Hôm nay,  

Tâm Sự Của Người Tóc Trắng

10/25/201500:00:00(View: 6709)
Nhìn tia chớp bay, vô thường không nghĩ đến, mới là người tuyệt hay! (Basho)
* * *


Mới đây mà đã ngoài 60, tóc đã bạc trắng. Nay thấy cảnh người tị nạn Syria chính trị vì bạo lực và ác độc như bọn ISIS ở Trung Đông tràn qua Âu Châu theo quốc gia Thổ Nhỉ Kỳ. Đa số họ là cộng đồng người Hồi Giáo đã sống rất hoà bình và là những công dân tốt từ lâu. Như bao người khác, họ có đạo của họ phải theo, nhưng không qúa khích và bạo tàn như những gì ta đang thấy ở Trung Đông.

Tự nhiên tôi đồng cảm với thân phận tỵ nạn của chính mình. Còn nhớ năm nào khi đến Mỹ với hai bàn tay trắng sau hơn nhiều ngày lênh đênh trên biển cả, sống và chết mong manh như sợi tơ trời bãng lãng. Được tàu ngoại quốc cứu vớt và được vào đảo Guan. Hình ảnh chúng tôi, đơn thân độc mã, vẫn còn như in vào tháng 6, năm 1975, chiếc máy bay đầu tiên chở hàng trăm người tị nạn như chúng tôi từ Guam đáp xuống phi trường Middle Town, để đưa về trại Indian Town Gap ở tạm chờ người bảo trợ. Hôm đó có 2 sự kiện xảy ra.

1. Vợ Chồng ngài Thống Đốc tiểu bang và toàn bộ ban tham mưu của ông ra tận phi trường đón người tị nạn dù lúc đó mới 6 giờ sáng với những vòng hoa và lời chào mừng đầy thiện cảm.

2. Một nhóm người dân Mỹ chống đối đứng gần phi trường giơ cao biểu ngữ như: "Cút về nước đi, ở đây không có chỗ cho bọn Việt Cộng", hay là "Sự tử tế đang bắt đầu ở quê nhà của bạn, không phải ở đây", "Người Mỹ đã qúa mệt mỏi với người Việt Nam rồi"....

Nhìn hai hình ảnh tương phản đấy, chúng tôi ngồi trên xe bus đã rơi nước mắt: Nước mắt mừng vui vì được chính người cầm đầu tiểu bang chào đón như những người khách qúi. Nước mắt buồn tủi vì thân phận mất quê hương mà còn bị hất hủi, xua đuổi, coi thường của người dân bản xứ. Nhớ lại những cảm giác hôm đó, tôi xin gởi đến các bạn những lời chia sẻ sau đây:


Chúng ta là những người tị nạn, bỏ quê hương xứ sở ra đi vì bọn độc tài, tàn ác. Nếu năm 1975 và những năm sau đó người Mỹ và những người Phương Tây không mở rộng vòng tay để bảo bọc chúng ta, thì 40 năm sau làm gì có được một cộng đồng người Việt ở Mỹ vững mạnh và thành công như hôm nay. Chúng ta đến trước, người Syria đến sau, đi tìm tự do và thanh bình trên đất nước này, tất cả đều là những người di dân chính trị bất đắc dĩ. Cái mà người Syria tị nạn cần lúc này là sự rộng lượng, xẻ chia và thông cảm của chúng ta chứ không phải những lời cáo buộc không bằng chứng. Việc an ninh và điều tra kỹ ai là người lành, người khủng bố sẽ có cơ quan an ninh lo. Chúng ta không thể dựa vào những gì đã biết về đạo Hồi Giáo mà buộc tội những người Syria tị nạn một cách vô tội vạ. Thử nghĩ lại xem, nếu như năm 1975, những người Mỹ đều nói tất cả những người Việt bỏ nước ra đi đều là Việt Cộng hết thì sao. Chúng ta nên bình tĩnh, để cho người địa phương, những người tị nạn, di dân khác biết chúng ta không ích kỷ, nhỏ nhoi. Chúng ta không phải là những người qua cầu rút ván.

Hãy làm việc từ thiện như người khác đã làm cho mình. Xin đừng tiếp tục phổ biến những điều mà chúng ta chưa biết là sự thật, vô tình chung làm hại nhiều người Syria đáng thương đang rất cần vòng tay rộng lượng của chúng ta lúc này. Hãy để chính quyền lo liệu, giúp nhiều hay giúp ít là tùy họ. Chờ đến khi có người tị nạn nào được đưa đến vùng mình đang ở, thì chúng ta nên tìm đến để uỷ lạo tinh thần và giúp họ những gì họ cần để bắt đầu một cuộc sống mới trên đất tự do, nhưng là một hình thức và khái niệm sống của người Mỹ - Pay It Forward. Phải chăng nghệ thuật sống là biết sống cho người khác?

Cát Sương
(http://phebach.blogspot.com)

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.