trong hai dân tộc, ai vòng vinh quang.

                Quân Troa vâng lệnh khao quân,

                Theo từng đội ngũ, canh phòng chẳng ngơi.

                Bình minh hồng đỏ chân trời,

                Sứ  Y Đai đã đến nơi chiến thuyền,

                Trước An Gia đủ tướng quân,

                Sứ quan cất tiếng tâu trình hiệp thương :              4650

                 Tâu vua An Trích, các tướng quân,

                Tôi đây vâng lệnh Triều đình vua Biam,

                Theo lời đề nghị An Lộc Sơn,

                Người gây gốc tích phân tranh, cội nguồn.

                Sẵn sàng trả mọi bạc vàng,

                Tiền tài của cải mang cùng Hạ Lan

                Cả gia tài cũng chẳng màng,

                Chiến tranh hao tổn, khao quân đền bồi.

                Riêng Phu nhân  Ninh  Lạc thời,

                Chối từ trao trả cho người An Kinh.         4660

                Triều đình còn dặn dò thêm,

                Xin được hưu chiến, chiến trường dọn thây,

                Các tử sĩ trong trận này,

                Dù mai còn đấu đến ngày  vinh quang.

                Các Thần quyết định thiệt hơn.

                Trong hai dân tộc sống còn vinh quang.

                Mọi người không nói lặng im,

                Cuối cùng Đỗ Mạnh đứng lên thét lời :

                Chẳng ai thèm nhận tiền tài,

                An Lộc Sơn nếu chẳng giao hồi Hạ Lan.  4670

                Dù cho một trẻ sơ sinh,

                Cũng không thể nhận sự tình trêu gan.

                Troa Yên số phận rành rành,

                Sợi dây định mệnh buộc ràng tang thương.

                Khắp nơi reo tiếng An Kinh,

                Lời nói Đỗ Mạnh nguồn cơn rõ ràng.

                An Gia lên tiếng lời rằng :

                Sứ  Y Đai đã nghe lòng toàn quân.

                An Kinh nhất quyết đòi nàng,

                Cả ta cũng muốn có ngần ấy thôi.            4680

                Còn việc thiêu dọn xác người,

                Ta chẳng chống đối, việc thôi phải làm.

                Lửa hồng thiêu đốt cầu Thần,

                Dâng lời xin Dớt với cùng Hạ Cơ.

                Đưa tay vương trượng truyền qua,

                Y Đai từ giả lên xe về thành.

                Hai bên cùng bắt tay nhanh,

                Người khiên xác chết, kẻ cành củi khô.

                Đại Dương vừa đỏ vầng ô,

                Hai quân giáp mặt, nhấp nhô đầy đồng. 4690

                Khó mà nhận diện xác thân,

                Rửa lau bùn máu, nhỏ dòng lệ tuôn.

                Vua Biam chẳng để thời gian,

                Quân Troa than thở khóc vang đau lòng.

                Dàn thiêu thân xác chất chồng.

                Đốt bùng gian hỏa, lửa hồng bốc cao.

                Lễ nghi thiêu xác cháy mau,

                Đoàn quân dọn dẹp kéo nhau vào thành.

                An Kinh cũng thế dọn nhanh,

                Chất lên giàn hỏa xác thành tro than.      4700

                Đắp lên một nấm gò con,

                Rồi chung sức dựng lũy đồn hào sâu.

                Cổng thành vững chắc bền lâu.

                Một con đường rộng đỉnh cao chạy dài.

                Hào sâu cắm cọc, chông gai.

                Thủ phóng kiên cố khó người vượt qua.

 

                Thiên Sơn đỉnh núi mây xa,

                Chư Thần bên Dớt, chớp lòa sấm vang.

                Ngắm nhìn vào cõi thế gian,

                Công trình xây dựng An Kinh giáp đồng. 4710

                Cất lời Thần Hải Long Vương, (Poséidon)

                Phàn nàn cùng Dớt thế gian coi thường :

                Hỡi Dớt Đấng Phụ Vương,

                Con người nơi cõi đất liền mênh mông,

                Đã quên cúng tế trình thần.

                Chương trình xây dựng thành ngăn chiến thuyền.

                An Kinh đào hố xây tường,

                Mà quên phẩm vật cúng dường chư thiên.

                Công trình to lớn quang vinh,

                Sẽ theo cùng ánh bình minh rạng ngời.  4720

                Thế mà quên cúng cho tôi,

                Cùng An Long đã giúp người Lao Đông.(Apollon, Laomédon)

                Chúng tôi hao sức nhọc công,

                Nổi cơn, Dớt đấng Hội Vân mới rằng:

                Nhà ngươi rung đất xa gần,

                Cớ sao mà nói lời than thế này.

                Các Thần khác chẳng mạnh tay,

                Yểu điệu thục nữ mới tày thở than.

                Còn ngươi rung núi đổ ngàn,

                Nhanh tay hơn ánh sáng tràn bình minh.             4730

                Thôi thì hãy đợi An Kinh,

                Đáng xong trận địa quê hương về rồi,

                Tha hồ người đập phá thôi,

                Cuốn theo biển sóng phủ bồi cát bay.

                Xá gì một bức tường này,

                An Kinh xây dựng, một ngày phá tan.

                Ấy lời bàn luận cõi Thần,

                Mặt trời khuất bóng công trình vừa xong,

                Mổ bò, mở tiệc khao quân,

                Từ Lâm Mốt chỡ rượu ngon đầy thuyền.               4740

                Hy Sĩ Bình vận quân lương, (Hypsipyle)

                Tặng riêng An Trích một ngàn thùng vang,

                Người đem đổi sắt, đổi đồng,

                Đổi da bò, đổi tù binh chiến trường.

                Suốt đêm nhập tiệc hai quân,

                Nào hay số mệnh định phần Thần Vương.           4746

                (còn tiếp)

                Kỳ tới

                Thi ca khúc  VIII

                Trận  chiến gấp rút. (Zeus ra lệnh các Thần trung lập. Quân Hy Lạp bị đẩy lùi tận chiến lũy.              Héra khuyên vua Agamemnon nhận lỗi lầm để xin Achille xuất trận.)         

____

Chú Thích:

Hélénos: anh em song sinh với Casandre con vua Priam, cả hai cùng có tài tiên tri.

Đầu dây các thần:  Người Hy Lạp cho rằng con người chỉ là con rối, các Thần cõi Olympe điều khiển bằng dây trong cuộc chơi.

Darnè: Kinh thành vùng Boétie

Phylomédus:  có mắt bò  như thần nữ Héra. Hy Lạp chịu ảnh hưởng các tín ngưỡng Ai Cập.  Thần Chim Cú sang Hy Lạp chỉ còn đôi mắt cú của Thần nữ Athéné. Thần Bò Mộng sang Hy Lạp chỉ còn đôi mắt  Thần  nữ Héra Mắt Bò Cái.

Xénophane nói: Chúng ta sinh từ đất, nước mà ra.

Rút thăm: mỗi người chọn một viên sỏi hay mãnh gỗ ghi dấu tên mình.

                



.

.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Năm 1895, Alfred Nobel – nhà khoa học bị ám ảnh bởi cái giá mà nhân loại phải trả từ phát minh của mình – đã để lại di chúc năm 1895 rằng tài sản của ông sẽ dùng để tài trợ các giải thưởng “mang lại lợi ích lớn nhất cho nhân loại.” Đối với Nobel Hòa Bình, ông có phần đặc biệt: giải thưởng này sẽ được trao cho người đã “có nhiều hành động hoặc nỗ lực mang đến sự đoàn kết, hòa bình giữa các quốc gia, bãi bỏ hoặc giảm bớt quân đội thường trực, tổ chức và thúc đẩy các hội nghị hòa bình.” Sứ mệnh chọn lựa được giao cho Quốc Hội Na Uy, có lẽ vì ông tin rằng Na Uy – khi đó còn nhỏ bé và trung lập – sẽ ít bị cám dỗ bởi chính trị quyền lực.
Trung Hoa ngày nay như kinh thành giữa sa mạc, vẻ yên ổn bên ngoài chỉ là lớp sơn son thếp vàng phủ lên nền đá đã rạn. Thế giới đứng ngoài quan sát, vừa lo nó sụp, vừa biết nó trụ lại nhờ ảo ảnh quyền lực và niềm tin vay mượn. Dưới lớp hào nhoáng của “Giấc mộng Trung Hoa” là một cơ đồ quyền lực đang già nua trong chính tuổi trẻ của mình. Bởi sức mạnh của nó không khởi từ niềm tin, mà từ nỗi sợ — và nỗi sợ, tự thuở khai triều lập quốc, chưa bao giờ là nền tảng lâu bền.
Ngày 8 tháng 10 năm 2025, tại tòa án liên bang ở Alexandria, bang Virginia, cựu Giám đốc Cơ quan Điều tra Liên bang (FBI) James Comey không nhận tội đối với hai cáo buộc hình sự. Cáo trạng nêu rằng vào tháng 9 năm 2020, Comey đã nói dối Quốc Hội khi vẫn giữ nguyên lời khai trong buổi điều trần trước đó rằng ông không hề cho phép để lộ thông tin về cuộc điều tra của FBI liên quan đến Hillary Clinton. Theo nhiều bình luận gia pháp lý, từ cánh tả đến cánh hữu, việc truy tố Comey chủ yếu chỉ là do chính phủ liên bang đang cố tình nhắm vào kẻ mà Tổng thống “thấy không vừa mắt.” Comey là người đứng đầu cuộc điều tra nghi án Nga can thiệp bầu cử tổng thống 2016 và bị Trump lột chức vào năm 2017.
Sau sáu ngày đột ngột “bặt tiếng,” chương trình Jimmy Kimmel Live, của MC kiêm diễn viên hài và nhà biên kịch nổi tiếng, đã trở lại với khán thính giả vào tối 23/9/2025. Sự trở lại này, chỉ vỏn vẹn sau gần một tuần bị đình chỉ, không chỉ là tin vui với những người yêu tiếng cười đêm khuya của truyền hình Mỹ, mà còn là một hồi chuông cảnh tỉnh, kéo theo những bàn luận trái chiều, chạm đến cốt lõi của tự do ngôn luận, một trong những quyền thiêng liêng nhất trong thể chế dân chủ.
Texas, mùa thu 2025 – trên khuôn viên đại học giữa vùng đất vốn tự hào là “trái tim bảo thủ của nước Mỹ”, thay vì nghe tiếng lá thu rơi, người ta lại nghe tiếng giày đinh vang vọng, bước chân của bóng ma McCarthyism quay về - phiên bản thế kỷ 21 - trở lại giảng đường với tốc độ và sự kinh dị của thời đại kỹ thuật số. Ngày 9 tháng 9, trên bục giảng của trường Texas A&M University, giáo sư Melissa McCoul trong giờ văn học thiếu nhi, dùng hình một con kỳ lân tím để nói với sinh viên rằng bản sắc con người không chỉ có hai nửa nam–nữ. Một sinh viên giơ tay hỏi: “Điều này có hợp pháp không?” và viện dẫn sắc lệnh mà Tổng thống Donald Trump ký hồi tháng Giêng, tuyên bố chỉ có hai giới tính sinh học. Bà McCoul đáp bằng lý lẽ, không viện dẫn chính trị. Nhưng một chiếc điện thoại trong lớp đã ngầm quay lại hình ảnh. Và chỉ ít lâu sau, cả nước đều xem đoạn clip ấy – không phải để học, mà để phán xét.
Trong bối cảnh toàn cầu hóa và chuyển đổi thể chế, phương Tây và Việt Nam đang phải đối diện trước những thách thức nghiêm trọng về cải cách chính sách để cho phù hợp với nhu cầu của thời đại mới, nhất là vai trò của pháp luật. Pháp luật là nền tảng thiết yếu cho sự vận hành ổn định và công bằng của xã hội. Là hệ thống quy phạm điều chỉnh hành vi con người, pháp luật không chỉ bảo vệ quyền lợi cá nhân và tập thể mà còn thúc đẩy sự phát triển bền vững. Trong xã hội hiện đại, vai trò của pháp luật được thể hiện rõ nét qua các lĩnh vực như bảo vệ an ninh quốc phòng, duy trì trật tự xã hội, bảo đảm quyền tự do cá nhân, phát triển phúc lợi xã hội, và thúc đẩy tinh thần hợp tác cũng như hội nhập.
Ngày 30 tháng 9 năm 2025, tại căn cứ Thủy Quân Lục Chiến ở Quantico, Virginia, Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth bước lên sân khấu trước hàng trăm tướng và đô đốc được triệu tập từ khắp nơi trên thế giới. Ông tuyên bố sẽ “cải tổ văn hóa quân đội” bằng mười chỉ thị mới, nhằm quét sạch cái mà ông gọi là “rác rưởi thức tỉnh” và khôi phục “tinh thần chiến binh”. Cụm từ ấy – nửa ca tụng bạo lực, nửa tán dương cơ bắp – nay đã trở thành thương hiệu chính trị của Hegseth. Trong cuốn Cuộc Chiến Chống Lại Những Chiến Binh (2024), ông cho rằng việc phụ nữ được đưa vào các vai trò chiến đấu đã “làm cạn kiệt” tinh thần này, khiến quân đội Hoa Kỳ “ít sát thương hơn.” Nghe qua, người ta tưởng quân đội chỉ tồn tại để đong máu đếm xác.
Ông bà xưa đã nói, nắm thì “nắm kẻ có tóc ai nắm kẻ trọc đầu.” Cách nói dân gian này rất cụ thể và dễ hình dung, người có tóc thì dễ bị nắm, bị túm, còn người trọc đầu thì không thể nắm được. Mang câu nói này vào chính trường Mỹ hiện tại, quả là khôi hài, nhưng không kém màu bi kịch. Nó phản ánh một sự thật trần trụi và không thể tránh khỏi: Quyền lực, chính sách, sắc lệnh hành pháp, các cuộc chiến pháp lý và ‘tuổi thọ’ chính trị của người đứng đầu nhánh hành pháp đang phụ thuộc vào sự phục tùng của các nhà lãnh đạo và những tài phiệt. Họ là ai? Họ là một mạng lưới của các quan chức, nhà lập pháp, giám đốc điều hành truyền thông, nhà tài trợ…, những người đã chọn chọ họ một thế đứng, xuôi theo những gì tổng thống muốn.
Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ đang đánh một đòn nguy hiểm: huy động các văn phòng công tố đi điều tra mạng lưới từ thiện Open Society Foundations của gia đình Soros, một quỹ từ thiện quốc tế, nổi tiếng với việc tài trợ cho các dự án dân chủ, giáo dục và nhân quyền trên khắp thế giới. Danh sách cáo buộc nghe cứ như “vật lạ”: từ đốt phá đến tài trợ khủng bố. Open Society Foundations lập tức phản đối, khẳng định mình hoạt động hợp pháp, và nhắc lại điều mà bất cứ người tỉnh táo nào cũng hiểu: khi chính quyền có thể tùy tiện lấy một nhóm dân sự làm vật tế, thì quyền của mọi nhóm khác cũng chẳng còn gì bảo đảm.
Trong nhiều thập niên qua, giải pháp hai nhà nước luôn được xem là phương án khả thi nhằm mang lại hòa bình cho khu vực Trung Đông. Tuy nhiên, tiến trình này vẫn chưa đạt được kết quả cụ thể. Gần đây, cuộc tranh luận về việc công nhận nhà nước Palestine đang có những chuyển biến mới khi Pháp và Ả Rập Xê Út tổ chức một hội nghị quốc tế tại New York, ngay trước thềm Đại hội thường niên của Liên Hiệp Quốc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.