Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tường trình về hiện trạng Moritzburg

29/09/201607:58:00(Xem: 4164)

Tường trình về hiện trạng Moritzburg

 

BS Hoàng Thị Mỹ Lâm

 

 

Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo  trên tờ  báo Sächsische Zeitung  của ký giả Sven Görner ra ngày 19.05.2016 đăng tin với tựa đề “theo dấu vết bác Hồ“. Bài báo tả lại cuộc gặp gỡ của Đại Sứ Đoàn Xuân Hưng và Doanh Nhân  Võ Văn Long với ông Tỉnh Trưởng  Joerg Haenisch, ông Giám Đốc trung tâm Hội Thánh Tin Lành địa phương  Jen Knechtelvà ông Andreas Lämmel, Dân Biểu  Quốc Hội thuộc đảng CDU vào ngày 18.05.2016  tại một công viên nầm trong Trung Tâm dạy nghề Moritzburg,  một Trung Tâm trọ học và dạy nghề cho các thanh thiếu niên không phân biệt chủng tộc tôn giáo.

Câu chuyện xoay quanh việc trùng tu khu công viên này với mục đích hoàn trả lại vị trí một cái bảng đồng đã được treo tại đó thời Cộng Sản Đông Đức cũ. Trên bảng đồng đã hoen rỉ đó ghi hàng chữ: “tại đây tháng bảy năm 1957 những thiếu nhi Việt Nam sinh sống học tập tại trường Käthe Kollwitz đã đón tiếp chủ tịch Hồ Chí Minh “, nguyên văn tiếng Đức là “Im Juli 1957 empfingen hier die zeitweilig im Käthe Kollwitz Heim lebenden vietnamischen Kinder ihren Präsidenten Ho Chi Minh “.

 

Viên Sứ Quán Việt Nam đã vẽ vời một viễn tưởng là sau khi trùng tu hoàn thành nơi đây sẽ là một trung tâm du lịch đặc biệt lôi cuốn nhiều du khách từ Việt Nam sang thăm. Vấn đề cũng được nêu trong bài báo  là sự trùng tu khu công viên này gặp phải khó khăn vì Viện Kỹ Thuật Xây Cất Đức tại địa phương không đồng ý cho xây một tường rào bao quanh công viên để bảo vệ tấm bảng đồng này.

 

Hai ngày sau đó, ngày 21.05.2016,  báo Người Việt.de là một tờ báo điện  tại Berlin cũng đăng lại tin này với một  tựa đề hấp dẫn: “Khu tưởng niệm bác hồ sẽ được xây dựng tại Moritzburg“ và ghi rõ:  “nhân kỷ niệm 126 năm sinh nhật chủ tịch Hồ Chí Minh  đại sứ Đoàn Xuân Hưng … đã cùng trao đổi về cách thức để thúc đẩy dự án này”, ông ta: “bày tỏ lòng biết ơn đối với Chính Phủ Đức, nhân dân Đức và ngôi trường Moritzburg, nơi đã giúp đào tạo nhiều học sinh Việt Nam, đã đón tiếp chủ tịch hồ chí minh và lưu giữ những kỷ niệm chứng tích về bác hồ “, ông ta:  “mong muốn phía Đức tạo điều kiện thuận lợi giúp tập đoàn Thăng Long nhanh chóng nhận được giấy phép để có thể tiến hành tôn tạo lưu giữ nơi đây  như một di tích biểu tượng bền vững cho tình hữu nghị giữa hai nhân dân hai nước …. đề nghị  phía Đức cân nhắc có thể cho xây dựng một ngôi nhà sàn thu nhỏ của bác hồ ở khu tưởng niệm để trưng bày lưu giữ những kỷ vật của bác … “. Trong một tấm hình chụp có ghi rõ chú thích “Ban lãnh đạo trường Moritzburg và chính quyền Moritzburg hoàn toàn ủng hộ ý tưởng quy hoạch tôn tạo khu tưởng niện bác hồ trong khuôn viên trường “.

 

Sở dĩ tôi phải dài dòng tường thuật như trên là để mọi người hiểu rõ căn nguyên của vấn đề và xin nhấn mạnh đây là một sứ mệnh đặc biệt của Đại Sứ Đoàn Xuân Hưng dưới sự cộng tác với viện Bảo Tàng hồ chí minh tại Việt Nam.

 

Những tin tức đó được loan đi tạo một làn sóng phẫn nộ trong giới người Việt tỵ nạn tại Đức và ngay cả trong giới trí thức Đức am hiểu lịch sử chiến tranh Việt Nam và lịch sử Cộng Sản Đông Đức.

 

Phản ứng đầu tiên là lá thư ngày 28.05.2016 của Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức gửi một loạt cho:

 

1.-ông Dân Biểu Andreas Laemmel, là người đã đến VN vào mùa hè 2015 gặp một nhóm người cựu học  sinh ở trường Käthe Kollwitz /Moritzburg  và đã bị thôi miên về “tình yêu quê hương Moritzburg “của nhóm người này.

2.- Tỉnh Trưởng Moritzburg là ông Joerg Haenisch

3.-ông Jens Knechtel, Giám Đốc Trung Tâm Hội Thánh Tin Lành Moritzburg.

Ngày 09.06.2016 chúng tôi viết thư phản đối gửi tiếp tục đến ông Matthias Rößler, Chù Tịch Quốc Hội Sachsen,  và đến ông Otmar Schwalbe thuộc đảng CDU Sachsen.

 

Sau đó là một loạt thư phản đối của các nhân sĩ  Đức Việt trên toàn nước Đức:

 

1.-của bà cựu Nghị Sĩ  Vera Lengsfeld

2.-Kháng thư tập thể của bà Ute Junker, thu thập được 1800 chữ ký

3.-một loạt 18 lá thư phản đối của Tiến Sĩ Thanh Nguyen Brem

4.-một loạt thư phản đối của ông  Bernhard Bannasch, một công chức cấp cao tại Sachsen, gửi cho Dân biểu Andreas Lämmel, Tỉnh Trưởng Moritzburg Jörg Hänisch, Chủ Tịch Hội Thánh Tin Lành Moritzburg Hans Christoph Postler, Mục Sư Friedrich Drechsler. Ông Bernhard Bannasch gửi cả thư cho Dân Biểu John Mac Cain tại Washington, Tòa Đại Sứ USA tại Berlin và tòa Lãnh Sự USA tại Leipzig.

5.-một loạt kháng thư của BS Trần Văn Tích, Nha Sĩ Lê Ngọc Túy Hương, Kỹ Sư Lê Ngọc Châu, Nhân Sĩ Phạm Trương Long … Một bài viết của BS Trân Văn Tích cũng được đăng trên báo Stacheldraht (Dây Kẽm Gai), một phưong tiện truyền thông  của UOKG cơ quan bảo vệ nạn nhân Cộng Sản Đông Đức .

6.-thư phản đối của một Dân Biểu tại Darmstadt bà Irmgard Klaff-Isselmann

7.-môt loạt thư của người Việt toàn nước Đức gửi 18 Nhân Sĩ trong Hội Đồng Thành Phố Moritzburg  theo sáng kiến của bà Jana Kellersmann, một Giáo Sư ngành Ngôn Ngữ Học. Hàng trăm thư này đã làm ứ nghẹt các hộp thư tại công sở Moritzburg.

8.-Thư phản đối của Tiến Sĩ Dương Hồng Ân gửi Tỉnh Trưởng Jörg Hänisch.

 

Phản ứng đầu tiên của Dân Biểu Andres Lämmel, Tỉnh Trưởng Jörg Hänisch là những lá thư trả lời dựa trên lý luận bảo vệ những trẻ em cần được bảo vệ “schutzsuchende Kinder “và khu kỷ niệm Moritzburg chỉ là nơi lưu niệm nhằm tạo cơ hội “suy tư về những tội ác mà trẻ emlà nạn nhân.

 

Lý luận sai lầm đó đã được Liên Hội và các bạn đồng hành chỉnh sửa nhiều lần, vì trong thời gian 1955-1957 thì tại VN hoàn toàn chưa có chiến tranh. Còn nếu là để cảnh báo tội ác mà trẻ em là nạn nhân thì còn sai lầm hơn nữa vì các du học sinh đến Moritzburg trong thời gian 1957 chỉ toàn là những  thành phần ưu tú trong chế độ Cộng Sản  được gửi đi để đào tạo thành cán bộ nòng cốt xây dựng và bảo vệ  chế độ Cộng Sản VN trong tương lai.

 

Trước sự phản bác này Chủ Tịch Đảng CDU ở Moritzburg đã đồng tình viết bài trên trang nhà  phản đối ông Tỉnh Trưởng Moritzburg vói lý do ông Hồ là nhân vật đã chà đạp lên văn hóa nghệ thuật VN, một nhà độc tài hiếu chiến điển hình là vụ thảm sát Mậu Thân tại Huế.

 

Phản ứng của Cộng Đồng VN cũng phúc tạp. Phức tạp nhất là có một phụ nữ ở Nam Đức lại có lời kêu gọi tẩy chay ký tên vào kháng thư của bà Ute Junker, rất may là sự phân hóa đó có ảnh hưởng rất nhỏ và không có hiệu quả đáng kể. Gần đây nhất là một bản thông cáo báo chí của nhóm Diễn Đàn 21 mà đại diện là Tiến Sĩ Dương Hồng Ân. Trong một cuộc gặp mặt với ông Tỉnh Trưởng Jörg Hänisch và ông Giám Đốc Trung Tâm Tin Lành Jens Knechtel vào ngày 23.08.2016 họ đã xác định với Tiến Sĩ Dương Hồng Ân là sẽ không có sự xây dựng ở khu công viên Moritzburg. Ngay sau đó Tiến Sĩ Dương Hồng Ân đưa ra một thông cáo báo chí phổ biến rộng rãi sang tận USA trong báo Đàn Chim Việt info đưa tin việc đấu trí chống lại dự án tái tạo khu tưởng niệm hồ chí minh đã đạt được thành công.

 

Đó là một sự lạc quan quá sớm và quá nông cạn, có khi lại còn nguy hiểm cho tinh thần kiên trì đấu tranh của Cộng Đồng người Việt Tỵ Nạn chống  lại dự án của CSVN,  vì cái lõi của vấn đề là tấm biển đồng vẫn  được phe ủng hộ xem là minh chứng của một giai đoạn lịch sử cần đươc tái hiện.

 

Bằng chứng là trong một lá thư đề ngày 05.09.2016 gửi cho Liên Hội ông Jens Knechtel vẫn chưa hiểu tại sao người Việt chúng ta lại quyết liệt chống đối một việc mà đối với họ chỉ là một kỷ niệm quá trình đời người Biographie der Menschen và ông ta yêu cầu được giải thích tại sao có sự công phẫn gay cấn giữa người Việt tỵ nạn và Sứ quán CSVN.

 

Sự mù mờ về chiến tranh Việt Nam và hậu quả của nó của nhóm  nhân vật và chính trị gia người Đức này  làm cho chúng tôi rất đỗi ngạc nhiên và khiến  cho ông Bernhard Bannasch lấy làm bực bội gọi đó là Geschichtsklittterung  = bôi bác lịch sử.

 

Chúng ta, những người Việt tỵ nạn đã tìm cái sống trong sụ chết, phải quyết tâm giải độc vụ này cho đến cùng. Ông Bernhard Bannasch viết trong một lá thư đề ngày 15.09.2016 những nhận xét gay gắt về phía ủng hộ việc trùng tu khu tưởng niệm như sau:

 

- một sự lừa lọc đánh tráo đối tượng của sự phản đối, cứ khư khư chối cãi không phải là bảng đồng lưu niệm hồ chí minh mặc dù tên hồ chí minh rành rành ghi trên đó.

 

- chưa khẳng định được sẽ loại bỏ tấm bảng đồng đó ra khỏi công viên Moritzburg.

 

Mới đây chúng tôi đã có một cuộc du hành đến Moritzburg để xem xét tận nơi tận mắt về địa điểm này. Đó là một khu công viên  nhỏ với diện tích khoảng 10m2 nằm trên khoảnh đất vài trăm thước vuông. Khu công viên nhìn như mới trùng tu lại với các cột gạch sạch sẽ, nhưng toàn cảnh thì hoang tàn đầy cỏ dại rác rưởi. Người Đức dẫn đường của chúng tôi là người địa phương than phiền: “nếu họ có tiền sang nhượng miếng đất thì họ cũng phải có khả năng dọn rác cắt cỏ cho sạch sẽ“. Theo chúng tôi được biết thì khu đất này đã được Sứ Quán CSVN và doanh nhân trực thuộc Võ Văn Long  ký giấy sang nhượng 10năm từ tháng 9 năm 2015 và họ đang muốn kéo dài thời gian sang nhượng đến 25-50năm. Khu công viên và miếng đất hoang tàn này nằm trong khuôn viên nhà dạy nghề của Hột Thánh Tin Lành Moritzburg rất hẻo lánh xa vùng thị tứ. Khi nhìn thấy địa điểm này thì người ta nghiệm ra ngay là tấm bảng đồng vinh danh hồ chí minh không thể nào treo lên lại mà không có tường rào bảo vệ vì tinh thần chống Cộng của dân địa phương ở vùng Đông Đức cũ rất cao. Ngược lại thì dự án  xây tường rào nhà sàn của Sứ quán CSVN trên  một công viên tại nước Đức là một vấn đề bất khả thi. Lý do đơn giản là công viên từ định nghĩa nguyên thủy là khu công cộng cho mọi người đến nghỉ chân, không ai có quyền rào lại làm của riêng cho mình. Nước Đức không phải là nước Việt Nam, nơi mà người có quyền  chỉ cần bỏ tiền ra là có thể lấy đất công làm của riêng như việc lấn đất công viên Tao Đàn hoặc phi trường Tân Sơn Nhất… ở Saigon.

 

Nhưng mục đích của chúng ta không phải là chống bức tường rào mà chống lại cái dự án  treo lại cái bảng đồng của Cộng Sản.

 

Để kết thúc bài viết này chúng tôi xin được nhấn mạnh ba lý do tại sao chúng ta phải quyết tâm phản kháng dự án này và tiếp tục giải độc các chính giới Đức đang bị CSVN lung lạc:

 

1.-Nước Cộng Hòa Liên Bang Đức ngày nay không phải là nước Cộng Hòa Dân Chủ Đông Đức của thời trước năm 1989. CSVN không thể tiếp tục làm cho người Việt ngộ nhận là thời gian không gian không thay đổi. Chế độ Cộng Sản hoàn toàn không tồn tại trong nước Đức ngày nay.

 

2.-Trong một thể chế Dân Chủ Tự Do và Đa Nguyên hiện tại ở Đức không ai chấp nhận sự việc vì một vài Viên chức Cộng Sản thành đạt ở Việt Nam muốn ghi lại dấu ấn vàng son dưới thời DDR Cộng Sản Đông Đức cũ mà nước Đức và dân Đức phải cúi đầu chấp nhận yêu sách của họ,

 

3.-Sự tái dựng tấm bảng đồng tại Moritzburg chẳng những có ý nghĩa tôn vinh chế độ Cộng Sản mà còn mang ám hiệu tôn thờ chủ nghĩa Cộng Sản muôn đời.

 

Trong những ngày mới đây chúng tôi cũng nhận được những lá thư yểm trợ tích cực của ông Hans-Albrecht M.-Schraepler, cựu Đại Sứ Đức tại miền nam VN từ 1967-1969, cũng như của cựu phóng viên chiến trường Việt Nam Uwe Simon-Netto. Họ là những nhân chứng sống về thảm trạng chiến tranh xâm lược của Cộng Sản gây nên trên đất nước Việt Nam.

 

Chúng tôi chấp nhận một sự đấu trí lâu dài để tuyệt nọc Cộng Sản trên một đất nước tự do dân chủ này và chúng tôi không cô đơn trong cuộc chiến tâm lý này.

 

Berlin 29.09.2016

 

BS Hoàng Thị Mỹ Lâm

Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức e.V.

 


.
.

Ý kiến bạn đọc
30/09/201601:43:53
Khách
Trong thư phaản đối,đề nghị ghi thêm lý do:năm 1968,trong dịp Tết ,CS gian xảo trong thời gian hưu chiến đã thình lình tấn công VNCH.Họ đã bắn,chém,đập đầu và chôn sống trên 5'000 dân vô tội ở Huế trong đó có cả mấy Bác sĩ nước Đức ở trường y khoa Huế.VC luôn luôn coi CHLB Đức là kẻ thù.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây: – Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh! Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.
Chúng ta thấy gì qua những cuộc biểu tình và bạo lực tiếp theo sau cái chết của người thanh niên da đen George Floyd bị người cảnh sát da trắng Derek Chavin dùng đầu gối đè cổ nghẹt thở chiều ngày 25-5-2020 tại thành phố Minneapolis, bang Minnesota? Hàng trăm cánh sát dã chiến với trang bị tác chiến và măt nạ chống khói độc đối đầu với hàng ngàn người biểu tình đòi công lý cho George Floyd và đòi được sống bình đẳng với người Mỹ da trắng. Đó là cuộc đấu tranh chính đáng chống lại áp bức, chống lại bất công của một xã hội đa chủng đa văn hóa như nước Mỹ.
Có vài kinh điển đã nói đến chiến tranh và dùng bạo lực để trừng phạt, nhưng tìm cách biến đổi quan điểm thông thường của thế gian là bạo lực cũng đôi khi cần thiết bằng cách là đối thoại với một lý tưởng không dùng bạo lực. Về điểm này, Phật có nói đến mình như một người xuất thân từ giai cấp lãnh chuá. Trong hai bài pháp ngắn, Phật có bình luận về hai cuộc chiến xảy ra khi ác vương A Xà Thế, Ajàtasattu, tấn công vào lãnh thỗ của chú mình là vua Ba Tư Nặc, Pasenadi, cũng là một tín đồ của Ngài, và được coi như là người luôn làm việc thiện. Trong cuộc chiến đấu tiên, vua Pasenadi bị đánh bại và rút lui. Đức Phật có suy nghĩ về sự bất hạnh này và ngài nói rằng: “Chiến thắng gieo thêm hận thù, người bại trận sống trong đau khổ. Hạnh phúc thay cho một đời sống an hoà, từ bỏ đưọc mọi chuyện thắng thua. Điều này cho thấy rõ rằng sự chinh phục đem lại bi đát cho người thua cuộc mà chỉ đưa tới thù hận và dường như chỉ muốn chinh phục lại kẻ chinh phục.”
Chiều ngày 29/5 sau phiên xử phúc thẩm, một người dân ở xã Bình Phước, ông Lương Hữu Phước, đã trở lại toà án và nhảy từ lầu hai của toà để tự sát. Hình ảnh ông nằm chết, co quắp ngay trước sân toà nói lên nỗi tuyệt vọng, sự cô đơn cùng cực của người dân VN trước các phán quyết của toà án. Tôi chạnh nhớ đến câu nói của thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh trong phiên phúc thẩm của anh: “một lũ bất nhân đã làm ra phiên toà bất công”.
Ôi, tưởng gì chớ tật xấu của đàn ông (nói chung) và đàn ông Việt Nam (nói riêng) thì e đám đàn bà phải càm ràm cho tới… chết – hay ngược lại. Không mắc mớ gì mà tôi lại xía vô mấy chuyện lằng nhằng (và bà rằn) cỡ đó. Nhưng riêng hai chữ “cái làn” trong câu nói (“Lắm đấng ông chồng vui vẻ xách làn đi chợ…”) của Phạm Thị Hoài thì khiến tôi bần thần, cả buổi! Năm 1954, cái làn (cùng nhiều cái khác: cái bàn là, cái bát, cái cốc, cái ô, cái môi, cái thìa…) đã theo chân mẹ tôi di cư từ Bắc vào Nam. Cuộc chung sống giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm… tuy không toàn hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp.
Hoa phượng được Nhất Tuấn gọi là hoa học trò vì thuở đó hầu như ngôi trường nào cũng trồng cây phượng trong sân trường. Khi phượng đơm hoa báo hiệu cho mùa Hè cũng là thời điểm chia tay sau niên học. Để lưu niệm, nữ sinh đóng tập Lưu Bút giấy pelure xen kẽ các sắc màu, trông thật nhã, ghi cảm nghĩ cho nhau… Ở lớp Đệ Tứ, không còn học chung nhau vì lên lớp Đệ Tam theo ban A, B, C và lớp Đệ Nhất là thời điểm chia tay vĩnh viễn, tập Lưu Bút dày hơn, chia sẻ, tâm tình… của tuổi học trò. Hầu như nam sinh không có Lưu Bút, chỉ được xía phần, dù có tinh nghịch nhưng phải viết đứng đắn, lịch sự.
Trong chị Thanh chỉ có một tấm lòng, chứ tuyệt nhiên không có “những bức tường lòng” phân cách Bắc/Trung/Nam – như rất nhiều người Việt khác. Tình cảm của chị tinh khiết, trong veo, và tươi mát tựa như dòng nước của một con suối nhỏ – róc rách, len lách – khắp mọi miền của tổ quốc thân yêu. Bởi thế, dù không biết chính xác chị được chôn cất nơi nao tôi vẫn tin rằng ở bất cứ đâu thì đất nước này cũng đều hân hoan ấp ủ hình hài của người thơ đa cảm, tài hoa, và chuân truyên nhất của dân tộc. Vĩnh biệt Nguyễn Thị Hoài Thanh. Em mong chị mãi mãi được an nghỉ trong an lành và thanh thản!
Đằng sau các cuộc biểu tình chống đối sự kỳ thị trong cái chết của George Floyd là các cuộc đập phá, phóng hoả, cướp và hôi của. Tại sao nó luôn xảy ra trong các cuộc bạo loạn. Đó là một câu hỏi nhức nhối và đau đớn đã làm phiền lòng không những người có mặt trong cuộc biểu tình mà của cả những người ngoài cuộc. Thấy được những cửa hàng thương mại, nhà thuốc, siêu thị, hệ thống bán lẻ bị đốt phá, cướp bóc tan hoang ai cũng đau lòng và phẫn uất, nhất là các chủ tiệm. Những bài phỏng vấn các tiểu thương cùng nhiều video Clip ghi lại những hình ảnh đập phá thu được ở các cửa tiệm thương mại đã làm tôi không ngăn được dòng nước mắt thương cảm cho họ. Các tiểu bang mới được mở cửa mấy ngày sau cơn đại dịch. Giới tiểu thương phải gánh chịu sự mất mát kinh tế trong vòng nửa năm qua, giờ họ lại bị phá sản bởi bao nhiêu vốn liếng tiêu tan trong phút giây. Họ khóc, con cái, gia đình họ khóc, họ chia sẻ nỗi uất hận tai bay hoạ gởi, rồi lại phải nai lưng ra quét dọn, gom góp những tan hoang đổ đi.
Một điều chắc chắn là Bắc Kinh không tranh đua làm cảnh sát quốc tế mà nhường vai trò này cho Hoa Kỳ phung phí tài sản và nhân lực trong các chiến trường Trung Đông, Trung Á và Bắc Phi. Trong khi đó Trung Quốc hưỡng lợi từ việc mua dầu hỏa, khai thác tài nguyên thiên nhiên, bán hàng tiêu dùng cùng kế hoạch Vành Đai Con Đường. Về phương diện an ninh Bắc Kinh hiện muốn đẩy lùi Hoa Kỳ ra khỏi Đông Thái Bình Dương để tạo một vòng đai an ninh vì khu vực này được xem thuộc ảnh hưởng truyền thống của Trung Quốc và là nơi có nền kinh tế năng động nhất thế giới. Trên khía cạnh tài chánh Bắc Kinh tìm cách phối hợp với Nga, Trung Đông và cả Âu Châu để chấm dứt vai trò thống trị của đồng đô-la.
Vào cuối tuần qua, Tổng Thống Hoa Kỳ, Donald Trump đã phải tìm kiếm sự bảo vệ khỏi những người biểu tình trong hầm ngầm bên dưới Tòa Bạch Ốc. Nơi trú ẩn khét tiếng là gì? Chúng tôi giải thích nó ở đâu và được xây khi nào và cho mục đích gì. Hoa Kỳ đang trong tình trạng khẩn cấp. Không chỉ vì cuộc khủng hoảng corona, mà còn ngày càng tăng do các cuộc biểu tình dân sự sau khi người Mỹ gốc Phi George Floyd bị giết bởi một cảnh sát. Các cuộc biểu tình ở nhiều thành phố trên cả nước đã đạt tỷ lệ đến mức Tổng thống Donald Trump phải đi đến nơi an toàn trong một hầm ngầm vào thứ Sáu tuần trước. Một hầm ngầm? Nơi trú ẩn khét tiếng này là gì? Chính xác thì nó được dùng để làm gì? Được xây khi nào? Nó nằm ở đâu? Chúng tôi cung cấp câu trả lời cho những điều này và các câu hỏi khác.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.